THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP




g i á c .h o a


2985




Image


G I Á C . H O A
________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n




"...Cho tôi lại còn nhiều cho tôi lại tình yêu
Tôi không đòi khôn khéo, tôi không đòi bao nhiêu
Cho tôi lòng non yếu dễ khóc dễ tin theo
Cho tôi thời niên thiếu cho tôi lại ngày đầu

Cho đi lại từ đầu chưa đi vội về sau
Xin đi từ thơ ấu đi vui và bên nhau
Trong tim thì sôi máu khóe mắt có trăng sao
Bông hoa cài trên áo, trên môi một nguyện cầu

Cho đi lại từ đầu chưa đi vội về sau
Cho đi lại từ đầu chưa đi vội về sau..." (Kỷ Niệm: Phạm Duy)


Nàng rất đẹp. Nét đẹp có thể làm điên đảo lòng người. Những người đàn ông đứng đắn nhất cũng phải đưa mắt nhìn nàng, nghiêng mình trước nàng để ca ngợi kỳ công tạo hoá. Nàng có nụ cười của tuổi thơ, ánh mắt hồn nhiên, vô tư e ấp. Mái tóc dài ngang lưng, nuột nà, óng như tơ càng tôn thêm nét nữ tính ở nàng. Từ cử chỉ, vóc dáng nàng toát ra vẻ quý phái cao sang. Vâng, nàng là biểu hiện của một công nương diễm lệ. Một mẫu người phụ nữ được những người đàn ông thành công săn đuổi, để được cùng nàng xuất hiện ở những nơi công chúng. Nàng là niềm hãnh diện của các buổi tiếp tân, chiêu đãi sang trọng. Sự thông minh trong ngôn từ đối đáp của nàng khiến những người tiếp xúc với nàng luôn có ấn tượng sâu đậm, khó quên.
Đàn ông say mê sắc đẹp của nàng đã đành, đến phụ nữ lớn tuổi và nhỏ tuổi cũng không dấu được lòng yêu mến của họ. Người lớn có con trai, thì mong con mình có cơ hội lập gia đình với người con gái dịu dàng, dễ thương, thông minh, tế nhị như nàng. Người nhỏ thì ngưỡng mộ, cũng như thầm mơ ước có phần nào giống nàng, được trân quý và hoàn hảo như nàng.

Nàng tên HG. Một cái tên con gái bình thường, song khi nó đã lọt vào ký ức của người đàn ông nào, sẽ vấn vương rất lâu nơi đó. HG là niềm mơ, là chuỗi hy vọng, là hiện thân của cuồng nhiệt, của tranh chấp và đau khổ. Vâng, HG đã khiến không biết bao con tim rỉ máu. Đau thương, cuồng hận và ảo não ê chề.

HG biết mình đẹp, quyến rũ, có thể chinh phục được bất cứ trái tim bản lãnh nào. Nàng chỉ cần ban bố cho người đàn ông một nụ cười với hàm răng trắng, đều như những hạt ngọc trai lấp lánh sau làn môi hồng đầy đặn, hơi vỉnh lên khiêu gợi. Cái miệng xinh xắn hơi rộng ấy lại thốt ra những lời dịu dàng, đoan trang, lịch sự lễ phép. Giọng nàng trong suốt, tiếng cười nhẹ dịu mơn man trấn an những cơn bất bình của bất cứ người đàn ông nào. Ngoài ra HG lại trang điểm rất khéo, khiếu thẩm mĩ về trang phục của nàng lại càng làm nổi bật lên giữa đám đông.

Đàn ông theo nàng như nước, ngã quỵ dưới chân nàng như lá rụng mùa Thu. Nàng chỉ đùa cợt với họ một thời gian rồi giã từ. Có những người cơ hồ không chịu nổi, họ bị rơi trạng thái trầm cảm, lẩn thẩn, mơ hồ lãng đãng như kẻ mộng du. Có những người đau, con tim vỡ nát, nhưng không thể trách hận nàng được. Tại vì HG đến bên họ, đùa chơi với họ, không đòi hỏi bất cứ điều gì, lúc nào cũng dịu dàng, lịch sự... Nhưng đến khi họ say mê nàng không còn gì cưỡng lại nổi nữa, thì HG rời bỏ họ.

Ba mẹ của HG không thể nào hiểu được tại sao con gái của họ lại xử sự như vậy. Nhìn nhiều chàng trai rất có tương lai, đang oằn mình đau khổ trước ngọn roi tình ái phũ phàng của HG, ông bà không cầm lòng được. Nhiều lần họ đã nói chuyện với HG, song nàng lẳng lặng chẳng trả lời. Vì tôn trọng quyết định riêng tư của con, nên ông bà không thể bắt ép HG hành xử theo khuôn phép họ nghĩ được. Đương nhiên, ông bà đau buồn và thường nhắn nhủ đến cô con gái của họ: Luật Nhân Quả!

Riêng HG, nàng có những ưu tư dằn vặt. Nàng vô cùng đau khổ khi thấy những người nàng đã từng có tình cảm, oằn lưng hứng chịu nỗi đau do nàng gây cho họ. Nàng đã tự khóc thầm trong những đêm khuya. Nàng cầu nguyện Trời Phật thương nàng, đừng bắt nàng tiếp tục làm ác nữa. Biết tội lỗi, ác nghiệp càng ngày càng xếp chồng, song nàng không thể quay đầu lại được. Mỗi khi thấy những "con mồi mới" rón rén đến bên nàng, nàng lại trở thành thợ săn điệu nghệ. Khi "con mồi" gục trong vũng máu bởi họng súng vô tình của nàng, nàng lại nghe lòng tan vỡ, khóc thầm. Nhưng nàng chỉ khóc khi có mình nàng, không bao giờ người ta thấy được những giọt nước mắt hối hận đau buồn của nàng. Vì nàng luôn xuất hiện với bề ngoài vô cùng bình tĩnh, tươi vui, hạnh phúc và quyến rũ. Có nhiều đêm, những cơn ác mộng trở về hành hạ HG, để sáng mai, nàng thấy cuộc sống thật nhiều cay đắng, đau thương. Cái ray rứt, cọ xát và hối hận đã nhiều lần gợi ý nàng đến bờ vực quyên sinh. Tự trong tiềm thức HG, có những hối thúc kêu gào ngừng ác nghiệp ngày một vang lên. Song HG giống như cỗ xe đứt thắng lao xuống vực. Nàng không thể ngừng lại. Nếu nàng ngừng lại, cỗ xe sẽ nghiến nát nàng. HG không biết phải làm sao? Nhưng nàng chỉ biết, nàng đang có hành động trả thù đời. Nàng hận đời? Quả thật vô lý. Nàng xuất thân từ gia đình gia giáo, giàu có, thuộc tầng lớp thượng lưu trong xã hội. Nàng đẹp, có bằng cấp và được trọng vọng. Nhưng tại sao, nàng lại hận đời??? Điều đó không ai biết. Người ta chỉ đoán là nàng bị biến thái tâm sinh, nên mới có những hành động đáng buồn như vậy. Chỉ riêng nàng, nàng biết được gốc gác của mối hận. Song tự nàng, nàng lại chạy trốn và cố quên đi. HG cố gắng phủ nhận sự thật. Cuộc sống bí ẩn vô vàn, nàng càng chạy trốn, tâm thức quá khứ lại càng bùng lên, như con quái vật bao phủ đời nàng, dầy xéo tâm tư nàng. Nàng lo sợ, đau khổ, bi lụy vì nàng chẳng còn là nàng. Nàng đã mất đi tất cả. Bây giờ nàng chỉ còn là cái xác đẹp xinh, là một cỗ máy "bắn tim" hữu hiệu. Tất cả những cơn ác mộng chỉ có một khởi đầu:

