THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP







Image

S I N H .N H Ậ T

(Nhật ký viết cho em...)
________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n




Em yêu,

Hôm nay sinh nhật anh, không bánh, không hoa, không cả em bên cạnh. Một ngày lặng lẽ trôi qua như bao ngày, với những khắc khoải lo âu cho cuộc sống, với những gánh nặng tâm lý về trách nhiệm với người thân.

Em ạ, em có bao giờ đặt em vào vị trí của anh không?

Ngày xưa anh nói với em những lời chân thành, em luôn lắng nghe. Hôm nay anh cũng nói với em những lời từ tim phổi, những lời tha thiết, từ ái... nhưng em cho là boring, không muốn nghe nữa. Em bắt anh phải làm sao đây?

Anh rất biết những điều em nghĩ, chính em cũng thấy vô lý nhưng tại sao em lại cứ tiếp tục hành động như vậy để làm anh héo hon đau khổ? Tại sao em không thể dịu dàng tíu tít với mật ngọt tình yêu, với những cảm xúc dâng trong tim, trong mắt. Phải chăng anh quá sức nhàm chán như vậy?

Chưa một sinh nhật nào trong đời, anh lại lủi thủi khốn khổ như thế này em ạ!

Em muốn anh viết cho em một cánh thư tình lãng mạn, nhưng trong lúc này đây, lòng anh đầy ngập những lo âu và buồn bã, làm sao anh có thể chắt từ tim những lời ngọt ngào lãng mạn.

Em yêu, em muốn anh hát ru em ngủ, anh không có giọng hát hay, nhưng cố gắng trong khả năng của mình, bằng giọng từ ái kể cho em nghe câu chuyện hay, đọc cho em một vần thơ. Nhưng những thứ đó hình như cũng chẳng còn làm em cảm động.

Em nói em yêu bố mẹ, nợ cha mẹ rất nhiều, nhưng em đã làm gì để khiến cha mẹ cảm nhận được sự báo hiếu của em? Hay em vẫn muốn sự hỗ trợ từ mọi thứ từ ông bà?

Em nói yêu anh, và sống với anh trọn đời, nhưng chưa kịp sống với nhau, em đã chán ngán anh đến mức không thể ngửi nữa thì làm sao có thể bách niên giai lão cùng nhau?

Những xáo trộn nhập nhằng đã đổ xuống tay anh, để anh viết lên những lời không trọn vẹn, thiếu đi nét đáng yêu của một bức thư tình, phải không em?

Em hãy suy nghĩ lại những lời mình nói, những đòi hỏi của mình, những gì mình nhận lãnh và những gì làm cho những người thân thương nhất. Lúc đó em có thể có một balance sheet rất rõ ràng.

Em ạ, yêu là cho nhau niềm vui, cho nhau sự lo lắng, bảo bọc, thanh thản, chứ chẳng phải là cho nhau những điều làm tan nát lòng nhau, những lời nói biến thành cơn ác mộng.

Lời nói nơi đây của anh không hay, không từ tốn trang nghiêm, không đưa em lên vòm trời với đôi cánh muôn màu, mà là lời nói của sự thật của cuộc đời. Anh viết một mạch, không đọc lại, không sửa lại. Chỉ mong em tìm trong những lời thô thiển này, chút gì chân thành của một người yêu em nhất trên đời.




Image


4019




Image

c á i .g i á .c ủ a
H Ạ N H .P H Ú C

________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n




Ai trong chúng ta cũng mong cầu hạnh phúc. Có người cho rằng: Hạnh phúc khi tâm bình an, không lo sợ, không mong cầu, không hối hận, không bứt rức, không hận thù, không ghen ghét. Có người lại cho rằng: Hạnh phúc là đoá hoa của thời gian, nở rồi diệt, diệt rồi nở, có như vậy mới thực sự hạnh phúc. Nếu đoá hoa thời gian ấy cứ trường tồn, người ta sẽ không cảm nhận hạnh phúc nữa, mà đôi khi biến thành bất hạnh. Có người lại cho rằng: Cái gì chỉ có mình có được, người khác không bao giờ với được, đó là hạnh phúc. Lại có người cho rằng: Họ chỉ hạnh phúc, khi mọi người cùng hạnh phúc. Có cái hạnh phúc là cho, có cái hạnh phúc là nhận.... Nhưng hầu như người ta không thể có một định nghĩa chung về hạnh phúc. Mỗi người cảm nhận hạnh phúc một khác, mỗi thời cảm nhận hạnh phúc một khác. Người đang nóng bức, được ngâm mình trong làn nước mát là hạnh phúc. Người đang lên cơn sốt rét, bị ngâm mình trong làn nước mát có cùng nhiệt độ lại "bất hạnh". Người ăn được cay, có trái ớt hiểm cay xè dằm nước mắm, bữa cơm sẽ đậm đà hơn lên, hạnh phúc cũng qua đó mà sanh ra. Người không hề ăn được ớt, "vô phúc" cắn nhằm một mẩu ớt, nước mắt nước mũi đã ròng ròng khốn khổ. Người đã lập gia đình, có kinh tế khả dĩ ổn định, tin người vợ thọ thai là hỉ tín (tin mừng) trọng đại. Anh chàng sinh viên chưa sẵn sàng thành gia thất, tương lai chưa định mà nghe bạn gái báo "hung tin" thai nghén, quả là điều bất hạnh. Vậy định nghĩa chung của hạnh phúc là gì? Thật khó, nhưng ta thử định nghĩa như vầy: Hạnh phúc là cảm thọ an lạc, sung sướng... khi những mong cầu của chúng ta được thoả mãn. Với định nghĩa như vậy, sẽ có nhiều người phản đối, người tu không có mong cầu, nhưng họ rất tự tại, ung dung và an lạc. Theo đức Đạt Lai Lạt Ma thì hạnh phúc là khoảng khắc thời gian ta cảm nhận. Khoảng khắc ấy như một hạt trai trong xâu chuỗi. Muốn cả đời hạnh phúc, người ta phải biết tạo ra những khoảng khắc ấy liên tục, người ta phải tìm cách xâu các khoảng khắc cảm nhận hạnh phúc lại với nhau, càng gần nhau... người ta càng hạnh phúc.

Cảm nhận hạnh phúc chỉ có cá nhân người ấy hiểu. Niềm hạnh phúc của một người nông dân chân lấm tay bùn khi nhìn đồng lúa trổ bông, trĩu hạt có thể to lớn không thua gì Michael Schumacher thắng giải đua xe thể thức I ở Monaco, một khoa học gia khám phá ra thuốc phòng chống HIV, hay nhà quân sự chiến thắng trên trận địa. Tuy giá trị vật chất của những khoảng khắc hạnh phúc ấy khác nhau, song biên độ cảm thọ không hề khác.

Ta tạm gọi hạnh phúc là cảm thọ an lạc, sung sướng, khoảng khắc đời lên hương, khiến cho ta mãn nguyện, êm ấm, thanh lương.

Vậy cái giá của hạnh phúc là gì? Liệu hạnh phúc có thể là của "giời cho" chăng? Hay hạnh phúc là quá trình góp nhặt, vun trồng, tỉa tót và đánh đổi?

Về cái giá của hạnh phúc, ta cũng chẳng thể tính ra bằng đơn vị tiền tệ, đo lường. Có người cho rằng hạnh phúc là "của giời" "giời cho ai nấy hưởng"... Có người cho rằng yếu tố con người mới là yếu tố chính, tự ta có thể hoạch định được cuộc sống của ta. Tùy theo đức tin, căn bản lý luận mà người ta nhận biết hạnh phúc là do trời hay do người. Nếu bảo do trời thì tại sao vị chúa tể muôn loài lại không công bình, cho người này hạnh phúc, bắt người kia bất hạnh. Nếu bảo do người thì tại sao có người sanh ra đã đầy đủ mọi yếu tố để hạnh phúc? Người sinh ra đã tràn đầy nỗi khổ? Nghiệp quả chăng? Luân hồi chăng? Mấy tín hữu của Ki Tô Giáo làm sao tin được chuyện nghiệp quả luân hồi? Ý Chúa chăng? Tín hữu Hindu, Phật Giáo... làm sao thuyết phục?

Thành ra ta chỉ bàn đến cái hạnh phúc mà con người có thể ảnh hưởng được. Thứ hạnh phúc nhân tạo, chính con người có thể tạo ra. Hạnh phúc này nằm vỏn vẹn trong mấy chuyện: Thân thể khỏe mạnh, gia đạo êm ấm, kinh tế sung mãn, xã hội xung quanh bình an, tự do sống trong khuân khổ đạo đức truyền thống xã hội và pháp luật, cảm nhận sự hiện diện của mình trong đời không thừa thãi...

