THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP



Em


Image


e m
____________________________________________________________________________
B F U L



E M không phải họ hàng ruột thịt của Tôi, nhưng từ hơn mười năm nay, những vui buồn của cuộc đời đều được Em và Tôi chia sẻ.

Tôi, người chưa từng nếm trải những đắng cay, thiếu thốn, ngoài những năm tháng dài nuôi con một mình và chờ đợi người đàn ông của cuộc đời mình trở về bình an.

Em, với cuộc đời nhiều nước mắt hơn những nụ cười, và những gì Em đã chịu đựng, vượt qua đã tác động mạnh đến bản tính vô tư, hay nô đùa của Tôi.

Đời Tôi nhiều kỷ niệm đẹp và mỗi khi nhắc lại, Tôi đã khiến Em mỉm cười với ánh mắt long lanh hạnh phúc.

Trái tim Em dường như vẫn còn nặng trĩu những đớn đau, mất mát và những kỷ niệm buồn. Nhờ có Em, Tôi biết ơn cuộc đời này hơn và trân trọng hơn những gì mình đang có.

Cảm ơn Em đã đồng ý để Tôi kể lại một phần câu chuyện đời Em như một cách chứng tỏ Tôi không hờ hững với cuộc đời này. Tôi xin hứa sẽ trung thực với những chia sẻ của Em.


Image



*Cảm ơn YC và ban điều hành etetet.net đã cho tôi một góc nhỏ để trải nghiệm khoảng lặng trong lòng mình.




2256


Image


____________________________________________________________________________


NYC-1999


T Ô I có nhiều ngày tháng, nhiều địa danh để nhớ và nâng niu.

NYC, mùa thu năm 1999 là một trong những kỷ niệm không quên ấy, vì ở đó, lần đầu tiên tôi gặp em.

Xinh đẹp, tươi tắn, sang trọng trong bộ đồ công sở lịch sự màu đen ôm khít thân hình mảnh mai, cân đối, em nổi bật giữa những đồng nghiệp Mỹ cao lớn, bệ vệ. Em duyên dáng bắt tay chào hỏi mọi người với chất giọng trong suốt như pha lê. Đến trước mặt tôi, em nhoẻn cười:"Em chào chị. Em vui lắm khi nhìn thấy tên chị trong danh sách". Đồng nghiệp của tôi nghe em líu lo tiếng Việt cười ồ vui vẻ :"Chịu! Không hiểu gì, nhưng biết là Vivienne gặp đồng hương". Còn tôi, lúc đó trong tôi trào dâng niềm tự hào khó tả.

Suốt buổi làm việc, em và tôi hay đưa mắt nhìn nhau mỉm cười, rồi hẹn nhất định sẽ đi ăn chung một tối nào đó để hiểu thêm về nhau.

NYC những ngày cuối thu 1999 thật nên thơ và thanh bình. Dạo bước dưới những vòm lá rực rỡ sắc màu, tôi chân thành khen em:"Thanh giỏi quá, sao cái gì cũng biết vậy! Chắc được ba mẹ cưng chiều, chỉ lo học phải không?". Em nhìn sâu vào mắt tôi, lắc đầu cười buồn :"Dạ, không như thế đâu chị".

Thư từ, điện thoại, gặp gỡ... Hơn một năm sau, em và tôi trở nên thân thiết, gắn bó. Và em bắt đầu trải lòng mình.

Cảm ơn em đã tin tưởng tôi.Nếu chia sẻ giúp em nhẹ lòng hơn, bớt đi những buồn đau, giải tỏa những vương vấn, tôi sẽ lặng im lắng nghe em.

Chỉ lắng nghe thôi.
Không bình luận.
Không thêm bớt...



B F U L




2258


Image


g á c. x é p
____________________________________________________________________________
B F U L



Những ai từng có dịp trò chuyện, quen biết Thanh đều có chung một cảm nhận: Thanh phải được sinh ra, lớn lên trong nhung lụa, nề nếp gia giáo, được yêu thương và chiều chuộng.