HG bị mất đi cái quý nhất của đời con gái khi nàng mới là cô bé 7 tuổi. Cái tuổi ngây thơ và hồn nhiên như thiên thần. Ba mẹ nàng vì công việc kinh doanh, nên không có thời gian chăm sóc con cái. Nàng thường ở nhà với mấy người bà con đến trọ học. Cái người lớn hơn nàng 10 tuổi ấy, có bề ngoài thật hiền lành, nhưng cái tâm của gã bị ác ma trấn áp. Gã là người có cùng huyết thống trực tiếp với con bé. Ai có thể ngờ? Vâng, không ai cả. Vì con bé đối với gã trọn một niềm quý mến. Nó thường hỏi gã các bài toán lớp 1, lớp 2. Nó cũng theo gã ra vườn làm rọ hái trái cây hoặc đi phố ăn kem. Cho đến một buổi chiều, cả nhà đều đi vắng. Gã con trai 17 đã kéo con bé lên 7 vào phòng và giở trò cầm thú. Con bé bị bịt miệng, không được kêu la... Nó đã chịu tất cả sự nhục nhằn đau đớn trên cơ thể ấu thơ. Xong việc, gã ác ma còn hù doạ sẽ giết nó, nếu nó dám hở miệng nói nửa lời cho bất cứ ai về chuyện vừa sảy ra. Từ đấy, gã thường xuyên làm trò tồi bại với con bé. Con bé vô cùng sợ hãi, khi nó còn ở lại nhà một mình với gã. Nó tìm cách lẩn trốn, song không bao giờ thoát khỏi bàn tay dâm ô của loài ác quỷ. Mỗi lần gã cưỡng gian nó, nó chỉ biết nhắm mắt, cầu mong cho sự việc chóng qua, nó khóc và cầu nguyện nhưng không ai giúp nó. Cho tới khi con bé 12 tuổi, sự nhục nhằn đau đớn không thể chịu được nữa. Nó hét lên: "Ông còn giở trò nữa thì ông giết tôi đi! Tôi sẽ đi tố cáo việc này với bố mẹ tôi." Gã sợ hãi và từ đó thưa dần những trò bỉ ổi. Thỉnh thoảng, nhìn trước nhìn sau không thấy có ai, gã vẫn giở trò sờ sẫm. Con bé trừng mắt hoặc la lên, lập tức gã bỏ đi nơi khác. Khoảng một năm sau, gã có bạn gái. Con bé bấy giờ mới thoát khỏi bàn tay dâm ác của gã. Dù vậy, càng lớn con bé càng biết là nó đã mất tất cả. Mất đi cái thứ quý giá ngàn vàng. Nó biết là cơ thể và linh hồn của nó ô uế quá, nó không còn xứng đáng với bất cứ người đàn ông trong sạch nào nữa. Nó cũng nghi ngờ rằng nó sẽ không thể lấy chồng. Nó hận gã bà con đã làm hại đời nó. Nhưng nó biết, nếu nó nói ra để bắt tội gã kia, cũng là phát súng bắn sập gia đình nhà nó. Nó không muốn bố mẹ nó khổ đau vì phải hối hận đã không có thời gian chăm sóc cho con, và cho ác ma ở chung trong nhà. Với lại kẻ đó là ruột thịt vô cùng thân thiết mà! Nó đâm ra hận đàn ông. Cũng may, ba con bé là người đàn ông rất gương mẫu, nó lại thần tượng ba nó. Nên nó vẫn chưa hoàn toàn khinh tởm giống đực.

Những đêm mất ngủ đến với HG thường xuyên hơn. Nàng đã khóc sưng mọng đôi mắt, nhưng sáng mai ra, khi phải ra ngoài tiếp xúc xã hội. Con mắt nhung huyền của nàng như phép lạ, lại trở về bản thể trong sáng như vì sao lạ.

HG năng lui tới Chùa. Nhưng vì mặc cảm tôi lỗi, nàng chỉ loanh quanh ở vườn chùa. Lời Kinh tiếng Kệ vang vọng từ Chánh Điện cũng mang lại cho nàng chút nào an lạc. Nhưng nàng không bao giờ dám bước vào Chánh Điện nghe giảng Pháp hoặc Lễ Lạy. Nàng sợ con người nàng sẽ làm ô uế Phật Đường. Nàng cũng sợ gặp các vị Chân Tu. Nghe nói những vị chân tu có con mắt vô cùng tinh tế, sẽ đọc được cái tâm hoang đàng bất tịnh của nàng.

Một buổi tối, tâm của HG lại bạo loạn. Nàng mới chia tay một chàng trai rất yêu nàng. Nàng cũng có tình cảm với anh ta. Song nàng không thể ở lại bên anh chàng nữa, bởi vì hiểu biết của anh chàng về nàng quá ít. Chàng chỉ biết chạy theo và quỵ lụy van xin chút tình yêu từ nàng. Sau mấy tháng chơi trò mèo vờn chuột, nàng quyết định ra đi.

Trên con đường về nhà, nàng ghé qua ngôi cổ tự. Nàng đã vào đây bao lần để lấy lại bình tĩnh, khi lòng nàng nổi sóng. Băng ghế gỗ đơn sơ nằm dưới gốc Bồ Đề lớn là nơi nàng thường ngồi để ngửi chút hương trầm thoảng thơm trong gió, nghe tiếng Kinh Mõ đều đều phát ra từ chánh điện. Từ đây nàng cũng có thể ngắm nhìn Tôn Tượng Quan Thế Âm Bồ Tát đang rưới tịnh thủy Cam Lồ xuống ao sen. Lòng nàng quy ngưỡng Phật Bà, khẽ niệm câu thần chú Um Mani Padne Hum. Nàng cầu Phật Bà hãy thương xót nàng, cho nàng một lối thoát, một tia sáng để lấy lại niềm tin và tìm về bến giác.

HG ngồi đó đã lâu lắm. Nàng ngắm nhìn Tôn Tượng Bồ Tát, dường như gương mặt của Phật Bà hôm nay sống động hơn bao giờ hết. Nàng nhận được mối linh cảm giữa đức Bồ Tát và nàng. Chợt có tiếng nói bên cạnh vang lên:
- Con có nhiều tâm sự quá phải không? Ta biết cả rồi.
HG giật mình, nàng hốt hoảng nhìn lại thì trên ghế băng bên cạnh nàng có một vị Ni già ngồi đó tự bao giờ. HG bối rối đứng lên, chắp tay vái chào. Nàng muốn đi về. Vị Ni già bèn bảo:
- Con ngồi xuống đây đi, ta muốn nói chuyện với con.
HG lưỡng lự một lát rồi ngồi xuống ghế. Nàng chợt cảm lãnh được sự an tịnh dâng lên trong lòng, cảm giác bình thản mơn man như gió đùa trên trên cánh đồng lúa mênh mông, HG tự động nhắm mắt để được tận hưởng hương vị ngọt ngào. Lâu lắm rồi, nàng không hề cảm giác bình yên như thế. Tâm thức nàng như mở rộng, trước mặt nàng những cảnh như phim thật, quay lại cảnh vật của nàng thời thơ ấu. Cái thời cô bé chưa hề biết đến cái khổ ở đời. Rồi mây đen vần vũ quay về, HG thấy những cảnh ô nhục xảy ra trong căn nhà xưa. Những tội lỗi của nàng đã làm cho bao nhiêu người đau khổ cũng như tấm gương phản chiếu trở về. HG hối hận quá, cuộc đời vay trả hiển hiện trước mắt. Vòng xoay tròn như miệng chén, khiến con kiến không biết đường ra. HG bối rối mịt mùng, nàng để cho đôi vai run lên thổn thức. Nước mắt nàng tuôn ra như suối, phần vì thương thân, phần vì hối hận, phần vì bế tắc. Cuộc đời nàng sẽ về đâu? Nàng chỉ thấy tương lai xám xịt, tràn đầy nghiệp chướng đang đợi nàng ở phía xa kia. Trong lúc đang đau khổ tột cùng. Tiếng vị Ni già chợt vang lên bên cạnh:
- Con có thể khóc đến ngày mai. Nghiệp chướng cũng chẳng giảm đi chút nào cả. Nếu không muốn bị nghiệp chướng, thì đừng gây nghiệp nữa. Đó là cách giải quyết con ạ!
HG nhạt nhoà nước mắt, uất nghẹn:
- Bạch Ni Sư, con có tội tình gì đâu mà bị đời dằn vặt từ thuở ấu thơ? Cướp đi của con tất cả cuộc đời?
Vị Ni già từ tốn:
- Con ơi, nhân quả trùng trùng. Trong tiền kiếp xa xưa con đã tạo ra những ác nghiệp tương tự. Con cũng đã phóng lửa đốt nhà, cướp giật, hãm hiếp, lường gạt tình yêu của kẻ khác. Nên kiếp này, phần nghiệp chướng nào đó đã thành quả dị thục, tức chín rục, bèn biểu hiện ra ngoài khiến con trả quả.
- Con có nhiều nghiệp chướng vậy, tại sao con lại có được đủ sắc đẹp, tiền tài?
- Ồ, chuyện ấy không có gì khó giải thích. Thứ nhất trong tiền kiếp, con có gây ác nghiệp, song con cũng làm được nhiều điều thiện. Con đã biết bố thí, cúng dường trai tăng, nên nay con được hưởng trí thông minh, tiền tài và sắc đẹp. Thứ hai, những thứ giả danh, giả huyễn đó chẳng giúp gì nhiều cho con kiếm tình hạnh phúc cả. Ngược lại, nó còn tạo cơ hội cho con thấy ê chề, bất hạnh nhiều hơn. Chúng cũng tạo những lợi khí cho con gây thêm nghiệp mới.
HG như bừng tỉnh, nàng hiểu những mặt trái của tiền tài và sắc đẹp. Vâng, tất cả những thứ đó chỉ là xúc tác cho nghiệp chướng chóng sinh trưởng? Thế còn những bất hạnh của nàng? Chúng không có một chút đóng góp tích cực nào sao? Nhân quả có công bằng không?
Như đọc được những tư duy của nàng. Người Nữ Ni cất giọng:
- Con đừng tưởng như vậy? Thời Đức Phật Thích Ca còn tại thế, có nàng Kim Liên Sắc, hoàn cảnh còn thê thảm hơn con gấp nhiều lần. Nhưng cũng chính vì vậy, nàng đã được Đức Phật khai thị, nàng đã xuất gia và là một người phụ nữ đắc thánh quả A La Hán đầu tiên và có thần thông ngang ngửa với ngài Mục Kiền Liên. Cho nên những khổ đau, là chất xúc tác khiến cho con đến gần với Đạo! Ở đời chỉ có hai loại người có thể đến với Đạo: 1) Đại trí và đại bi. 2) Quá khổ đau. Hai loại người này, khi đã đến với Đạo, họ thiết tha vô vàn, họ sẽ tìm ra con đường giải thoát!
HG mường tượng ra con đường trước mặt. Phải rồi, nàng đã tìm ra một con đường thoát. Tiếng vị Ni Sư lại cất lên:
- Nghiệp trần con đã trả hết rồi, song duyên trần thì con chưa hề trả. Con chưa thể thí phát vào cửa Không được. Nhưng con có thể quy y ngũ giới, giữ trọn đạo hạnh giới thể của người Ưu Bà Di (người nữ Phật tử thuần thành).
HG tràn đầy hạnh phúc, khi nàng biết, nghiệp đã trả hết, bây giờ là lúc duyên sanh. Song nàng vẫn băn khoăn:
- Bạch Ni Sư, con không biết nghiệp con đã tạo tác kiếp này thì bao giờ con mới trả được?
Vị Ni Sư không trả lời trực tiếp câu hỏi mà ngâm nga câu kệ:

"Ư nhất niệm quy y
Năng diệt tam kỳ nghiệp"

(Quy y tròn một niệm
Diệt sạch nghiệp ba kỳ!)

Ngưng một phút, vị Ni già nói thêm:
- Con ạ, khi con vào một căn phòng tối, con bật ngọn đèn sáng lên, thì căn phòng sẽ còn tối hay đợi 1 hai ngày sau mới sáng, hay sẽ sáng lên ngay?
- Bạch Ni Sư sẽ sáng lên ngay ạ!
- Đúng rồi đó con, cho nên khi con trọn nguyện quay về với Chánh Pháp, thì ánh sáng Chánh Pháp sẽ đánh tan đi nghiệp của ba A Tăng Kỳ Kiếp (vô lượng kiếp) đó con. Cho nên Phật dạy: "Bể khổ mênh mông, quay đầu thì sẽ thấy bờ!" Nay con quay đầu lại đi. Hãy khép lại quá khứ. Tương lai đang đợi chờ con kìa. Con về đi!

Vị Ni Sư phất tay áo đứng lên. HG lật đật đứng dậy vái chào. Vị Ni Sư chậm rãi về hướng sau chùa, trước khi khuất dạng, bà khẽ ngâm nga hai câu kệ "Giác Hoa":

"Hoa! Vô thường, vô định!
Giác! Vô bố, vô ưu!"


(Dịch nghĩa:

Hoa! Không bền, không mãi!
Tỉnh! Không sợ, không phiền!

Nghĩa là: Bản thể của loài hoa vốn vô thường, nay nở mai tàn, không thể bền lâu hay bất tử với thời gian. Cái gì có hình tướng, thời có hoại diệt. Sắc đẹp của con người ta cũng vậy, không nên lợi dụng nó làm lợi khí hại người, cũng không nên vì nó mà tạo nên ác nghiệp. Vì hương sắc sẽ tàn phai, song nghiệp quả còn tồn tại, cho đến khi người ta trả sạch. Chỉ có Tỉnh Thức mới giúp cho con người ta không còn bị khủng bố (sợ hãi) và phiền não bủa vây nữa. Giác Hoa cũng có nghĩa là Bông Hoa Tỉnh Thức!
)


HG vô cùng xúc động. Nguồn an lạc tràn đầy trong tâm. Nàng đứng dậy, lạy tạ Tôn Tượng Quan Thế Âm Bồ Tát. Nàng tự hỏi có phải Quan Thế Âm Bồ Tát đã thị hiện ra cứu độ cho nàng hay chăng? Dù đúng dù sai, nàng cũng đã trải qua một thời Pháp Thoại rất bổ ích.

Nàng tự hứa trước Quan Thế Âm Bồ Tát, nàng đã khép lại cánh cửa quá khứ. Cánh cửa tương lai vụt mở. Ánh sáng cuối hầm cũng đã làm loá mắt những người không còn tin vào có ngày họ được thấy lại ánh sáng.

Image


2990




Image

N G À Y . đ ê m
s ố n g . C H Ế T

________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n




Một ngày qua đi, mặt trời xuống núi, bóng tối bao trùm, để rồi lại có bình minh. Dù ánh sáng mặt trời là nguồn năng lượng cho vạn vật trên trái đất, song chắc chắn chẳng có vật gì tồn sinh nổi, nếu không có những giờ ngơi nghỉ về đêm (đương nhiên có sinh vật lấy đêm làm ngày, đó là "quốc độ" riêng của mỗi loài). Luật tạo hóa là vậy, ai cũng biết, cũng sống, song ít người chiêm nghiệm để nhận thấy dòng minh triết luôn luôn tuôn chảy giữa dòng đời ô trược.
Theo thói thường tình, người ta yêu thích ánh sáng và sợ hãi bóng tối. Những gì không biết tận tường, không bằng mắt thấy tai nghe, khiến người ta sợ hãi.

Cũng vậy, cuộc sống con người hiện hữu giữa đời như một ngày, rồi lại đến một đêm khi chết. Có ngày dài ngày ngắn, có ngày vui ngày buồn, có ngày chan hoà nắng Hạ, có ngày u ể tuyết Đông, có ngày xinh tươi, tốt đẹp dáng Xuân và có ngày lãng-mạn, nội-liễm, thâm-trầm mang mác nét Thu. Thường thì ngày hiện đủ bốn mùa và đủ vị đủ mùi. Đêm ngày nối nhau trở thành luân hồi sinh tử.

Ta sợ bóng đêm đến với ta, nhưng càng sợ hơn bóng đêm đến với những người thân thương, để lại mình ta bơ vơ trong một ngày hoang phế. Sáng nay, tôi thức dậy, nghe gia đình thân hữu báo tin Chú Thanh Tuệ, bạn thân của Sư Phụ tôi vừa để lại sau lưng một ngày không dài lắm, với bao vất vả, khó khăn nhưng đầy ý nghĩa. Mới vài tuần trước đây thôi, tôi gửi đến Chú, qua địa chỉ bên Pháp, cuốn CD chứa bản dịch Kinh Duy Ma Cật Sở Thuyết của Sư Phụ tôi, Chú chưa kịp nhận thì đã vội buông màn đêm để đi vào giấc miên trường. Pháp môn Bất Nhị đối với Chú trong điều kiện này là: "Không hỏi và không trả lời!"

Xúc động kịp chưa lắng xuống, tôi vào net đọc tin tức từ các trang nhà quen thuộc hoadam.net, calitoday.com, biết tin Chú Tâm Hoà Ngô Mạnh Thu đau nặng. Mặt trời của Chú đột nhiên lao xuống Núi Tây với tốc độ không ngờ. Mây đen vần vũ che khuất ánh thái dương… và rồi Chú Tâm Hoà đã ra đi. Đêm xuống. Tối đen. Buồn... cho biết bao nhiêu người thương mến Chú. Từ người yêu nhạc, đến người mến đức, trọng tài của Chú. Thân phụ tôi lại mất đi thêm một người anh em áo đen xây dựng nông thôn nhiệt tình với dân với nước. Anh Chị Em trong Gia Đình Phật Tử bỗng mất đi người huynh trưởng vẹn toàn đức hạnh. Giáo Hội mất đi người cư sĩ tâm huyết và nhất là Gia Đình Chú vừa mất đi người chủ gia đình, người cha gương mẫu. Cái mất mát vô vàn… và ngày sao hoang phế!?