Để có thân thể khỏe mạnh thì con người ta phải điều độ, năng luyện tập, bỏ bớt những thú vui độc hại như nhậu nhẹt, chích choác, trác tán, đâm chém... Cái giá hạnh phúc ở đây là làm việc khó (năng luyện tập, điều độ), bỏ việc dễ (nhậu...)

Để có gia đạo êm ấm, người ta phải biết nhẫn nhịn, có những lúc phải nuốt vào bụng những thứ rất khó nuốt, phải hi sinh để lo cho người thân, bỏ bớt ích kỷ của bản thân, tạo được mối giao hoà, tin tưởng giữa các thành viên trong gia đình. Cái giá của hạnh phúc nơi đây chính là sự nhẫn nhịn, kiềm chế và không ích kỷ.

Để có kinh tế sung mãn, ta có hai cách. Một là: Kiếm được thật nhiều tiền, đủ sức chi tiêu thoả mái. Hai là: Phải hạn chế số chi trong khuân khổ thu có hạn. Nếu ta muốn kiếm thật nhiều tiền, ta phải có tài, phải có thời, phải siêng năng. Muốn tiết kiệm, ta phải từ bỏ bớt những khoản chi tiêu không hợp lý. Ai cũng muốn có thể chi tiêu như mình muốn, nhưng liệu khả năng của mình có đáp ứng đủ số chi ấy chăng? Nếu công sức của mình bỏ ra, không đáp ứng nổi số nhu cầu mình thoả mãn, vô hình chung ta đã mang nợ. Chẳng món nợ nào dễ chịu cả. Nợ nào cũng phải trả, không chóng thì chầy! Cái giá của hạnh phúc là phép tính: Thu - Chi = ++ (còn là số dương).

Để xã hội xung quanh bình an, ta phải trả thuế đóng góp vào bộ máy bảo vệ an ninh của quốc gia, của thành phố. Phải sử dụng quyền công dân của mình để định hướng cộng đồng xung quanh. Muốn định hướng cộng đồng theo hướng tốt, phải có đóng góp phục vụ cộng đồng.

Để cảm nhận được sự hiện diện của mình trong đời là không thừa thãi, thì con người ta phải đầu tư thời gian để tạo cho mình khả năng, khả năng ấy có thể nuôi sống mình và còn chút nhiều thặng dư phụng sự cho xã hội. Có thể một phát minh khoa học, có thể là khúc bánh mình đỡ đói lòng... trong cái tương tác trùng trùng của xã hội xung quanh, ta không là kẻ ăn bám. Phải như vậy, ta mới thấy mình không thừa thãi. Không ăn hại cơm giời, uống hại nước sông. Không sống chật đất, chết chật nghĩa trang.

Còn bao nhiêu khía cạnh của hạnh phúc, ta có thể bàn mãi mãi, khi nào còn có loài người trên thế giới này, người ta còn bàn về hạnh phúc. Nhưng ta có thể cả quyết rằng hạnh phúc là một sản phẩm siêu vật chất được hình thành bởi nhiều yếu tố (từ vật chất đến tinh thần) và có cái giá nhất định của nó! Ai hỏi tại sao anh phải làm việc vất vả thế? Ta có thể trả lời: Để mưu cầu hạnh phúc! Sao anh tiết kiệm, sống đơn giản thế? Để mưu cầu hạnh phúc! Sao anh/chị nhẫn nhịn, dịu dàng với vợ/chồng con cái thế? Để mưu cầu hạnh phúc! Sao anh đối xử tử tế với tất cả mọi người xung quanh thế? Để mưu cầu hạnh phúc! Sao anh ngu thế? Để mưu cầu hạnh phúc, vì nhiều lúc dư khả năng khôn mà không dám khôn, dư thế lực thắng thế mà không dám thắng! Sao anh/chị sống khắc kỷ, không phóng túng theo trào lưu của xã hội? Mưu cầu hạnh phúc! Sao anh/chị chung thủy chung tình? Mưu cầu hạnh phúc!

Tất cả vì hạnh phúc của tôi và của bạn, tôi đã viết bài này! Xin đừng phiền trách, cũng xin đừng cảm ơn!


Image


4232




Image

l à m . s a o .
Y Ê U . E M ?


(Nhật ký viết cho em...)
________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n




Em yêu,

Giọng hát của Bryan Adams khàn khàn, truyền cảm, thiết tha, chân thực cứ vang vọng mãi trong không gian nhỏ bé. Anh chàng ca sĩ, người Canada, đã thể hiện mình là một lãng tử trọn vẹn, thiết tha say đắm, mà không bi lụy yếm thế. Nghe nhạc của Bryan Adams, người ta thấy phải sống hết mình cho tình yêu, dâng hiến tất cả cho tình yêu, trong từng hơi thở, trong mỗi việc làm? Everything I do, I do it for you (Vì em trong mọi nỗi niềm) hay là All for love (Tất cả vì yêu), nếu không phải là tình vạn thuở thì hãy Lets make a night to remember (Một đêm để nhớ) và đương nhiên trong tình yêu, trong đời sống chung, có những lỗi lầm, có những buồn phiền tủi hận, thì chàng lãng tử Bryan lại sẵn sàng Please forgive me (Tha thứ cho anh)...

Trong mắt anh, Bryan Adams đã biểu hiện chàng là người tình tuyệt diệu qua lời ca tiếng nhạc, mỗi bài hát của anh ta lại thể hiện một trạng thái đam mê... sống cả vì tình. Có lẽ anh thích nhất bản Have you ever really loved a woman? (Bạn đã bao giờ yêu thực sự (một người đàn bà) chưa?)

Have you ever really loved a woman?

to really love a woman
to understand her - you gotta know her deep inside
hear every thought - see every dream
n' give her wings - when she wants to fly
then when you find youself lyin' helpless in her arms
ya know ya really love a women

When you love a woman you tell her that she's really wanted
when you love a woman you tell her that she's the one
cuz she needs somebody to tell her that it's gonna last forever
so tell me have you ever really - really ever loved a woman?

to really love a woman
let her hold you - til ya know how she needs to be touched
you've gotta breathe her - really taste her
til you can feel her in your blood
n' when you can see your unborn children in her eyes
ya know ya really love a woman

when you love a woman you tell her that she's really wanted
when you love a woman you tell her that she's the one
cuz she needs somebody to tell her that you'll always be together
so tell me have you ever really - really really ever loved a woman?

you got to give her some faith - hold her tight
a little tenderness - gotta treat her right
she will be there for you, takin' good care of you
ya really gotta love your woman....



Kinh quá, anh không dám dịch trọn bài ra tiếng Việt, vì có dịch cũng sẽ lủng củng, sẽ không thể nào tràn đầy ấm điệu thương yêu như bằng Anh ngữ. Yêu như vậy mới là yêu, yêu như vậy mới đắm say trọn vẹn.

"... Hiểu mọi suy tư - thấy từng giấc mộng,
cho nàng đôi cánh - khi nàng muốn bay
rơi vào vòng tay - quên mình hữu ngã
... có thế thì yêu, mới đích thực nàng...

... hãy nói với nàng, em là tất cả (Thượng đế)
thể hiện cho nàng... tình yêu bất diệt...


... để nàng ôm bạn trọn vẹn trong tay - để biết rằng nàng ao ước gần nhau
cảm nhận được nàng qua từng hơi thở - thưởng thức trọn nàng trong những tay đan... đến khi bạn thấy - nàng là máu bạn - và khi sáng ngời trong mắt (nàng) cháu con...

có thế, có thế thì mới biết rằng bạn đã yêu... một người đàn bà...."

Chao ơi, sao mà tha thiết thế? Anh chẳng là nhạc sĩ, lại càng không phải là ca sĩ... em đã biết rồi.

Song nghe bản nhạc này, anh ước mình biết hát, biết viết một bài nhạc thật lãng mạn thân thương cho riêng em, riêng em mà thôi. Nhưng có lẽ đó cũng chỉ là ước ao, để đến ngày anh có chút thong dong hơn, sẽ cố gắng hoàn thiện mình.

Có lẽ, chẳng bao giờ anh sẽ tỏ tình với em như Bryan Adams tỏ tình với người yêu "Everything I do, I do it for you!" Anh làm bất cứ cái gì cũng chỉ vì anh, vì một mình anh.

Ích kỷ?

Lố bịch?