Thanh vẫn nhớ rõ căn phòng nhỏ 9m2 ở tầng một trên phố Bát Đàn, nơi bé Thanh đỏ hỏn, nặng 2 cân 6 cất tiếng khóc chào đời. Diện tích quá nhỏ để chứa đủ năm người gồm cha, mẹ, Thanh, em Thịnh và em Thu. Cha đã cơi nới thêm căn gác xép cho ba chị em ngủ. Lúc đó Thanh bé lắm, khoảng năm tuổi thôi, nhưng Thanh chỉ có thể ngồi và lom khom trên đó, vì đứng thẳng sẽ bị cụng đầu vào trần nhà đau điếng.

Rón rén bò lên gác xép bằng cái thang tre ọp ẹp, kêu răng rắc, rung bần bật mỗi khi bước thêm một bậc cao hơn, Thanh nhoài người đưa tay kéo em Thịnh, em Thu lên; cha giúp đẩy các em từ phía dưới. Ba chị em chui vào chiếc chăn bông 5 cân cho ấm. Thò đầu ra ngoài thì lạnh, nhưng trùm chăn kín mít thì không thở được, vì chăn nặng lắm.

Tuổi thơ của Thanh không có những câu chuyện cổ tích mẹ kể trước khi đi ngủ; không có những ly sữa bổ dưỡng mối sáng thức dậy, không có những vòng ôm âu yếm của cha, không có những lời thủ thỉ ngọt ngào của mẹ. Và tất nhiên, búp bê và đồ hàng là những thứ xa xỉ, không hiện hữu cả trong những giấc mơ.

Cha mẹ đi làm, khóa cửa nhốt ba chị em trong nhà. Dưới gầm giường để sẵn cái bô,đứa nào có nhu cầu thì cứ tự nhiên, rồi lấy tờ bìa úp lên là xong. Thanh và các em quanh quẩn chơi với nhau cả ngày, tỉ mẩn gắn kết những viên sỏi, que kem, vải vụn, đoạn len, lá cây đã nhặt nhạnh làm thành búp bê, con rối hay bất cứ thứ gì theo trí tưởng tượng non nớt và đôi tay vụng dại của trẻ thơ. Những sáng tạo nho nhỏ ấy luôn khiến ba đứa trẻ cười như nắc nẻ.

Cha mẹ đi làm về, cũng đồng nghĩa với sự chấm dứt của những niềm vui bé con.Căn phòng chật chội lúc nào cũng sặc sụa khói thuốc lá, ám cả vào quần áo, chăn bông của mấy chị em, vì cha nghiện nặng. Không có tiền mua thuốc bao, nên cha mua giấy và thuốc sợi về nhà tự cuốn lấy.

Cha tiêu hoang, lãng mạn, có nhiều ý tưởng nhưng nóng vội. Mẹ đảm đang, chắt chiu, nhưng thực tế, khô khan. Nghèo khó và thiếu thốn đã dần dần triệt tiêu tính lãng mạn của cha và sự dịu dàng của mẹ. Xích mích, nghi kỵ, hờn ghen khiến mẹ coi cha như kẻ vô dụng, ăn tàn phá hại.

Tiếng đàn vĩ cầm réo rắt, thiết tha của cha ngày xưa đã khiến trái tim mẹ thổn thức bao nhiêu, thì nay mẹ thấy nó cò cử như đàn đám ma. Mẹ muốn cha bỏ việc ở đoàn ca múa nhạc, đi làm công nhân nhà máy gỗ vì có tiền đều đặn hơn. Bốc xếp, cưa kéo không chỉ làm chai nát đôi bàn tay của một nghệ sĩ vĩ cầm tài ba, mà nó còn cứa đứt tình yêu đẹp cha đã dành cho mẹ, cô giáo nhỏ xinh xắn, dịu hiền ngày nào.

Cáu bẳn, căng thẳng, giận dữ, gầm thét mỗi ngày một nhiều hơn trong căn phòng lạnh lẽo. Đã có lần, khi Thanh òa khóc vì sợ hãi, mẹ đã giáng thẳng một cái tát như trời giáng vào mặt Thanh.Trong cơn giận cá chém thớt, mẹ gào lên: "Mày khóc cái gì con kia, tao nhức óc như thế chưa đủ hay sao?". Cái tát đó làm máu mũi Thanh toé ướt đầm ngực áo và mặt bị một vết xước dài. Một thời gian sau sẹo lành, vảy tróc đi, kéo theo luôn tiếng cười nắc nẻ hồn nhiên.