Những ai yêu nhạc Việt Nam phải đều công nhận, dòng nhạc của Chú Tâm Hoà thật nhẹ nhàng, trong sáng, thâm thúy, vui tươi, lạc quan và nội hàm nhân bản. Trong dòng sáng tác rất đa dạng của Chú, chúng ta thấy được Chú yêu tiếng bi bô… nhí nhố của trẻ thơ; trân trọng tâm sự ưu tư về đất nước của lớp thanh niên và trung niên; đánh thức sự xả phiền bỏ lụy để trở về chốn Như Như hiển hiện giữa Có và Không đối với tuổi lão niên: "Từ dòng sông trăng đó… đã trầm lời biển dâu... từ dòng sông trăng đó... thơm ngát ý nguyện cầu… Sắc Không vô hình tướng... sao hỏi có còn không...'

Vâng, ngày của Chú đã qua rồi, nhưng đó là một ngày tràn đầy tiếng cười an vui giữa cuộc đời ngập tràn tiếng nấc tủi nhọc nhằn. Không phải Chú cười vô tư trước đau thương của nhân sinh, mà Chú đã góp phần khiến cuộc sống có được nụ cười và tự tại.

Từ lâu nay tôi tự bảo mình: "Ngày hôm nay sẽ không là ngày đích thực, ngày lợi lạc, ngày ý nghĩa… nếu trong ngày này ta không làm được, học được, chiêm nghiệm được... điều gì giúp phần hoàn thiện hóa bản thân ta, cũng như góp phần làm cho thế giới quanh ta tốt đẹp hơn. Đêm hôm nay sẽ chẳng là đêm an lành, thư giãn, hồi sức... nếu trong đêm này ta trăn trở, đắng cay và ân hận."

Ngày Đêm Sống Chết có nghĩa gì đâu đối với "...những ai biết sống và chết xứng đáng với phẩm cách của con người..." Phẩm cách ấy cả Chú Thanh Tuệ lẫn Chú Tâm Hoà đều có đủ.

Ngồi viết những dòng tản mạn về Ngày Đêm Sống Chết này, tôi giật mình tự hỏi "những mâu thuẫn, giận hờn, tranh chấp hằng ngày kia có đáng không? Một ngày không dài lắm, sao ta để thời gian quý báu của mình vào những công việc vô bổ ấy? Có ai đang ghét tôi, giận tôi và tôi đang ghét ai, giận ai???" Tôi không biết câu trả lời giành cho câu hỏi ai ghét ai giận tôi. Nhưng tôi tìm mãi mãi trong lòng... chẳng tìm thấy một người tôi ghét tôi giận, tuy nhiên có lúc tôi buồn vì sao lòng người ly tán. Khi ta đang sống… ta lại chẳng thương nhau, để khi nào đó bóng đêm... kéo tới lại xót xa thương tiếc.

Những dòng này xin hướng tới Hương Hồn của hai Chú Tâm Hòa và Thanh Tuệ đáng kính, đáng trọng, đáng tôn vinh trong tâm tình xứ Việt. Các Chú là những người "... biết sống và chết xứng đáng với phẩm cách của con người..." Phật tử Việt Nam.

Nguyện Hương Hồn Chú Thanh Tuệ, Tâm Hoà đồng vãng sanh Cực Lạc quốc của Từ Phụ Di Đà.

Nam Mô Tây Phương Cực Lạc Thế Giới Đại Từ Đại Bi A Di Đà Phật.

Kính bái

Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
Thụy sĩ, ngày 18 tháng 8 năm 2004




Image


3109




Image

t ạ p . g h i .
C U Ố I . T U Ầ N

________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n




Buổi chiều thứ bảy, tôi buông sách, rong chơi. Không phải "từ hỗn độn", cũng không phải vì "mái tóc đã vào Thu." Chỉ đơn giản kiếm một phút nhàn du, một giây nhập mình vào cuộc sống xung quanh. Bản nhạc "Chiều Trên Phá Tam Giang" thơ Tô Thùy Yên, Trần Thiện Thanh phổ nhạc, thường vang vọng mỗi khi tôi rong chơi thế này "...Chiều trên phá Tam Giang, anh chợt nhớ em, nhớ ôi niềm nhớ, ôi niềm nhớ ... đến bất tận ... em ơi... có thể giờ này trời đang nắng... có thể giờ này trời đang mưa..." Tôi lại mỉm cười, tự hỏi mình đang nhớ ai? Nhớ gì? Có nhớ "đến bất tận" như thi sĩ Tô Thùy Yên không? Hay chỉ nhớ chút chút gọi là, để rồi đã từng nhận những lời trách móc „người đâu mà vô tình đến thế?“ "Anh là kẻ có trái tim bằng... gỗ!" "Đến trong mơ cũng chẳng nhớ đến... người ta..." Và những lần như thế, tôi thường cười hì hì khoả lấp. Có ai là tôi, để biết tôi chẳng hề vô tình với trái tim bằng gỗ, để sáng nào thức giấc đã ngồi ngây người hàng giờ cố xua đuổi giấc mơ, để thú nhận với thế nhân rằng tôi vẫn là con người với những cô đơn khắc khoải? Hì hì, chẳng ai cả, và tôi cũng chẳng là tôi... vì tôi thường trốn tránh những cảm nhận thiếu vắng xa xôi nào đó! Giờ này...?

Đầu tháng Tám, khí hậu châu Âu đang độ giữa hè, cây cỏ mượt mà xanh tươi, nắng vàng rực rỡ, nhiệt độ khoảng 28°C, thật lý tưởng cho những cuộc dạo chơi, picnic và thưởng ngoạm thiên nhiên. Trên những bãi cỏ xanh mượt, người người vui đùa và dường như quên hết tất cả những ưu phiền và stress trong đời sống thường nhật. Trong khu rừng thưa, có các tụ điểm để người ta nướng thịt, làm tiệc ngoài trời, tiếng gọi nhau í ới, mùi thức ăn, mùi khói, mùi bia rượu… khiến khu rừng có sắc thái đặc biệt. Trên sân thể thao, ngườì trẻ đua nhau tranh tài, cầu lông, tennis, bóng đá, bóng rổ! Dưới tàng cây râm mát, bên giòng sông êm ả, từng cặp tình nhân đang chụm đầu thủ thỉ những lời tình tự.... Ôi tuổi trẻ sinh động và hạnh phúc làm sao!

Khi mặt trời đã gác núi xa xa, nhẩn nha trở về nhà, tôi chợt bắt gặp hai người già… Cụ ông chừng 90 tuổi, cụ bà khoảng 85, họ đều chống gậy, tóc bạc trắng, ăn mặc rất lịch sự, những bộ đồ dạ tiệc... Hai cụ vừa đi vừa thủ thỉ tâm tình, tiếng của họ thì thào rất nhỏ, như thoảng qua quyện vào cơn gió, da họ hồng hào dưới ánh nắng chiều, dáng vẻ bình thản yêu đời. Cụ ông đặc biệt chăm sóc đến từng bước đi của cụ bà, dường như cụ còn muốn đưa một cánh tay cho cụ bà nương tựa song cụ bà tỏ ra tự lực... Họ đi chầm chậm, như thể trên đời này chẳng còn gì có thể hối thúc họ rảo bước nữa, vì mỗi bước đi họ lại thêm một bước về điểm cuối cuộc đời... Chắc họ đang nói chuyện về quá khứ, cụ bà tỏ ra bẽn lẽn, cụ ông tươi cười với ánh mắt hiền từ âu yếm. Tôi đi ngang qua hai người già khả kính, khẽ cúi đầu chào họ, chúc họ một buổi chiều vui vẻ, cụ bà gật đầu, còn cụ ông đưa tay lên đầu nhấc chiếc mũ và khẽ nghiêng mình chào lại! Một cử chỉ lịch thiệp quá, thật đáng yêu! Tôi chợt thấy lòng vui rộn, chợt bùi ngùi, chợt thấy mình muốn khóc... Bao nhiêu cảm giác xoán lấy lòng tôi như cơn gió rì rào đâu đây, khiến cho tàng cây tán lá đan kín vào nhau!

Buổi chiều vàng, lang thang để nhìn đời, nhìn trời, hình ảnh những cặp tình nhân trẻ cho tôi thấy cuộc đơì vui nhộn, hình ảnh hai cụ già cho tôi thoáng suy nghĩ...

Có ngày nào ta cũng già như vậy, nghiêng vai soi lại cuộc đời thấy những lỗi lầm khờ dại, thấy những giận hờn, thấy những toan tính thiệt hơn.... phải chăng thật nhỏ bé, thật tầm thừơng, rất đáng bỏ qua, đáng tha thứ cho nhau!?

Có khi nào cụ ông thấy cuộc đời sao chóng thế, mới ngày naò cụ bà má hồng gót đỏ... mà nay da bạc tóc mồi!? Có khi naò cụ bà chợt thấy hối hận vì trước kia hay ghen tuông, giận lẫy làm khổ cụ ông?