Chắc không, vì em là một nửa của anh - anh là một nửa của em. Em có bao giờ thấy tay phải cảm ơn ơn tay trái (vì đã xoa vào nhau cho ấm) chưa? Đã bao giờ bao tử cảm ơn cái miệng (vì đã khiến nó no) chưa? Chẳng bao giờ cả... em và anh chỉ là một. Một thân hình, một trái tim, một khối óc và một cảm nhận. Mình thuộc về nhau, và không bao giờ chia cắt.


Image


4324




Image

c h u y ệ n . X Ư A
.........v à . N A Y


(Nhật ký viết cho em...)
________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n




Em yêu dấu

"Nếu em biết, nửa đêm anh thức dậy làm việc...
Nếu em biết, anh ào ạt xua quân qua sông giữa chiều đông giá lạnh... thì em hiểu rằng, anh muốn thắng nhanh... để trở về Paris diễm lệ cùng em..."
Lời tỏ tình đầy hình ảnh được vẽ lên trong bức thư Napoléon Bonaparte gửi cho Josephine, khi ông dẫn quân chinh phục xứ Nga. Hình ảnh của người chiến tướng trong khói lửa mịt mùng, giữa cái chết và sự sống, giữa chiến tranh và gót hài tình ái... quả thật rất hào hùng và lãng mạn.
Ngày xưa, khi mới bước vào tuổi trưởng thành, anh rất thích những dòng thư tình ồn ào cuồng nhiệt của Nã Phá Luân Đại Đế gửi cho bà Josephine: "Anh chỉ mơ có em, anh chỉ muốn có em, ôi sóng lòng cuồn cuộn của... Nếu cần em ra lệnh một tiếng, anh sẽ bỏ chiến trường, bỏ quân đội, bỏ tất cả... để trở về Paris và phủ phục dưới chân em..." Nhưng với thời gian, cùng với tuổi đời và kinh nghiệm sống, anh thấy những lời nồng nàn cuồng nhiệt ấy của Nã Phá Luân không còn mang trọn nghĩa "tất cả cho tình yêu" nữa. Vì lời nói trong thư cũng chỉ là lời nói làm vui lòng nhau phút chốc, nó chẳng chân thật từ tâm. Nó không mang ý nghĩa trách nhiệm. Dù vậy, những câu thức dậy làm việc giữa đêm khuya, xua quân qua sông giữa chiều đông lạnh giá... vẫn ám ảnh và chinh phục anh. Vậy đấy. Đêm nay anh thức giấc đúng nửa đêm, bật computer lên làm việc, chợt nhớ đến những dòng thư xưa của Napoléon, nên viết cho em ít hàng, trước khi làm việc tiếp.

Em thương yêu ơi, con đường chúng ta đến bên nhau, chẳng phải nối liền bằng những xác người trên chiến trường đẫm máu, chẳng phải đan vào nhau bởi những hiệp ước hoà bình, và cũng không được chào đón bằng Khải Hoàn Môn... Nhưng trên con đường ấy cũng đầy những thăng trầm vất vả. Con đường nối liền hai biển lớn Đại Tây Dương và Thái Bình Dương đâu có ngắn và dễ dàng gì, phải không em? Anh hiểu sự vất vả của em, nỗi mỏi mòn chờ đợi, nỗi cô đơn vò võ tháng ngày... không ngọt ngào hạnh phúc chi mô. Song nếu em hiểu rằng những lâu đài đẹp nhất trần gian đều xây trên những địa thế hiểm trở, những vinh quang nhất của các vĩ nhân trên thế giới đều phải trả bằng những giá cực kỳ mắc mỏ. Vì vậy, hạnh phúc của chúng ta mai sau đang phải trả giá bằng những thiếu vắng nhau trong đời của hôm nay.

Anh thường nguyện với lòng: Cố gắng sử dụng những thử thách hôm nay, những lúc xa nhau như hiện tại để hoàn thiện mình hơn, cũng như xây dựng nền móng cho ngày mai khi chúng ta được sống bên nhau.

Khối công việc khổng lồ đang đợi anh đây!


Image


4490




Image

c ò n . m ỗ i .
T Ấ M . L Ò N G


________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n



"Người con gái cũng cần dĩ vãng
Mà em tôi chỉ còn tương lai"
Vũ Thành An



Vũ nghe lòng đau nhói như ngàn vạn mũi dao cắt xé, khi Liên nức nở kể cho chàng nghe quá khứ của nàng. Vâng, chàng không thể nào tưởng tượng nổi, người con gái chàng yêu thương trọn vẹn bao tháng ngày qua, lại có một dĩ vãng đau buồn như vậy. Những điều Liên kể đã thương tổn đến chàng tột cùng, không phải chàng cố chấp với quá khứ của người yêu, song chàng cảm giác những tội lỗi trong quá khứ chàng vô tình tạo tác, đều đã đổi lên bờ vai yếu đuối của Liên. Những oan nghiệt Liên đã gánh chịu to lớn hơn sức chịu đựng của chàng.

Liên, một nửa của đời chàng, chẳng phải còn là nàng tiên áo trắng, chân không lấm đất, chàng đã biết. Từ ngày đầu yêu nhau, Liên đã nói cho chàng biết điều đó. Vũ không phải là người cổ hủ, chàng cười và biện bạch với Liên:
- Anh chẳng phải là đồng nam, sao chàng dám đòi đến người yêu trinh nữ. Trong xã hội hiện đại, chữ trinh cũng phải định nghĩa lại. Cụ Nguyễn Du cũng đã giải tội, biện bạch cho người phụ nữ bằng câu thơ: "Chữ trinh kia cũng có năm bảy đường." Anh tự định nghĩa chữ trinh tiết là: khi hai người yêu nhau, tâm của họ dành trọn vẹn cho nhau, thân họ không chia sẻ với người thứ ba, miệng của họ không nói lời trăng hoa đùa cợt với kẻ khác.
Những lúc nghe Vũ nói như vậy, Liên sung sướng thường ôm sát Vũ vào người rồi thủ thỉ vào tai chàng:
- Anh yêu, cảm ơn anh đã thông cảm cho em, tha thứ cho em. Đã rất lâu nay em thường lo sợ khi phải đối diện với sự thật. Em sợ chẳng có người đàn ông nào tử tế cưới em. Em sợ khi chồng em khám phá ra em không còn trinh tiết, anh ấy sẽ khinh thường, hất hủi em. Chính vì thế, em rất sợ quen biết, để lấy chồng người Việt. Dù sao người Việt vẫn đặt nặng chữ trinh.
Vũ vuốt tóc nàng an ủi:
- Em ạ, anh không phải là người có những tư tưởng quá bảo thủ như vậy. Anh yêu em vì em là em, chứ chẳng phải anh yêu em vì em là trinh nữ. Có ngàn vạn người con gái ngoài kia là trinh nữ, song lòng của anh chẳng hề xao động vì họ. Anh yêu em, và chấp nhận cả quá khứ vui buồn của em. Những tư lương đã góp phần vun đắp lên em hôm nay. Nhưng anh chỉ mong, em không bị quá khứ ấy ám ảnh để không trọn lòng yêu anh.
Liên dụi đầu vào ngực Vũ thỏ thẻ:
- Điều đó anh không phải lo, em yêu anh, em thuộc về anh. Em rất tri ân anh đã đến cứu rỗi linh hồn em. Đã giải thoát cho em nỗi lo âu mỏi mòn trong tâm thức. Em mong em sẽ dùng chuỗi ngày hiện tại và tương lai bù đắp cho anh những thiệt thòi mà anh phải chịu nơi em.
Vũ không nói, chàng chỉ tìm môi người yêu, trao cho nàng cái hôn dài ngây ngất. Môi nàng mềm, thơm tho và đê mê chất ngất. Trong cảm hứng phiêu diêu, trong tự ngã của Vũ có chút gì bừng hoan ca chiến thắng. Chàng cảm thấy mình cao thượng, thấy mình oai và quan trọng vì chàng đã có thể chấp nhận được điều mà nhiều người đàn ông không sao vượt qua nổi. Chàng cũng cảm nhận được nụ hôn nồng nhiệt của người yêu, chàng biết nàng đang muốn tỏ tình bằng tấm chân tình. Vũ chợt nghe trong lòng chút an tịnh chợt dâng lên. Chàng tin vào luật nhân quả. Trong quá khứ, chàng đã có liên hệ xác thịt với hai người con gái khác. Một nàng là trinh nữ. Vì duyên nghiệp không đủ, chàng đã không lấy người con gái ấy. Những tháng ngày cô đơn từ khi hai người chia tay nhau, Vũ thường bị cắn rứt. Chàng cảm thấy mình có tội thật nhiều, chàng đã cướp đi cuộc đời trong trắng của người phụ nữ ấy. Không biết rồi đây, người tình xưa cũ của chàng có tìm được người đàn ông thương yêu, thông cảm, tha thứ cho nàng chăng? Hay vì chàng mà người con gái kia bị khinh khi, hành hạ. Giờ đây, nghe Liên tỏ bày, chàng đã mở rộng tấm lòng chào đón Liên, thứ tha và trân trọng Liên. Tự trong tâm thức chàng cũng thầm mong rằng, người tình xưa của chàng cũng sẽ gặp được người đàn ông hiểu biết, có thể yêu thương, che chở cùng trân trọng nàng trọn vẹn như chàng đang đối xử với Liên. Chính vì thế, chẳng những Vũ không cảm thấy buồn vì mình không phải là người đàn ông đầu tiên của người vợ chàng mai sau, mà chàng còn cảm thấy thanh thản vì cao thượng và thêm thâm tín sự tuần hoàn của luật nhân quả.