Gác xép đã nghiễm nhiên trở thành thiên đường trú ngụ của Thanh và các em trong những trận cuồng phong của cha mẹ. Nơi đó, Thanh có thể khóc thầm thỏa thuê mà không bị đánh đòn. Nơi đó, chỉ cần nhắm tịt mắt, bịt chặt tai, Thanh không còn nhìn thấy cảnh cha mẹ tóc tai xõa xợi, lăn xả vào nhau cắn xé như những người điên.

Một lần, Thanh tỉnh dậy trong bệnh viện, thấy các dì, các cậu em ruột của mẹ đứng ngồi lố nhố xung quanh. Thanh muốn nói, nhưng không nói được: mũi miệng và tay Thanh chằng chịt dây của bệnh viện.

Đêm đó, vì quá nhớ sân khấu, cha đã đi biểu diễn thay một người bạn bị ốm. Khi Thanh, Thịnh và Thu đang ngủ, mẹ khóa chặt cửa bên trong phóng lửa đốt nhà tự thiêu. Hàng xóm kịp thời phá cửa xông vào cứu được mẹ, Thanh và em Thịnh. Nhưng bé Thu, lúc đó mới 18 tháng tuổi đã không qua khỏi vì ngạt khói.

Mẹ làm như vậy vì bế tắc trước những khó khăn chồng chất; muốn tự giải thoát khỏi cuộc sống nghèo cả vật chất lẫn tình thương yêu, hay chỉ đơn giản vì muốn trả thù cha? Đến bây giờ Thanh vẫn không có câu trả lời, vì tất cả những gì liên quan đến cái chết của bé Thu đã trở thành đề tài cấm kỵ trong gia đình.

Nhiều năm sau, trong một lần đi tìm mua nhà ở NYC, Thanh đã chết lặng khi nhìn thấy cái mezzanine, tầng lửng đó là một nét chấm phá thành công xuất sắc của kiến trúc ngôi nhà. Ký ức về căn gác xép năm xưa bỗng nhiên tràn về. Thanh chạy vụt ra đường để người môi giới nhà không nhìn thấy hàng nước mắt chợt lăn dài trên má.

Và từ đó, danh sách những thứ Không Thể Có trong ngôi nhà mơ ước của Thanh dài thêm một hàng :
......
- Không Gác Xép.


Image


2283


Image


q u ê n
____________________________________________________________________________
B F U L



Sau cái chết của em Thu, cha mẹ ly thân vài tháng rồi quay lại chung sống. Khi Thanh lên sáu tuổi, em Thủy ra đời. Đó cũng là lúc Thanh biết nấu những bữa cơm đơn giản bằng bếp dầu, giặt tã cho em bé và quần áo của cả nhà.

Từ khi có chút nhận thức, Thanh luôn tôn thờ và khao khát tình yêu thương của mẹ. Nhìn mẹ âu yếm hôn hít, chơi đùa cùng các em, Thanh thèm lắm. Cố làm việc nhà thật nhanh, thật tốt và chờ đến lượt mình được mẹ ôm ấp, vỗ về. Nhưng mẹ hất mạnh Thanh ra khi bé sà vào lòng:"Sao đầu mày chua loét kinh thế, tránh ra!"

Hụt hẫng và tủi thân, Thanh ra sân hứng đầu dưới vòi nước lạnh buốt. Từ sáng sớm, Thanh đâu có lúc nào được nghỉ ngơi. Dậy sớm khêu bếp dầu rang cơm, không kịp ăn miếng nào đã vội vàng chạy đến trường cho kịp giờ học. Tan lớp, việc đầu tiên khi Thanh về đến nhà là mang cái bô nặng trĩu của hai em đi đổ, xách nước rửa bát đũa của bữa sáng, rồi nấu cơm trưa. Hôm nào mất nước, cơm muộn, thế nào Thanh cũng bị mẹ rủa là đồ ăn hại. Nhiều lúc đói mệt, chân tay run rẩy, môi má nhợt nhạt, Thanh nghẹn ngào nuốt những miếng cơm đẫm nước mắt trong tiếng chì chiết của mẹ. Có bữa mẹ giằng bát cơm khỏi tay Thanh ném ra sân :"Cơm mày không muốn ăn thì ra nhà xí ăn c.... Tao ghét mày hơn dì ghẻ ghét con chồng."