Có khi nào cả hai cụ thấy đời thật đẹp, họ đã cùng nhau xây lên một tổ ấm hạnh phúc vô vàn... Con cháu của các cụ đã lớn lên và như những bầy chim tung cánh về phương trời mới để xây tổ cho mình!?

Có khi nào các cụ thấy được chân bản của cuộc đời, thấy cuộc đời như cơn sóng lăn tăn... tạo nên bởi nước, gió, ánh sáng và bờ đất nơi hành giả đứng nhìn!?

Có khi nào các cụ đã thấy một cuộc sống mới đang lấp ló xa xa... khi cuộc sống cũ đã dần dần đi đến đoạn đường cuối cùng?

Cụ ơi, các cụ có mỉm cười khi nghiêng vai soi lại cuộc đời không?

Trở về nhà một mình, cái không khí tĩnh lặng tuyệt đối, cái gì đó chợt hối thúc tôi ngồi vào bàn phiếm, để viết tới những thiện hữu tri thức của mình vài dòng tạp ghi này! Thời gian quả không đợi ai, ta nên sống cho đáng sống! Để một mai, khi đưa tay lên đầu nâng mũ chào một chú nhỏ bên đường, ta có thể nhìn chú mỉm cười và thầm bảo với chú rằng ta đã có một cuộc đời rất xứng đáng, đã có thật nhiều yêu thương, cảm thông, tha thứ cho đời và thứ tha cho cả chính mình.

Kính chúc quý vị hạnh phúc, an lạc, thanh thản, nhàn du.


Image


3177




Image

T Ì N H .Y Ê U .
đ ề. t à i. m u ô n. t h u ở

________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n




Nếu có ai đó cả quyết rằng mình suốt đời không còn bị lụy tình trói buộc, thì hẳn là vọng ngữ (nói láo), nếu người đó không phải là một vị cao tăng đắc được tánh Không, lý giải và thực nghiệm tánh huyễn của vạn vật trong Phật Giáo Đại Thừa!

Do tập khí, do vô minh, do hoàn cảnh hay do cái tính siêu việt của tình yêu, ái dục mà con người thường ngã gục trước những cám dỗ... vi diệu của lưới tình!

Tình yêu đến như ngọn gió xuân nhè nhẹ, khiến cho thiếu nữ ửng hồng đôi má, e ấp ngượng ngùng nhìn một chàng trai!

Tình yêu đến như cánh diều từ từ cất lên trong cơn gió lộng, rồi bay bổng trên trờị.. và có thể đứt giây "cuốn theo chiều gió", khi cậu trai mới dậy thì thấy con tim rung động... vì một bóng dáng yêu kiều, bóng dáng ấy có cơ hội nảy nở và phát triển bành trướng trong cậu! Cuộc đời cậu biến đổi từ đó... vi vu như tiếng sáo diều trong gió!

Tình yêu đến với người thiếu phụ, người đã an phận gia đình và đã bỏ lại đằng sau khung trời mơ mộng! Tình yêu giống như bông hoa nở muộn, như trái lỡ mùa ... lạ, ngon, quý, hiếm nhưng cũng không kém phần độc địa! Tình yêu đó chợt bùng lên... để người thiếu phụ có những đêm trằn trọc và ánh mắt sáng ngời trong đêm tối như thời thiếu nữ. Người thiếu phụ một phần sung sướng khi kiếm lại cảm giác si mê vụng dại, nồng nhiệt bồng bột thủa ban đầụ.. song nàng bị lương tâm cắn rứt vì những chữ thủy chung, ân nghĩa phu thê, bổn phận làm vợ làm mẹ... Cho nên họ cố gắng dập tắt cảm giác kia đi... để chúng biến thành kỷ niệm!

Tình yêu đến với người đàn ông đã lăn lóc mỏi mòn trong cuộc sống... như người thủy thủ trong giông bão chợt thấy ngọn hải đăng! Tình yêu ấy ngọt ngào... chững chạc như ly rược chát lâu năm! Nó không cuồng nhiệt, bồng bột như tuổi trẻ.... nhưng lại rất có hậu... rất tròn trịa và đầm ấm... không thiếu phần thi vị!

Tình yêu đến với những người đã từng mất niềm tin vào cuộc sống... họ tìm thấy nhau, tìm lại tin yêu, tìm lại ánh mắt sáng ngờị.. ánh mắt tin vào sức mạnh mà lâu họ đã đánh mất... giống như người bị bại liệt tự dưng có thể đứng dậy bước đi!

Tình yêu đến với những người đã lạc mất nhau! Giống một đứa trẻ trở về nhà sau những ngày giang hồ gió bụi! Cha mẹ giang rộng vòng tay đón lại đứa con hoang đường... để rồi cậu bé kiếm lại được giấc ngủ thật ngon, thật sâu trong môi trường tin tưởng! Họ ngồi bên nhau, ôn lại ngày xưa... kể lể những ngày luân lạc, và có thể khi ấy lòng họ đã chớm Thu, cảnh chiều vàng, gió lành lạnh thổi, lá cây từng đợt từng đợt rời cành như thúc giục họ ngồi sát bên nhaụ... chia sẻ với nhau ánh sáng cuối cùng trong buổi chiều tà!

Tình yêu đến với những người không bao giờ tìm kiếm tình yêu, vì họ đã hiến dâng trọng đời cho lý tưởng, cho nhân loại, cho đam mê hoặc cho chúng sinh! Tình yêu ấy giằng xé như người chơi trò kéo co! Một phút vượt qua thời thành thánh, một phút yếu lòng thời mất cả! Ôi tình yêu quái ác!

Tình yêu đến với những cụ già! Chút gì xao động nhẹ lắm... lòng hiểu lòng... mêng mang hoang vắng như tiếng sóng biển mơ hồ! Các cụ thường chiêm nghiệm... hồ nghi vì tưởng đó không là thật. Trái tim cằn cỗi già nua bỗ ng đập nhanh hơn thường lệ... gương mặt rạng rỡ, các nếp nhăn chợt giãn ra trong tiếng thì thầm của gió!

Tình yêu lúc nào cũng có thể đến, có thể đi! Hãy nhận diện ra chúng khi chúng hiện hữu! Hãy trân trọng nó khi nó trong tay và đừng bao giờ nghi ngờ là ta chẳng còn có thể yêu được nữa!

Tình yêu đề tài muôn thuở của thi nhân... tình yêu bản chất của nó đẹp lắm quý lắm... song cũng vì nó mà... tác giả đêm nay mất ngủ!!!!

Image


3215




Image

T Ì N H .Y Ê U .
đ ề .t à i .m u ô n .t h u ở. 2

________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n




Vào một ngày trong tiết Thu tiêu, sương mù giăng phủ, trời giá lạnh, khi gió vàng thổi tới gợi cho ta, người xa xứ những kỷ niệm mông lung, những nhung nhớ khôn nguôi về khung trời xưa cũ tại quê nhà.

Khi ta bắt gặp cảm giác ấy, tâm hồn ta lại chơi vơi, tình cảm lại rạt rào, đong đầy trở về quá khứ. Tại sao ta lại có những cảm giác như vậy? Xin thưa rằng đó chính là tình yêu quê hương tiềm ẩn, khi có cơ hội lại bùng lên chiếm hữu tâm tư. Trong những giây phút ấy, ta ý thức được tình yêu quê hương là tình cảm có thật. Ta yêu bến nước hàng cau, yêu lũy tre xanh, yêu hàng dừa tươi mát, yêu chiếc thuyền Tam Bản, yêu tiếng à ơi ru trẻ trong những buổi trưa hè, yêu tiếng hát Hương Giang, yêu câu hò Bến Ngự, yêu hàng me xinh xinh, yêu hoa Phượng Vĩ đỏ rực khi tan trường bãi lớp, yêu tiếng đại Hồng Chung trầm ấm từ Chùa xa dìu dặt đổ về, yêu làng xóm hiền hòa, yêu cả tiếng cãi vã mang âm điệu Bắc-Trung-Nam dìu dặt như vũ điệu Tango... Vâng, những âm thanh, hình ảnh ấy ngày nay đã biến thành kỷ niệm. Kỷ niệm thời lúc nào cũng đặc biệt, sâu đậm và góp công xây dựng nên cá tính của ta. Một thi sĩ khuyết danh đã viết về kỷ niệm như sau

Khi cơn buồn đã qua
Khi cuộc vui đã tàn
Tất cả đều biến thành kỷ niệm
Kỷ niệm,
Như lửa lòng ta
Xé ra
Dù nắng dù mưa
Không bao giờ tắt.