Vũ vuốt nhẹ trên gáy và tấm lưng thon thả nuột nà của Liên. Liên đáp lại bằng cánh tay mềm mại ôm cứng cổ chàng. Bờ ngực của Liên vun tròn, chắc nịch lồ lộ dưới tấm áo lụa nuột nà... kề gần bên môi chàng mời gọi. Khi que diêm đã bật lên ánh lửa, khi chiếc lá khô cong giữa mùa nắng hạn đã bén mồi, cánh rừng chợt bùng lên. Muôn thú xôn xao chạy trốn, nhưng điều kỳ thú là trong đám lửa phừng phừng như có thể thiêu hủy cả ngọn Hy Mã Lạp Sơn kia, lại bừng lên những đoá hoa mùa xuân rực rỡ. Cành thược dược rung rẩy, cành mãn đình hồng chúm chím khoe hương, đào, mai, trà, cúc... và có cả nụ hồng đầu hạ. Hơi thở của hai người quyện hoà thành một. Thân xác của họ liền lạc như một khối. Hai mảnh vỏ sò sau khi đã lang thang trong đại dương sóng cả, tìm lại được nhau. Sự khít khao bảo vệ mảnh xà cừ vừa xuất hiện trong tâm thức. Mảnh xà cừ tuyệt vời ấy... với tháng ngày sẽ thành một hạt ngọc trai thật đẹp. Khi dây cung đã trên cung bực cao nhất, khi mũi tên đã lìa nẫy nỏ và lao tới hồng tâm... dây cung trở lại trạng thái ban đầu. Song sợi dây vẫn còn run rẩy, vang vang chút âm thanh dư hưởng.

Liên và Vũ đã có với nhau những tháng ngày tuyệt vời mật ngọt. Họ thủ thỉ bàn tính tương lai. Họ đã thưa cùng tứ thân phụ mẫu định ngày hôn lễ. Vâng, họ là đôi tình nhân tuyệt đẹp. Họ đến với nhau tinh khôi như cậu con trai, cô con gái vừa mới dậy thì. Khắng khít, trọn vẹn và chỉ có nhau trong đời. Quá khứ lùi lại, cánh cửa tương lai vụt mở. Trong lâu đài tình ái, chỉ có họ mà thôi.

Nhưng cuộc đời đâu dễ dàng như vậy. Vết thương quá khứ chưa lành hẳn, vì người ta chưa liễu tri tất cả. Vết thương ấy lại có cơ hội mưng mủ, làm độc khi căn nguyên chưa được trị liệu đến nơi đến chốn. Có những chất tố có thể làm cho vết thương âm ỷ kia lại bùng lên tái phát. Đối với Vũ, chất tố làm dị ứng vết thương quá khứ lại là sự uyên áo hiểu biết của chàng. Trớ trêu thay, chàng được chân truyền môn tử vi. Vũ hỏi Liên ngày sinh tháng đẻ của nàng, để so tuổi chọn ngày cử hành hôn lễ. Sau khi có trong tay lá số của Liên. Chàng cảm tưởng đất trời như sụp đổ, khi nàng thấy bản mệnh của nàng có sao Tham Lang, Hồng Loan, Thiếu Âm, Địa Không, Địa Kiếp... xung chiếu. Cung tử tức có sao Thai, Đào Hoa, Thiếu Dương, Kình Dương, Thiên Hình... hội tụ. Theo lý giải từng năm, chàng đã khám phá ra những điều chàng không nên thấy. Chàng hỏi nàng những điều liên quan đến cha mẹ, anh em, bệnh tật trong quá khứ, để kiểm chứng xem ngày giờ sanh có đúng không. Rất tiếc, tất cả đều đúng 100% những điều chàng lý giải. Vậy ngày giờ sinh của Liên rất chính xác.

Vũ tới phòng Liên, với giọng ôn tồn chàng hỏi Liên những uẩn khúc đời nàng trong quá khứ, mà nàng chưa kể hết cho chàng. Vũ nói:
- Em ạ, anh rất yêu em. Anh sẽ mang lễ trọng hậu đến để cưới em. Anh trân trọng em biết bao nhiêu. Song anh cũng có quyền được biết về quá khứ của em. Quá khứ sự thật. Xin em vui lòng kể cho anh biết. Anh muốn nghe một lần tất cả. Để mai sau, khi ta bên nhau, anh không phải ngỡ ngàng đau khổ vì đã chưa được biết những điều còn nằm trong bóng tối. Anh xin em hãy thành thật với anh.
Liên rất bối rối, nàng đã kể với chàng những điều nàng nghĩ là nên kể. Nhưng đâu đó, nằm sâu nơi tiềm thức nàng, nỗi đau vẫn hiện về. Nàng còn nhiều điều dấu diếm. Nàng còn nhiều bí mật nàng đã có quên đi. Vì tự Liên, nàng đã tự nhủ, những bí mật ấy "sống thì giữ, chết mang theo," nên dù rằng nàng rất yêu và tin tưởng Vũ song nàng không thể kể được, nàng không có can đảm để đối diện với quá khứ đau thương ấy. Nghe Vũ hỏi tới, nàng thấy mình như bị lột trần giữa chợ. Liên úp đôi bàn tay lên mặt, những giọt nước mắt bắt đầu thi nhau ứa qua những kẽ tay. Nàng tủi nhục, nàng hối hận, nàng khổ đau vì đã phải dối lừa Vũ và lừa dối chính mính. Sau một hồi thổn thức. Nàng bằng giọng nghẹn ngào kể cho người yêu nghe những khúc chuân chuyên của mình từ ngày thơ ấu, từ thủa mới vừa dậy thì. Những mối tình lừa đảo, những buông thả, những tội lỗi, lần mang thai và hủy hại mạng sống của nàng. Mỗi lời của nàng là những con dao nhọn đâm vào tim Vũ. Vũ không thể ngờ nàng lại có một quá khứ kinh hoàng như vậy. Chàng không giận nàng, trái lại chàng chỉ thấy nỗi đau tận cùng khi không thể bảo bọc che chở cho nàng. Nàng là một nửa của chàng, tại sao nửa ấy lại đau thương như thế, sao nửa ấy lại dại khờ khốn khổ như thế. Vũ thấy lệ trào lên khoé mắt, trôi những đau đớn tự tâm, nhạt nhoà trên gò má đã chịu nhiều oan khuất của chàng. Song chưa bao giờ chàng thấy nỗi oan nghiệt lại to lớn chừng ấy. Chàng muốn nổ tung ra từng mảnh nhỏ, muốn biến mất khỏi cõi đời... Ôi, Liên ơi, Liên của Vũ ơi... Liên đã khiến Vũ tan nát cõi lòng. Liên ơi, Vũ không trách em, nhưng sao cuộc đời chúng ta lại phải gánh chịu những đau khổ thế này! Từ giọt lệ đắng nuốt vào lòng, lòng chàng tan thành muôn ngàn giọt lệ, chúng ứa trên mi, tràn ngập cổ họng chàng. Chàng đã khóc như một đứa trẻ. Trời ơi... sao những bất hạnh ấy lại sảy ra đối với người vợ sắp cưới của chàng? Chàng phải làm sao đây? Chỉ có cái chết may ra mới cứu rỗi được con người đa tình, đa cảm ấy?

Cuối cùng thì Liên cũng kể xong quá khứ của mình. Nàng nức nở:
- Vũ ơi, đó là tất cả sự thật về quá khứ của em. Em đã dối anh, đã không nói cho anh hay sự thật. Em đã bị lương tâm dằn vặt cắn rứt mỗi khi em nghĩ về quá khứ. Em sợ hãi quá khứ, chạy trốn bóng ma ám ảnh ấy. Nhưng nay, những bóng ma quá khứ đều phơi bày ra cả. Anh đã biết hết rồi. Em không xứng đáng với anh. Em là người đốn mạt, hư hỏng nhất trong cuộc sống. Anh đạo đức quá, em không còn xứng làm vợ anh nữa. Anh hãy quên em đi. Hãy quên em đi Vũ ơi.
Vũ với đôi mắt lệ nhạt nhoà, chàng không buộc tội hay khinh thường Liên, song chàng chưa kiếm ra lời để thổ lộ lòng mình, để nói câu xác quyết. Vũ ngồi như trời trồng một hồi lâu, rồi đứng dậy bước vào toilette rửa mặt. Vũ mở tung cửa sổ, gió lạnh những ngày đông trắng tuyết tràn vào, chàng không thấy lạnh, mà chỉ thấy lòng mình đang biến thành tuyết trắng. Tư tưởng dầy xéo chồng chít lên nhau. Vũ vốn là người tình cảm với con tim nồng ấm, song chàng lại có nghị lực rất mạnh. Khi đứng trước những quyết định quan trọng, chàng thường đứng im lặng suy nghĩ. Vũ châm điếu thuốc, hít một hơi dài, khói thuốc thơm lừng, lãng đãng tan vào không khí. Nhìn làn khói trắng, chàng chợt nghĩ đến thân phận con người. Vì chấp có ta có người, chấp có thân có phận, chấp vào cái của ta và cái không phải của ta, nên nhân sinh đớn khổ, mê lầm. Nhưng cuộc sống con người cũng mỏng manh như khói thuốc kia thôi, giả tạm mà có, phân ly trong không khí lại biến mất chẳng còn. Cuộc động đất ở Ấn Độ Dương và ngọn sóng thần ở Nam Á và Đông Nam Á đã cướp đi sinh mạng của hơn 150 ngàn người. Trong những người mới chết kia, trước đó một ngày, họ có bao ước vọng? Họ có giận hờn chấp nhất không? Họ có bươi móc quá khứ của nhau để làm khổ nhau chăng? Chắc chắn là có. Họ có giải quyết được gì không? Hay chỉ mang những suy tư phiền toái ấy để đi vào cõi chết?

Vũ búng tàn thuốc ra xa, chàng quay lại, từ từ đi về phía Liên. Vũ quỳ xuống bên nàng, nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn còn đẵm lệ của người yêu, nhỏ nhẹ:
- Liên ơi, anh hỏi thật em: Em có yêu anh không?
- Dạ có!
- Em có an vui vì có anh trong đời không?
- Dạ có!
- Em có cần anh không?
- Dạ có!
- Em còn muốn làm vợ anh không?
- Dạ không muốn nữa!
- Vì sao?
- Vì em tội lỗi quá. Em sống bên anh, em sẽ tủi hổ vì lỗi lầm của mình.
- Tại sao em chấp?
- Em không chấp, nhưng đó là sự thật. Em đã dối anh, em đã hư đốn, em không xứng đáng với anh, với tình thương yêu bao la của cha mẹ anh.
- Tại sao em nói vậy?
- Tại vì em cảm thấy thế. Tại vì em chẳng còn gì để đền đáp lại tình yêu của ba mẹ anh, chẳng còn gì để đền đáp lại ân tình thâm trọng của anh.
- Thế em định làm sao?
- Em sẽ ra đi. Em sẽ lại cố quên. Quên đi quá khứ đau thương. Quên đi phút giây ngọt ngào an tịnh bên anh. Quên đi bản thân em. Quên đi cuộc đời em.
- Em có điên không?
- Không, không đâu anh ạ. Em rất tỉnh táo.
- Em không tỉnh táo chút nào cả, em có biết không?
- Em tỉnh táo để thấy khi tất cả mọi quân bài đều đã chưng ra, thì không còn hứng thú gì nữa.
- Nếu anh nói, anh mới là người nên quên tất cả? Anh vẫn yêu em như trước khi anh coi lá số của em? Anh vẫn cưới em như chúng ta đã định?
- Không đâu anh ơi, em không muốn anh thương hại em.
- Anh không thương hại em. Mà anh thương yêu em. Vì anh đã sao nhãng, để lạc mất em bao nhiêu năm trời, khiến em chuân chuyên khốn khổ!
- Anh nghĩ kỹ đi.
- Vâng, anh đã nghĩ kỹ rồi. Có lẽ em đã trả nghiệp cho anh. Nên anh phải cảm ơn em mới đúng.
- Tại sao anh nói thế?
- Tại vì quá khứ, dù rằng anh không gây nhiêu nghiệp trên con đường tình ái. Song có thời anh đã khiến rất nhiều người đau khổ.
- Không đâu anh, ai tu nấy hưởng, ai có nghiệp người ấy trả.
- Riêng em và anh, đâu có phải là hai. Mà chúng ta chỉ là một nửa của nhau. Chúng ta có cộng nghiệp sâu đậm.
....
- Bây giờ anh tính sao?
Vũ đứng dậy, cầm lá số tử vì của Liên, chàng mang đến bên bồn rửa mặt, châm lửa đốt. Nhìn tờ giấy cháy từ từ, đến lụi tàn. Chàng từ tốn nói:
- Anh đã đốt cả quá khứ của em. Bây giờ em chỉ có hiện tại và tương lai. Anh sẽ dìu em từng bước ban đầu. Từng bước đầu tiên. Ta dựng xây lại tất cả.
- Anh không hối hận chứ?
- Không, anh không bao giờ hối hận. Nếu quá khứ thuộc vào quá khứ.


Liên đứng lên, nàng rụt rè đến bên Vũ, nàng để một bàn tay lên vai nàng, rồi nhích từng phân từ từ dựa đầu vào vai chàng. Nàng ngâm nga câu kệ:

"Nguyện trọn đời giữ Đạo
Xa bể khổ nguồn mê
Chóng quay về bờ giác..."

- Câu kệ ấy Sư Phụ em đã đọc khi em quy y với Ngài và thọ nhận 5 giới. Em đã có Tam Quy (Quy Y Phật, Quy Y Pháp, Quy Y Tăng) và Ngũ Giới (Không Sát Sanh, Không Nói Dối, Không Uống Rượu, Không Trộm Cắp và Không Tà Dâm). Em đã phát nguyện ráo riết sám hối, tẩy rửa thân tâm, chuộc lại lỗi lầm và tìm chân hạnh phúc.
- Anh tin em!
- Anh ơi, Vũ của em ơi. Em không còn gì! Nhưng nay em còn một niềm tin và một tấm lòng. Em sẽ trưởng dưỡng niềm tin, em sẽ dâng hiến tấm lòng. Nếu anh không chê em, em sẽ nguyện đem những ngày còn lại của đời mình, tu tập, sám hối... và làm tất cả để anh hạnh phúc. Anh đừng phụ em, anh nhé.
- Không, anh mừng vì đã vừa vượt qua được 12 lớp cửa ngục thất.

Họ ôm nhau, không tìm môi nhau, không châm ngọn lửa cháy rừng, không để hoa xuân nở rộ, không hoà nhập cùng thiên nhiên vũ trụ... Song, trong tâm họ, chút hương trầm len lén lần tìm. Tuyết trắng mênh mông, song trong trí họ, ánh nắng bình minh đã bắt đầu ló dạng. Vâng, một ngày đẹp trời đang có rất nhiều dấu hiệu mang đầy hứa hẹn.


Image


4892




Image

g i a i .đ i ệ u
M Ù A .X U Â N


(Nhật ký viết cho em...)
________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n




Em yêu của anh

Giờ này chắc em đang ngủ ngoan từ phía bên kia đại dương. Em đang mơ thấy gì, miệng có nhoẻn cười sung sướng như những lúc bên anh? Chắc chẳng bao giờ em biết, anh đã nhiều lần thức giấc lúc nửa đêm để ngắm nhìn em ngủ. Em ngoan ngoãn như thiên thần nhỏ, nụ cười như luôn đọng trên cánh môi xinh. Những giây phút ấy, anh cảm nhận được sự bình an tại tâm hồn, cảm giác ấm cúng bên em và hạnh phúc vì em đang hạnh phúc. Nhưng nào phải lúc nào em cũng có gương mặt tươi đẹp như hoa khi ngủ, anh nhớ có lần chúng ta cãi nhau, em đã trằn trọc mãi mới có được hơi thở đều và nhẹ. Song gương mặt em khi ấy hằn lên sự đau khổ, buồn bã với những cái nhíu mày hay khoé miệng mấp máy như muốn phân bua bầy tỏ. Người ta nói: "Muốn hiểu rõ phụ nữ, hãy quan sát họ trong giấc ngủ" quả thật không sai. Anh đã quan sát và hiểu được tâm thức em, em ạ.