Song tình yêu quê hương chẳng phải lúc nào cũng là những hoà niệm cố hương, mà còn là tình cảm thực tại. Trong quá khứ đã bao nhiêu anh hùng liệt nữ vì lòng yêu nước nồng nàn mà sẵn sàng hy sinh tính mạng để bảo vệ cho nền tự chủ của đất nước, tự do, hạnh phúc của dân tộc trước hiểm họa ngoại xâm khi ấy. Trong hiện tại và tương lai đang và sẽ còn nhiều người như vậy nữa.

Thông thường khi nói đến tình yêu, người ta thường hay liên tưởng đến tình ái giữa nam nữ, và đến ái dục nguồn gốc của sinh tử. Nhưng tình yêu có thiên hình vạn trạng, bao gồm cả hai mặt : Thanh tịnh và ô nhiễm ! Theo Thầy Tuệ Sỹ trong cuốn Thắng Man Giảng Luận thì: Tình yêu là cơn bão dữ nhận chìm con người xuống biển sâu của nước mắt, nhưng đồng thời tình yêu cũng là hương vị ngọt ngào nuôi lớn thánh thai của Bồ Tát.... Cái nhìn của con mắt thịt không bao giờ có thể vượt ra ngoài hạn chế của không gian. Nhưng cái nhìn của con mắt tình yêu không hề biết đến những giới hạn như thế. Tình yêu có khả năng thực hiện những phép lạ, những thần thông biến hóa vượt ngoài ước lượng và hiểu biết của một tâm hồn khô héo. Làm sao người ta có thể nghe được những lời ru ngọt ngào của suối rừng, của gió núi, khi mà tâm tư không gợn chút xao xuyến của tình yêu ? ... Do tình yêu mà người ta nghe ra nhưng khúc điệu, những bài ca vô tận của cuộc sống.

Ngài Huỳnh Phú Sổ cũng ca tụng tình yêu, song thay vì tình yêu vỏn vẹn giành cho khách má hồng ngài lại chuyển hóa thành tình yêu chan chứa trong hoàn vũ rất đượm rất nồng :

Ta có tình yêu rất đượm nồng
Yêu người yêu khắp cả non sông
Tình yêu chan chứa trong hoàn vũ
Nào có riêng chi khách má hồng
Nếu khách má hồng muốn được yêu
Thì tình yêu ấy phái xoay chiều
Hướng về phụng sự cho nhân loại
Sẽ gặp tình ta trong khối yêu
Ta vẫn đa mang một khối tình
Dường như thệ hải với sơn minh
Tình yêu mà chẳng riêng ai cả
Yêu những muôn loài với chúng sinh.


Cách đây hơn 2500 năm, vì tình thương yêu vô tận đối với tất cả chúng sinh mà thái tử Siddhârtha đã từ bỏ ngôi báu, bỏ tình yêu hạnh phúc riêng tư để tìm ra con đương giải thoát. Rồi chuyển Pháp Luân truyền thừa mệnh mạch Phật Giáo đến hôm nay và mãi mãi về sau. Tình yêu ấy thật rõ nét qua hạnh nguyện của Bồ Tát.

Tình yêu của Bồ Tát đối với chúng sinh không hề phân biệt, không hề có điều kiện. Như trong Phẩm Phổ Môn Diệu Pháp Liên Hoa kinh, Bồ Tát Quán Thế Âm quán chiếu âm thanh kêu cầu của chúng sinh mà hiện ra cứu độ. Tùy theo căn cơ của chúng sinh mà thị hiện thành các hình tướng khác nhau. Có khi là hình tướng Tăng Sĩ, là Bà La Môn, là đại tướng quân, là quốc vương, là thầy, là bạn, là cha, là mẹ, là vợ, là chồng, là anh em, là con cái, là đồng nghiệp, là hàng xóm láng giềng, là đồng nam, là xử nữ.... vv.

Thế nhưng vì tập khí phàm phu thâm căn cố đế, đôi khi chúng ta chẳng nhận ra nổi sự hiện diện của Bồ Tát. Chúng ta chìm đắm trong tham, sân, si, mạn,nghi để làm khổ lẫn nhau. Những hành động, những lời nói, những tư tưởng xấu về nhau vẫn luôn luôn xuất hiện trong đời sống hàng ngày. Mặc dầu trong chúng ta chẳng ai muốn vậy, song dường như cái nghiệp hận thù đã đeo đuổi ta từ kiếp nào đó, có cơ hội là nó vội vàng sinh trưởng. Người Phật tử thuần thành thường để thời gian quán chiếu cái tâm, tự nhận diện lỗi lầm mà hối cải. Cũng có những lúc ta bị tự ngã lường gạt một cách hết sức tinh vi, những cái gì của ta luôn đúng, luôn phải, cái của người thường sai và chướng. Trong những lúc ấy, nếu tình yêu sinh trưởng, tình yêu sẽ giúp cho ta cảm nhận được những khắc khoải lo âu, đau buồn oan ức của những người đối diện với mình. Tình yêu sẽ khắc phục những lỗi lầm, chữa lành những nghi ngờ, chán nản, sẽ dễ dàng tha thứ cho nhau.

Kính thưa chư vị độc giả,

Đó là vài hàng tản mạn về tình yêu. Chúng ta cùng chắp đôi tay nguyện cầu tình yêu đến với muôn loài, đến và nảy nở tăng trưởng trong mỗi trái tim. Cầu nguyện tình yêu đến với đất nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam để làm lành những vết thương bom đạn, làm vơi đi những hận thù xấu xa, làm cho các linh hồn vô thần biết tìm về bến giác.

Nguyện cầu tình yêu hãy hôn lên đôi môi khô héo vì những lời nghiệt ngã ngu si.

Nguyện cầu tình yêu làm hồng đôi má của những người mặt sắt da chì... chỉ biết đến hận thù chém giết.

Nguyện cầu tình yêu đến với những người chưa hề biết đến danh từ yêu thương trong tư tưởng.

Nguyện cầu danh từ tình yêu được biến thành hành động yêu thương trong hoàn vũ, trên đất nước Việt Nam, trong mỗi gia đình chúng ta và trong mỗi chúng ta.


Image


3265




Image

t r ở .v ề .
C H Â N .B Ả N


Bài viết riêng tặng cô Quy Nguyên nhân ngày cô xuất gia.
________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n




Vào một đêm đất trời trăn trở, cách đây 2528 năm, khi cả vương thành Ca Tỳ La Vệ còn đang đắm chìm trong giấc ngủ mê say, thái tử Siddhârtha đã gạt lệ, đoạn ái từ thân, cưỡi ngựa Kiền Trắc vượt dòng Sinh Tử. Nhân duyên ấy vô cùng trọng đại: Phật Thừa được khởi điểm và trao truyền từ đấy.

Hai mươi lăm thế kỷ đã trôi qua, song chúng sinh trong cõi Diêm Phù Đề vẫn lặn ngụp trong vô minh sinh tử. Cuộc sống là biển lớn mênh mông đầy khổ ải bởi những thương yêu chiếm hữu, những hiềm khích ích kỷ, những bi hoan ái ố, những phế hưng thay đổi, những sinh ly tử biệt, những ngông cuồng mê muội, những hờn oán ngút trời. Đó chính là những mắt xích vô cùng bền chặt trói buộc chúng sinh vào vòng luân hồi mãi mãi.

Người ta sinh ra để lãnh nhận những gì mình đã, đang và sẽ gieo trồng. Đến mùa gặt hái, người nông phu mê muội than trời trách đất vì trên mảnh nghiệp điền của họ xuất hiện những trái độc, trái đắng, trái chua, trái chát... Họ có biết đâu, chẳng ai vô công rỗi nghề gieo những hạt giống ấy vào vườn của họ.

Khi một người phát tâm tu theo Phật Thừa, họ đã làm công việc của một bác học nông gia, tại sao vậy? Vì chỉ có nhà nông gia khôn ngoan, mới biết gạn lọc các loại hạt giống để gieo trồng, chỉ có các nông gia lành nghề mới biết hạt nào sẽ mang lại trái ngon quả ngọt, chỉ những nông gia bác học mới biết lai tạo, bảo quản những hạt giống quí báu kia để giành cho mùa năm tới, hoặc mang chia cho những nông gia khác.

Con đường trở thành nông gia bác học không phải dễ dàng. Người nông gia đó phải phát tâm rộng lớn thượng cầu hạ hóa, trên cầu tri thức, dưới hóa độ bằng cách gieo hạt lành vào các tâm điền khô cứng. Người nông gia ấy còn phải biết chối bỏ những thú vui đồng áng tầm thường, những vụ gặt nhanh hái vội. Người nông gia ấy cũng không được phép quên làm thủy lợi, phải biết khơi mạch nước từ chảy về vun tưới cho đồng ruộng khiến các cây lành trổ bông đơm trái.