Nhiều khi anh rất ngạc nhiên, vì tình yêu của chúng ta lãng đãng đi về trên trùng khơi biển cả. Khi anh thức giấc là lúc em chuẩn bị đi ngủ, khi em tỉnh dậy anh đã tan sở và chuẩn bị cơm chiều. Rồi công việc bận bịu trong giờ buổi sáng bên em, chúng ta đã chẳng còn nhiều thời gian để tâm tình với nhau. Câu chuyện giữa chúng ta sau này trở nên thực tế quá, những suy tính tương lai, những lo âu đời sống, khắc khoải vì một ngày xum họp còn hơi xa. Anh nghĩ chia sẻ với nhau như thế, thì mình hiểu nhau hơn, cùng nhau hướng tới một tương lai. Nhưng thực sự, anh lo âu vì giây phút lãng mạn giữa chúng ta như thuở mới yêu nhau dường như đã hiếm hoi hơn. Có lẽ chúng đã giống như những đọt cây, mầm hoa khi đông giá đang về rủ nhau trốn chạy trong lớp tuyết.

Nhưng em ạ, hôm nay nơi đây, trên cao nguyên lộng gió này, mặt trời đã chiếu sáng vạn vật. Tuyết đã tan đi, nhiệt độ khoảng 15°C, thật lý tưởng cho những buổi dạo chơi ngoài thiên nhiên. Anh đã bỏ công việc, bỏ những hối thúc sau lưng để bước xuống khu vườn trong khuôn viên Golden Place. Những nụ hoa vàng, trắng, tím, xanh đủ cả đã bừng dậy vươn vai sau giấc ngủ đông dài. Cảnh trí hài hòa đáng yêu quá, anh chợt nghĩ đến em, và chợt từ tận cùng trong tâm tưởng vụt gọi tên em. Cái cảm giác bồng bột thương yêu, cuồng say và si mê đối với em đã hơn một lần ngủ ngon trong tiềm thức chợt bùng lên, thăng hoa và choáng ngợp tim anh. Anh đã khẽ gọi em ơi, người yêu của anh đang ở nơi nào. Vâng, anh biết nơi chốn của em, nhưng anh không thể vươn ra để nắm tay em, mở rộng vòng tay để ôm em vào lòng, để nói với em rằng: Dù có lúc tình yêu đối với em không sôi nổi bồng bột như ngày ta mới yêu nhau, vì những lẽ rất thật trong cuộc sống phong toả, nhưng cái chất thắm nồng thiết tha vẫn tiềm ẩn nơi đây, dẻo dai như mầm cỏ Gấu, chỉ cần vài giọt mưa, chút ánh sáng mặt trời lại sinh sôi nẩy nở! Mặt trời thì muôn đời bất diệt, khi còn mặt trời, mầm yêu giành cho em lại có cơ đâm chồi nảy lộc.

Anh tạ ơn tình yêu của em, vì qua đó anh thông cảm và hiền lành với cuộc đời hơn. Đã nhiều lần anh chợt bật cười vì thấy sao anh dạo này "hiền" quá. Chẳng còn tranh chấp, chẳng còn thù hận, chẳng còn hơn thua nhau trong từng câu chữ. Cũng chẳng còn dễ nổi nóng như xưa. Vâng, anh cảm ơn cuộc đời, cảm ơn Bố Mẹ đã cho anh có em và muốn mãi mãi yêu em (dài lâu). Cảm ơn nhạc sĩ Đức Huy đã làm nên bài nhạc này, để tỏ trọn tình anh đối với em, vợ ạ!

Nhớ đến em trong giai điệu mùa xuân
Để tim anh tràn ngập cả suối nguồn
Trong nhịp bước phiêu du, ừ nắng nhạt
Thấy tim mình đang múa điệu vũ luân.

Đầu thu ta sẽ chung đường
Ngàn năm sau mãi miên trường ái ân!



Image


5126




Image

n i ề m .t i n

(Nhật ký viết cho em...)
________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n




Em yêu

Đêm đã sâu lắm, cả thành phố chìm trong giấc ngủ say. Vài ánh đèn đường lập lòe đong đưa theo gió, con đường bên nhà ga vắng tanh, chẳng còn chuyến tàu nào lăn bánh. Đáng lẽ anh cũng nên đi ngủ để sáng mai lại bắt đầu ngày mới với bao nhiêu việc đang chờ.

Nhưng trăn trở mãi, anh không sao ngủ được. Người ta nói "thức khuya mới biết đêm dài", quả đúng lắm thay, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng! Những toan tính cho tương lai đầy ắp trong tâm trí: Gia đình, sự nghiệp, Thầy Tổ và bạn bè làm sao cho vẹn toàn mọi lẽ?

Trong mớ hỗn độn của tâm thức, anh tìm được một danh từ, một giá trị nền tảng của tất cả. Đó là NIỀM TIN.

Trong một quốc gia, khi Niềm Tin hiện hữu, công dân tin vào chính quyền, họ sẽ thượng tôn pháp luật, không lừa đảo, không trốn thuế, mang trí tuệ tài năng đầu tư vào tương lai. Các doanh nghiệp an tâm thu nhận nhân viên, huy động vốn liếng đầu tư vào các dự án chiến lược và qua đó sẽ tạo dựng được nền kinh tế quốc dân thịnh vượng. Hãy nhận biết giá trị này tại Nhật Bản, Hoa Kỳ, Thụy Sĩ, Luxembourg, Na Uy...

Trong một gia đình, khi Niềm Tin có mặt, vợ chồng con cái có thể dồn hết sức lực, thời gian vào thực hiện những công việc cần làm. Không mất thời gian nghi ngờ, xáo trộn, trăn trở, khổ đau, ghen tuông... Họ có thể sống trọn vẹn cho nhau, vì nhau. Dù gặp những khó khăn bao nhiêu trong cuộc sống đi nữa, mỗi thành viên trong gia đình đều biết rằng sau lưng họ, những người thân luôn sẵn sàng chia sẻ và nâng đỡ. Niềm tin là nền tảng không thể thiếu trong đời sống gia đình, khi vợ chồng mất niềm tin ở nhau, mạnh ai nấy sống, bỏ bê con cái, đạo đức sa đoạ... đương nhiên gia đình đó sẽ biến thành địa ngục. Còn con cái mất niềm tin nơi cha mẹ, chúng sẽ buông thả, bỏ bê học hành, hành sử ích kỷ và thác loạn. Anh chị em mất niềm tin vào nhau, sự tranh giành phát sinh, đôi khi đưa đến kiện tụng, chém giết.

Trong đời sống, khi Niềm Tin vắng bóng, tương lai mịt mù. Cuộc đời sẽ là những đêm dài ác mộng.

Trong tình bè bạn, đồng môn, đồng nghiệp, nếu thiếu Niềm Tin người ta không thể bắt đầu sống thảnh thơi, hợp tác trong công việc, và nhất là luôn canh cánh bên lòng những chiêu thức thế thủ.

Trong đời sống Tâm Linh, mất Niềm Tin đồng nghĩa với sự chết đi của Tín Đồ. Mất Niềm Tin trong Tôn Giáo sẽ ảnh hưởng không những trong đời sống hiện tại, mà còn ảnh hưởng đến những đời sống sau khi từ bỏ thế giới này.

Vì vậy cho nên, đối với anh, Niềm Tin là tất cả. Niềm Tin là bước khởi đầu cho tương lai bền vững. Niềm Tin là tòa nhà che nắng mưa giông bão cuộc đời. Niềm Tin là con thuyền đưa nhân sinh ra khỏi bờ khổ ải. Niềm tin là nền tảng của thịnh vượng, hạnh phúc, an vui.

Anh tin em và trao trọn về em Niềm Tin, em ạ!




Image


5341




Image

S À I .G Ò N .- .H À .N Ộ I


(Nhật ký viết cho em...)
________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n




Em yêu,

Giờ này chắc Sài Gòn đã lên đèn, những con đường đã tập nập trai thanh gái lịch? Chiều chủ nhật mà!

Dù đã đến hàng ngàn thành phố, mấy chục quốc gia, suốt 4 châu lục, nhưng trong anh chẳng có thành phố nào giống Sài Gòn, thân thương như Sài Gòn, ồn ào náo nhiệt mất trật tự như Sài Gòn, đầy ắp kỷ niệm bằng Sài Gòn và xề xoà dễ tính như Sài Gòn.

Hà Thành thì mộng mơ, xinh đẹp, cổ kính kiêu kỳ... nhưng anh khó tưởng tượng mình có thể sống được ở Hà Nội. Có cái gì rất khó thở, mùa hè thì nóng như lò nung, không một cơn gió mát, mùa đông lại lạnh thấu xương. Có lẽ Hà Nội chỉ đẹp vào mùa Xuân và mùa Thu.

Anh mến người Sài Gòn vì tính phóng khoáng, tự tại. Anh thích người Hà Nội ở tính khéo léo, tỉ mỉ. Người Sài Gòn thì ma lanh, người Hà Nội thì đểu ngầm. Cái ma lanh của người Sài Gòn, nhiều khi làm ta phì cười, vì trong cái ma lanh ấy có chút gì ngớ ngẩn. Cái đểu của người Hà Nội, khiến ta rùng mình, vì cái đểu núp sau cái ngọt... sao mà đểu quá!

Anh yêu cái đa dạng của Sài Thành, cái gì cũng có. Sài Gòn là miền đất hội tụ của đủ màu sắc văn hoá trên thế giới. Cứ men theo những con đường thân thương, em có thể bắt gặp tất cả. Chẳng món ẩm thực nào từ khắp ba miền đất nước thiếu mặt ở Sài Gòn. Gần đây, những nhà hàng Đức, Nhật, Pháp, Ý, Chà Và, Thụy Sĩ, Mễ... đã góp mặt ở đây.

Ở Hà Nội thiếu mất tính đa dạng, nhưng lại nổi bật lên những món truyền thống. Nhưng cũng chỉ tạm gọi là truyền thống, những truyền thống cổ xưa của Hà Thành đã đánh rơi đâu mất, vì Hà Nội mới vực lại nền văn hoá thanh lịch thời gian gần đây, nên đôi khi còn nhiều thiếu vắng. Ngày xưa các cụ Hà Nội sao mà thanh lịch đến thế, từng câu nói, từng cách trình bày nhã nhặn... đều có chút gì Hà Nội! Nhưng hôm nay, con người Hà Nội không còn giữ được cái nếp thanh lịch ấy nữa. Hà Nội đã bị pha trộn bởi đủ mọi loại dân, rất nhiều bác "chân đất mắt toét" ở Thái Bình, Lạng Sơn, Móng Cái, Phú Thọ... dọn về sống cạnh Hồ Gươm. Giọng nói người Hà Nội từ dịu dàng lịch thiệp bỗng biến thể có âm hưởng Opera cao vút, chói chang. Quả thật anh không hiểu tại sao?

Lang thang trong Phủ Tây Hồ, dạo quanh Hồ Hoàn Kiếm vào một buổi chiều thưa nắng, phải lắng lòng lắm, người ta mới lại cảm nhận được Thăng Long của ngàn năm trước. Ước gì, sau này văn hoá cổ truyền được lập lại ở Hà Nội, thành Đại La cũ lại rùng mình biến thành Thăng Long của ngàn xưa oai hùng như thời đại Lý Trần.

Anh trở về Sài Gòn, đứng trên tầng 13 khách sạn Renaissance Riverside nhìn qua bên kia sông, chợt nhận diện Sài Gòn ở một khía cạnh khác. Sài Gòn đẹp, thân thương và bí ẩn hơn bất cứ nơi nào.

Anh ước ao, ngày gần đây sẽ cùng em thưởng thức Sài Gòn, cùng tay trong tay... ngắm Bàng lá đỏ, Cơm Nguội vàng của Hà Thành nữa.

Viết cho em trong nỗi nhớ ngút ngàn.



Image


5742




Image

c á i .t h i ệ n .
v à
c á i .á c
c ủ a .D Ư Ơ N G .L Ễ

________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n




Tình cờ đọc lại chuyện Lưu Bình Dương Lễ, một câu chuyện thật cảm động về tình bạn. Chuyện kể rằng: "Lưu Bình và Dương Lễ là đôi bạn chí thiết cùng nhau đèn sách. Cả hai đều thông tuệ phi phàm, lời lời như ngọc, chữ chữ như hoa. Tuy tài hoa, thông minh như nhau, nhưng trong khi Dương Lễ ngày đêm miệt mài kinh sử để ứng thí khoa trường, thì Lưu Bình lại lo chuyện trời trăng mây nước, tâm tình phóng túng rong chơi trong những chốn tang bồng. Mùa thi tới, Dương Lễ trúng cử, được bổ nhiệm ra làm quan tại một phủ lớn. Riêng chàng Lưu bị đậu cành me, hàn sĩ vẫn tiếp tục trên con đường lận đận. Tiền túi đã cạn, buồn vì chưa được công danh, chàng Lưu sang thăm bạn. Trong lòng cũng muốn nương nhờ ít lâu. Song phũ phàng thay, chàng bạn phú quý vinh hoa họ Dương kia đã quên tình bạn cũ thuở hàn vi, không thèm mời bạn vào nhà, mà sai người nhà mang cho một bát cơm hẩm với cà thiu đãi bạn. Lưu Bình quá chua cay với nhân tình thế thái, bỏ đi... đề thơ bên quán, có ý nhảy sông tự tử. Nhưng trong lúc phẫn uất tuyệt vọng nhất thì có nàng tiên xuất hiện. Má phấn môi son, mười phần diễm lệ. Nàng cười chê chàng Lưu là anh hùng khí đoản, không đáng mặt trai, chưa gì đã tính chuyện trốn chạy cuộc đời. Nàng ân cần khuyên nhủ và có ý nâng đỡ người lỡ vận, giúp chàng sớm hôm nấu sử sôi kinh đặng trả cái nhục vì kẻ vinh hoa đã bỏ bạn bần hàn.

Ba năm trôi qua, nàng Châu Long sớm hôm canh cửi, nuôi cho chàng Lưu trọn tâm đèn sách. Tình tuy thắm thiết, nhưng nàng bắt chàng thề khi chưa khoa cử vinh quy thì không được nghĩ đến chuyện gối chăn, sao nhãng. Hai người sống dưới một mái nhà, song luôn chia phòng cách biệt, một niềm tương kính.

Khi chàng Lưu đã trả xong nợ sách đèn, đỗ tiến sĩ vinh quy, thì chỉ thấy mái tranh lạnh lẽo. Nàng Châu Long để lại phong thư là duyên nợ chỉ có bấy nhiêu, nay nàng phải ra đi... Chàng Lưu vô cùng đau khổ, người phụ nữ đã giúp chàng nên nguyện nay lại ra đi, không trọn chàng lên hẹn sắt cầm. Trong nỗi đau khổ tuyệt vọng ấy, chợt có tin Dương Lễ mang quà sang mừng quan Tân Khoa. Lưu Bình chán chường cho nhân tình thế thái. Gọi người nhà của Dương Lễ vào mắng cho một trận rồi đuổi về không nhận lễ. Người nhà Dương Lễ là người có tài biện luận, khích tướng Lưu Bình phải qua thăm Dương Lễ một lần. Sẵn áo gấm vua ban, Lưu Bình qua phủ Dương Lễ. Chàng Dương ra đón bạn trong niềm vui chúc tụng, chàng Lưu chỉ xót xa chỉ trích chuyện tình người. Khi ấy Dương Lễ cho gọi vợ ra chào bạn. Chàng Lưu hồn bất phụ thể, thấy người mà chàng thương tưởng lâu nay không ai khác là phu nhân họ Dương. Bấy giờ nàng Châu Long mới tỏ bầy đôi lời: Đã nghe lời chồng, sang giúp cho Lưu Bình ăn học bấy lâu. Cái chuyện làm nhục ba năm trước cũng chỉ là kế khích tướng của chàng Dương.

Khi hiểu ra đôi lẽ thiệt hơn, chàng Lưu đã quỳ lạy vợ chồng chàng Dương hết lòng vì bạn."


Chuyện Lưu Bình Dương Lễ tỏ tấm tình bạn thiết như chuyện Quản Trọng - Bảo Thúc Nha hay Bá Nha - Tử Kỳ thời cổ đại bên Trung Hoa. Cái hay của Lưu Bình Dương Lễ còn vượt qua chữ tri âm, tri kỷ... tại vì ở hai câu chuyện kia, không hề có sự hi sinh nào quá đáng cả. Chỉ hiểu nhau, nhưng chưa có sự nâng đỡ nào xứng đáng. Nhất là để người vợ mình sang hầu bạn trong thời gian dài đăng đẳng như thế. Thời phong kiến, người Phụ nữ là món quà mà người ta có thể trao tặng cho nhau. Nhưng trong trường hợp của chàng Dương không hề như vậy. Chàng một lòng tương kính, yêu thương người vợ tài hoa, đức hạnh của mình. Vì tình bạn, chàng đã dám hi sinh quãng thời gian nồng nàn hương lửa ba năm để giúp bạn thành danh. Sự hi sinh đó to lớn vô cùng. Nói ra xấu hổ, tôi cũng là người quý bạn, nhưng không bao giờ làm được như vậy cả.