Phát tâm xuất gia là trở về chân bản, Chân Nguyên Bản Mục, trở lại từ đầu, khi ta chưa bị giấc mơ sinh tử lôi đi quá xa, quá lạc lối lầm đường. Như một lần xóa đi những xáo mòn thông thường thô khổ của cuộc sống! Như một lần xáo đi bàn cờ bí nước. Như một lần tự mình tìm lại chính mình sau bao kiếp xa hoa phù phiếm... quên mình.

Trong ý nghĩa đó, trời, người, chúng sinh hữu tình lại một lần hoan hỉ đợi chờ, lại một lần rộn lên niềm hy vọng... "Hy vọng như người thủy thủ trong giông bão thấy điểm sáng của mặt trời chợt hừng lên, báo hiệu rằng giông bão rồi cũng qua đi..." khi thấy thêm một Bồ Tát quảng đại, một vị Phật trong tương lai sẽ xuất thế cứu độ chúng sinh.

Nguyện cầu cho Cô trọn Bồ Đề Đạo.


Image


3397




Image

c h ố n .c ũ
...n g ư ờ i .x ư a


Bài viết riêng tặng Bạn Thiết
________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n




Bạn Thiết thân thương,

Vậy là tôi trở về chốn cũ, nơi tôi đã đắp cái nền cho sự nghiệp và cuộc sống hội nhập hoàn toàn của ngày nay.

Nơi tôi bắt đầu biến mình từ cậu con trai dại khờ và lóc chóc trở thành người đàn ông cô đơn và hiểu rằng tất cả mọi thứ trên đời: Mộng vẫn đẹp hơn là thực.

Cái chốn mà tôi muốn nói nơi đây chính là thành phố cổ kính nhỏ bé Fribourg, nơi tôi đã sống 1/3 quãng đời biệt xứ. Có những ngày mưa gió rã rời, có những ngày tưng bừng nắng hạ, có những phút tưởng rằng ta đang sống trong tinh cầu giá lạnh và có những giây sống hoan lạc trong tiếng nhạc của thiên giới.

Tôi đã yêu và đã hận thành phố Fribourg.

Tôi yêu nó vì bao nhiêu kỷ niệm đầy vơi. Yêu nó vì những gương mặt thật trẻ trung, dấu yêu của bạn bè, những gương mặt trí tuệ và mô phạm của các giáo sư. Yêu nó vì tôi đã ấp ủ trong lòng nó bao nhiêu mối tình thơ dại và non yểu. Tôi yêu Fribourg vì chính nơi đây tôi đã mũ áo bước vào giai cấp hàn lâm của một xã hội tân tiến song rất ít người học đại học (6%). Tôi yêu Fribourg vì nhưng bước chân vụng dại, những nụ cười vu vơ và nơi đó tôi đã đánh mất tuổi hồn nhiên.

Tôi hận nó vì Fribourg quá nhỏ và cái nỗi buồn của tôi nơi ấy quá lớn, lớn hơn thành phố. Tôi hận Fribourg vì những tháng ngày quá vất vả, thiếu thốn và vài lần thất bại mệt nhoài trong thi cử. Tôi hận Fribourg vì tôi biết rằng tôi sẽ phải xa nó và đau khổ vì xa nó, nhớ nó.

Tuần qua, tôi lẩn thẩn trong nỗi buồn vơ vẩn và thiếu vắng. Tôi khăn gói trở về thành phố này sau 6 năm xa cách. Mướn khách sạn ngủ qua đêm, rồi tôi lao đầu đi tìm lại kỷ niệm. Tôi lang thang tren các vỉa hè góc phố, mỗi bước chân qua tôi lại âm thầm nghĩ lại từng kỷ niệm dấu yêu,từng khúc ruột đắng cay ngày cũ.

Fribourg vẫn vậy, vẫn nhỏ bé và nhẫn nhục chịu đựng những câu nguyền rủa của những kẻ chán đời. Vẫn kiêu sa hãnh diện nhận những lời chúc tụng ca ngợi của những kẻ đang trên đà chiến thắng, những người du khách hời hợt, chợt đến rồi đi. Fribourg vẫn cổ kính già nua với các tháp chuông nhọn hoắt. Vẫn ma quái ghê ghê trong bóng sương mù. Vẫn trẻ trung chứa chấp tất cả các con người trẻ, khát vọng một ngày mai tươi sáng qua ngưỡng của đại học. Vẫn là kẻ dung hoà bao nhiêu nền văn hoá Đông Tây, ngôn ngữ bất đồng.

Tôi kiếm được vài người bạn còn sót lại nơi thành phố. Người vui người buồn, cuộc đời vẫn trôi... vẫn trôi. Tôi đi vào đại học, cái bục của tôi hay ngồi đọc sách trong các giờ giải lao vẫn im lìm nhẫn chịu như xưa. Trong thư viện vẫn cái mùi vị sách vở ấy, bàn ghế ấy, nhưng những gương mặt rất trẻ, ngẩng lên nhìn tôi lạ lẫm, rồi tiếp tục cắm đầu vô chồng sách. Họ có biết đâu rằng chính chỗ họ ngồi hôm nay, tôi đã mài đũng quần bao nhiêu tháng ngày vất vả?

Đám hoa hồng thật đẹp trong sân trường năm qua không còn được trồng lại, có lẽ người ta dể cho đất dưỡng sức vài muà . Các cánh hồng muà hạ năm xưa, đã cho tôi bao cảm xúc, ý thơ và tình yêu cuộc sống, nay thiếu vắng lạ lùng.

Thôi Hộ ngày xưa viết:
"Nhân diện bất tri hà xứ khứ?
Đào Hoa y cựu tiếu Đông phong"

(Năm nay nàng ở nơi nào
Hoa Đào năm cũ cười chào gió Đông!)


Trần Bảo Toàn ngày nay hỏi rằng:

"Bất kiến hồng hoa, ngã tự vấn
Cựu nhật hữu bằng, hà xứ tại ?"

(Cánh hồng chẳng thấy tăm hơi
Bạn bè ngày cũ, nay dời về đâu ?)


Tôi đi lại khúc đời không quá dài không quá ngắn. Cơn gió lạnh thổi các lá nửa xanh nửa vàng hiu hắt muà Thu bay vấn vương lên vai tôi, tóc tôi, tôi có cảm giác các cây Bồ Đề (Lime Tree, Tilleul, Linde) xưa cũ trông sân trường, đang như ngừời mẹ già với các ngón tay khẳng khiu run rẩy vuốt tóc đứa con đã biệt tích bao năm nay chợt trở về.
Tôi thấy lòng bình an và yêu quá. Bài hát Trở Lại Mái Trường Xưa "...Hôm nay tôi trở về thăm trường cũ, nhiều nét đổi thay..." ấy nếu ai không có tâm trạng như tôi trong hiện tại, thì không biết bài nhạc kia hay đến thế nào!

Có một ngày nào Bạn Thiết qua đây, tôi dắt người đến Fribourg "của tôi".

Nơi đó, "nguời tình già trên đầu non" vẫn hát.

Thương mến
Bảo Toàn


Image


3511




Image

n h ị p .t i m .
v à
h ơ i .t h ở


(Nhật ký viết cho em...)
________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n




Em yêu,

Mấy hôm nay anh không viết cho em, không phải quên em, chỉ vì anh quá bận với cuộc công du ngắn hạn bên Hoa Kỳ. Anh chẳng còn nhớ rõ đây là lần thứ bao nhiêu anh viếng thăm xứ Cờ Hoa. Song lần này, chuyến đi của anh lại có một ý nghĩa đặc biệt. Nó là một trang sách vừa sang. Cuộc sống của anh bước vào bước ngoặc mới.

Hoa Kỳ vẫn thế, vẫn rộng lớn mênh mông, vẫn sô bồ vĩ đại, vẫn có các thảm kim tuyến khổng lồ, ta nhìn từ máy bay, khi màn đêm buông xuống. Hoa Kỳ là miền đất Hứa cho bao nhiêu triệu người, những người rời bỏ quê hương, đi tìm một chân trời mới. Qua đó, Hoa Kỳ cũng đồng nghĩa với thành ngữ "Tống Cựu Nghinh Tân" (Xả bỏ cái cũ, nghênh tiếp cái mới), cho nên ai đã tới Hoa Kỳ cũng mang một hoài vọng "Làm Lại Cuộc Đời."

Nếu cuộc đời không phải là chuỗi ngày vô vị, thì Hoa Kỳ cũng là nơi cho người ta chút gì ước vọng: Đóng lại cánh cửa quá khứ, nhìn về tương lai tươi sáng. Cũng vì vậy, mà những ngày sống nơi mảnh đất siêu cường này, anh đã để trọn tâm tư nghĩ về tương lai, để kiếm tìm ra một tầm nhìn chiến lược (strategic view).