Đọc câu chuyện nếu chỉ hiểu theo cái lẽ của Lý Trí thì việc chàng Dương giúp bạn vô cùng đáng phục. Việc chàng tin tưởng người vợ thương yêu, tin vào tính cách của người bạn... quả đáng người đời ngưỡng mộ. Sự hi sinh ấy, take risk (chịu mạo hiểm) ấy không có mấy kẻ trên đời làm nổi.

Nhưng nếu phân tích cái tình của Con Tim thì chàng Dương đã làm một việc ác vô cùng. Chàng cho vợ đóng vai người Khuê Nữ để sớm hôm kề cận bạn, an ủi đỡ đần, nuôi ăn, lo mặc để chàng Lưu an phận sách đèn. Trong động viên an ủi ấy, nàng Châu Long đã dùng đến kế của Mỹ Nhân kích tướng anh hùng. Chàng Lưu và chàng Dương đều tài hoa, đẹp đẽ. Người thư sinh lãng mạn kề cận sớm chiều bên nàng Khuê Nữ tình cảm đã nảy nở trong họ. Chẳng phải chỉ có chàng Lưu, mà ngay cả nàng Châu Long cũng vậy. Chàng Lưu vì uất ức nhất thời nên để trọn tâm trí vào đèn sách, chàng cũng những tưởng rằng sau khi phỉ nguyện khoa cử, thì người đẹp kia sẽ cùng chàng nên duyên giai ngẫu. Tình yêu của chàng tích tụ với tháng ngày, càng ngày càng to lớn. Cho nên đêm trước khi lên đường để vào kinh ứng thí, chàng đã muốn cùng nàng Châu Long uống ly rượu hợp cẩn, nên mối tình cầm sắt, trả ơn nàng. Với chàng Lưu lúc ấy, việc báo lại cái nhục với chàng Dương là chuyện nhỏ, mà đáp đền lại tấm tình tri kỷ với nàng Châu Long là chuyện lớn. Chàng đã cảm nhận sự hiện diện của nàng trong mình như những hạt huyết cầu tí tách trong huyết quản. Nàng là hơi thở, là nhịp đập con tim, là tất cả lẽ sống trên đời. Thế nhưng khi chàng trở lại với khăn áo thênh thang thì đường xưa lối cũ đã rêu phong, cánh hoa đã xa rời vườn cũ. Nàng đã ra đi! Có ai trong chúng ta có thể hiểu được tình cảnh của chàng Lưu khi ấy? Tôi không thể hiểu hết được, nhưng nếu tôi ở địa vị chàng Lưu, tôi sẽ thấy tất cả những gì mình có được trong khoa trường đều vô nghiã. Ai biết trái tim chàng Lưu tan nát ra sao? Tôi chỉ thấy lừng lững trước mặt cả một chuỗi ngày vô vị, nếu phải ở trong tình huống ấy. Tình yêu nồng ấm xa rồi, cái nghĩa nợ ngàn năm khó trả cũng chẳng còn biết nơi đâu.

Khi gặp lại nàng Châu Long bên phủ của chàng Dương. Cảm kích tấm lòng bạn đối với mình, nhưng ai hiểu được chàng Lưu... Tất cả đã qua rồi, lý trí của chàng vang lên khúc điệu tri ân, trái tim chàng lại vỡ tan sầu khổ. Thế là hết, mối tình ấp ủ thai nghén suốt ba năm.

Cần bao nhiêu năm tháng, để họ Lưu có thể quên được Châu Long? Cần bao nhiêu thời gian, để nàng Châu Long không còn giật mình nghĩ mình đang trong phận tầm tang để nuôi chàng ăn học. Ai dám bảo nàng Châu Long không rung động trước những lời ngọc tiếng châu, lời tỏ tình thắm thiết của anh học trò nghèo đã ngỏ cùng nàng?

Lòng của chàng Dương sáng như vầng nhật nguyệt. Không nghi bạn, không nghi vợ... nhưng liệu họ Dương có biết được những rung động vi tế của ái tình ngoài lễ giáo kia không!? Chắc có, nhưng câu chuyện của họ vẫn mãi mãi làu làu trong sạch.

Vòng lễ giáo thâm nghiêm sẽ là thanh kiếm chặt hết lụy phiền tình ái.
Rồi có khi nào, trong giấc mơ trở về quá khứ, chàng Lưu lại ước rằng mình còn là kẻ sĩ hàn vi!?


Image


6471




Image

c ơ n .g i ô n g

________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n




Trời đất bỗng tối sầm khi đang nắng đẹp, cơn giông kéo đến với vận tốc kinh hồn. Gió giật từng cơn khiến những tàng cây cổ thụ run lên bần bật, tiếng lắc rắc của những chiếc cành lìa thân rơi xuống đất... đè ép dí xe hơi, gió cũng như những con dao sắc chặt phăng những gì cản trở nó.

Nhìn xuống phố chợt thấy thiếu phụ khoảng trên dưới 40 tuổi, chạy lúp xúp trong giông bão. Những cành cây bị gió bẻ gẫy phóng tới quanh bà ta như loạn tiễn. Quá lo cho số phận của người đàn bà, tôi tính lao ra cứu giúp, nhưng liệu tôi có làm được gì không? Tại vì người phụ nữ này cao lớn và rất khỏe. Tôi nhận xét như vậy. Nếu tôi xông ra, chẳng giúp được gì mà còn bị cành cây lao trúng, bị thương bị thiệt mạnh thì gia đình tôi ai lo đây? Tôi chạy tới chạy lui, bị giằng xé bởi nghĩa cử và trách nhiệm.

Cuối cùng tôi tự tìm được lối thoát cho mình, tôi chạy xuống tầng trệt của căn nhà, sẵn sàng... với chiếc điện thoại di động, nếu người đàn bà kia bị cành cây lao xuống trúng thương, tôi sẽ bấm máy, bỏ xuống đất (trung tâm cấp cứu có thể nhờ hệ thống định vị tìm ra vị trí), rồi ra cứu giúp bà.

Khi tôi chạy xuống tầng trệt (cầu thang máy bị hư bất tử), thì người đàn bà cũng chạy đến mái hiên của căn nhà tôi đang trú ẩn. Thở phào nhẹ nhõm, tôi mở cửa cho bà ta vào.

Ngồi thừ người trước computer một thời gian khá lâu, tôi chợt thấy muốn viết. Viết để tả lại cái giận dữ của đất trời, sự cuống loạn của bão táp, cái giằng co của lòng người trước thử thách. Ngày xưa, tôi sẽ không bao giờ suy nghĩ, khi phải lao vào nguy hiểm để giúp ai đó, còn bây giờ... không phải tôi nhát chết hơn, nhưng tôi có trách nhiệm với nhiều người hơn. Lần đầu tiên trong cuộc sống, tôi mới thấy mình không còn thuộc về mình nữa. Ngày xưa, ông tôi rồi ba tôi làm chủ gia đình, có chuyện gì mọi người trong đại gia đình đều trông đợi sự quyết định tối hậu của họ. Bây giờ ông tôi đã qua đời, ba tôi đã già yếu, tự bản thân ông cũng cần sự giúp đỡ mọi mặt của tôi. Lại còn mẹ tôi, vợ tôi và những người khác trong gia đình lớn nữa, họ là những người tôi phải có trách nhiệm bổn phận bảo bọc chăm lo...

Cơn giông kéo dài khoảng 15 phút rồi chấm dứt, nối vào đó là cơn mưa lớn như trút nước. Khoảng 15 phút ngắn ngủi ấy đã cho tôi bao nhiêu suy tưởng.

Xin cuộc đời bớt những cơn giông!!!



Image


7128 top -
Giác Hoa
1, 2, 3
_______________________________________________
Lệ Đá - thơ - Nguyễn Tư Phương _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cũng Cùng Là Mẹ - văn - Hoài Yên _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Lời Cầm Sương Tôi - nhạc - Nguyễn Tiến Dũng _______________________________________________

Image

buông tay
ngây ngất dịu dàng
buông hồ cầm bặt âm vang
buông thanh âm
thơ ngát không gian
khép mặt giã từ...

xem tiếp...

_______________________________________________
Hsinbyume - tranh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image



xem tiếp...