Trong suy tưởng của anh, em không hiện hữu như một thực thể cụ thể, mà có rất nhiều lúc anh quên em, trong suốt thời gian ở lại Hoa Kỳ. Anh vô tình chăng? Anh phũ phàng chăng?

Không, không phải đâu em ạ. Chẳng ai trong chúng ta có thể ý thức từng giây từng phút là trái tim của chúng ta đang đập trong lồng ngực, ý thức đươc nhịp thở hằng lập lại cái động tác hít vào thở ra. Nhưng nếu tim ngừng đập thì chúng ta sẽ chết, hơi thở ngừng thì chúng ta hết sống. Ta không nhớ đến hai thứ này, song chúng ta cần để sống và biết là mình sống. Em đối với anh cũng vậy, cũng như nhịp tim và hơi thở. Không phải lúc nào em cũng hiện hữu trong ý thức của anh, song em luôn hiện hữu và trở thành một phần sống quan trọng trong anh. Có thể anh sẽ không chết vì không có em, song cuộc sống thiếu em... quả là mất hết ý nghĩa, chẳng bao giờ hạnh phúc.

Em ơi, em cần thiết trong đời sống của anh như nhịp tim và hơi thở!

Anh yêu em.




Image


3700




Image

G I Á N G .S I N H

Nhật ký viết cho em...
________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n




Em yêu dấu,

Anh đã tắt máy đi ngủ rồi, song khi vừa nằm xuống, anh chợt nhớ ra đã bước qua tháng 12 rồi. Thời gian nhanh quá đi thôi. Hôm nay tan sở anh đi một vòng qua phố. Người ta đã đua nhau trang trí cửa hiệu để mừng đón Giáng Sinh. Khắp nẻo phố phường giăng đèn màu toả ánh sáng của ngàn sao. Người ta sơn những vì sao xẹt trên các khung cửa kiếng. Nến được thắp lên từ những quán xá trên lòng phố, lung linh huyền ảo trong chút sương khói của buổi chiều đông... trên cao nguyên đượm nét thần tiên phố núi. Anh chợt nghĩ đến em, nhớ thật nhiều và liên tưởng đến ngày nào đó được dắt tay em đi dạo phố vào dịp này. Chắc em sẽ ngạc nhiên lắm, khi thấy cảnh ấm cúng, huy hoàng của ngày đại lễ Tây Phương.

Vì em luôn ở xứ nhiệt đới, nên em không thấy tuyết rơi đầy trên những rừng thông đẹp thế nào. Ở khu anh ở không xa, có một tu viện lọt thỏm giữa rừng thông. Năm nào sắp đến ngày Giáng Sinh, anh cũng ghé qua để thăm Dì Phước Rosa. Dì vừa về Nước Chúa cách đây 2 tuần ở tuổi 93. Cả cuộc đời Dì Phước Rosa luôn tận tụy với đời. Không biết bao nhiêu gia đình tị nạn Việt Nam ở đây đã được Dì chăm sóc, giúp đỡ tinh thần và vật chất. Dì dạy tiếng Đức cho bao nhiêu đứa trẻ Việt Nam nữa. Nhưng cái mà anh thích nhất ở Dì là món bánh Giáng Sinh. Dù rất bận, nhưng không bao giờ Dì Rosa quên nướng mấy ký bánh, rồi Dì gói vào trong những bao rất đẹp. Sáng ngày 24-25 khi đến thăm Dì, thể nào Dì cũng cho uống trà Cam, Bồ Đề, Hoa Cúc và ăn bánh Cookies thiệt ngon do chính tay Dì nướng. Khi về Dì còn gửi một gói lớn để gia đình dùng trong suốt mùa Giáng Sinh.

Mỗi năm anh đến tu viện của Dì, là một lần Dì vui mừng tíu tít khoe bầy cừu của Dì năm nay ra sao? Mùa Dâu vừa rồi Dì đã làm được bao nhiêu mứt? Mấy cây Tùng trước tu viện có phải đốn bớt đi không, vì chúng quá lớn? Lũ cáo hay heo rừng năm rồi lạnh quá chạy về tá túc gần tu viện đã được Dì chăm sóc ra sao? Em ạ, những phút ở trong tu viện và ở bên Dì Rosa, anh cứ ngỡ rằng đó chỉ là chuyện thần tiên trong đời sống hoang dã của Jack London, hồi bé anh rất say mê.

Năm nay Dì Rosa đi xa rồi. Anh thấy trống vắng mênh mông. Không còn thói quen đến bên Dì vào ngày 24, để được ăn bánh và nghe Dì kể chuyện nữa. Nhưng anh cũng mừng cho Dì, vì Dì ra đi rất nhẹ nhàng. Cách đây nửa năm, nghe tin Dì bị ngã gẫy xương đùi. Đến thăm Dì ở trong bệnh viện, thật cảm động trước sự dũng cảm của người đã cả đời phục vụ tha nhân ấy. Dì tươi cười vui vẻ, nói đùa rằng: "Tại Dì đi lâu quá không chịu về, nên Đức Cha Toàn Năng đã đánh què chân, để Dì nhanh về với ông đó mà!" Rồi Dì phì cười: "À mà con là Phật tử, chắc chẳng hiểu Đức Cha Toàn Năng mà ta vừa nói. Ông ta cũng từ bi như Phật của con vậy. Có điều ông ta "độc tài" hơn một chút. Cai quản con cái của ông kỹ càng lắm. Cái chân của ta bị gẫy cũng chẳng ngoài sự Quan Phòng của Ngài. Nhưng khi ta gặp mặt ông ta, ta sẽ yêu cầu ông ta "thay đổi hiến pháp" để cho những người đàn bà bọn ta không chỉ là cái mảnh xương sườn của đàn ông, con ạ."

Trước khi Dì Rosa ra đi, Dì có nói rằng: "Chúa đã đánh gẫy chân ta, để ta khỏi đi rong, nhưng Ngài lại cho ta đôi cánh để ta bay về với Ngài! Một sự đổi chác với lòng bác ái vô cùng. Noël năm nay, các con phải đi mua bánh cookies rồi. Nhớ đi dạo trong rừng và đừng quên uống trà như mọi năm nhé!"

Em ơi, mùa Giáng Sinh, mùa của tình người, của những thứ tha đang từ từ đến trước cửa. Anh nghĩ đến Dì Rosa và câu hỏi của Dì: "Sao năm nay con vẫn đến đây một mình? Bao giờ ta mới thấy con nắm trong bàn tay mình món tặng phẩm quý báu nhất của của đời, của Thiên Chúa, của duyên nghiệp... của nửa kia của con?"

Anh thường cười khỏa lấp và hứa sang năm sẽ dắt em đến thăm Dì! Nhưng em... em còn ở đâu kìa?

Năm nay, anh sẽ đến thăm mộ của Dì vào ngày Giáng Sinh, sẽ thắp cho Dì một ngọn nến, mang cho Dì một đoá Hồng và nhất là sẽ kể cho Dì nghe về em. Anh sẽ nói với Dì rằng: "Dì ơi, năm nay con vẫn chưa nắm trong tay món tặng phẩm trân quý nhất của cuộc đời, nhưng con đã tìm thấy nửa phần kia của mình. Nàng không ở bên con, song con biết giờ này, ở nửa bên kia quả địa cầu, nàng cũng đang mấp máy đôi môi cầu nguyện, chúc lụy cho đời sống Vĩnh Hằng của Dì bên Thiên Chúa."

Anh viết cho em những dòng không thẳng hàng ngay lối, song tự trong tim anh, chút ấm cúng đang dâng lên trong tiếng chuông của nhà thờ xa xa đổ lại.

Tôn Giáo, tâm linh thật tuyệt vời!

Yêu em và cảm ơn em... cho một thoáng ấm lòng... trong mùa Sao Sáng.




Image


3851 top -
Giác Hoa
1, 2, 3
_______________________________________________
Mùa Xuân Không Đến - thơ - Hoài Yên _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cây Hoàng Hậu - văn - Nguyễn Thị Bạch Vân _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Gánh Mẹ - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Mẹ ơi sóng biển dạt dào,
Con sao gánh hết công lao một đời.
Bông hồng cài áo đúng nơi,
Đâu bằng bông hiếu giữa trời bao la.
Cho con gánh lại mẹ già,
Để sau người gánh chính là con con...
Cho con... gánh cả đôi vai,
Thân cò lặn lội sớm mai vai gầy.

xem tiếp...

_______________________________________________
Mùa Xuân Trong Mắt Em - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...