Mẹ đẻ mà như vậy thì chắc dì ghẻ sẽ đáng sợ hơn nhiều. Thanh chỉ biết cố sức làm vừa lòng mẹ, nhưng hình như mẹ đã nghĩ cái gì thì không thể thay đổi được. Mẹ cũng không giấu giếm việc này với bất kỳ ai. Mẹ nói tuổi mẹ không hợp tuổi Thanh, cả tính tình cũng thế. Trong mắt mẹ, Thanh xấu xí và ngu đần, vì Thanh nhìn giống cha và không biết tính toán thực tế. Mẹ có trí nhớ tốt, cái gì đã vào đầu là không quên. Còn Thanh chỉ có mấy việc nhà mà hết quên cái nọ đến cái kia.

Thanh thích học và học rất giỏi. Nhưng đó lại là một nhược điểm nữa theo tiêu chuẩn của mẹ. Cảnh Thanh miệt mài bên những trang sách chỉ làm mẹ thêm bực tức :"Mày lại giở sách ra để trốn việc phải không?". Thanh cũng không hiểu ý mẹ muốn nói gì. Thanh đã lau nhà, trông em,ru em ngủ, xách nước đổ đầy bể, chắc còn quên việc gì nữa. Đang ngơ ngác nghĩ ngợi, Thanh ngã lăn quay xuống đất vì bị mẹ đạp mạnh vào ngực:"Mày vênh váo với tao hả con mất dạy kia?". Thanh khóc lặng người :"Con xin lỗi mẹ. Con không bao giờ dám hỗn với mẹ. Con chỉ đang cố nhớ đã làm thiếu việc gì...". Mẹ tát túi bụi vào đầu Thanh :"Mày không đứng dậy đi xếp lại ngăn tủ quần áo của em, còn nằm đây ăn vạ tao cho một trận nữa ". Nhưng Thanh không ngồi dậy đươc. Cái ngã mạnh và bất ngờ khiến khuỷu tay trái của Thanh đập mạnh xuống sàn gạch đã vỡ xương. Thanh mếu máo chỉ cho mẹ cái tay đang sưng lên rất nhanh :'Con đau lắm mẹ ơi".

Trong bệnh viện, khi bác sĩ nhìn tấm x-ray lắc đầu :"Làm sao mà cháu bị vỡ xương đến mức này? ". Thanh cố tỏ ra cứng cỏi:"Cháu chạy chơi, trượt chân ngã!". Mẹ ngọt ngào quay sang bác sĩ mỉm cười :"Con dại cái mang khổ thế đấy anh ạ."

Thanh đeo bột hơn hai tháng. Họ hàng, nhà trường, hàng xóm ai cũng tưởng vì Thanh nghịch ngã. Đến tận bây giờ, nguyên nhân thật vẫn là điều bí mật giữa mẹ và Thanh. Và chưa bao giờ mẹ nhắc lại chuyện này. Có thể mẹ đã quên, hoặc mẹ nghĩ Thanh hay quên nên cũng không cần nhắc lại, Thanh không biết.

Thanh vẫn yêu và nhớ ơn mẹ. Nhờ có mẹ, Thanh biết được rằng trẻ em có thể nhớ rõ ràng từng chi tiết những gì xảy ra trong năm tháng tuổi thơ. Sau này khi đã làm mẹ của một bé trai hiếu động, Thanh không bao giờ quát mắng, sỉ nhục con mình, cho dù con có làm điều gì sai đến đâu. Đơn giản vì Thanh không muốn sau này lớn lên, con cũng phải cố quên quãng đời ấu thơ như mình.

Đôi khi, để Nhớ đã là rất khó.
Nhưng Quên được còn khó hơn nhiều.





2322


Image


b ẻ . c h ữ
____________________________________________________________________________
B F U L



Thanh đến Mỹ khi chưa tròn mười hai tuổi.

Cảm giác đầu tiên khi đặt chân vào phòng chờ sân bay : Choáng Ngợp ! Cái gì ở Mỹ cũng sáng bừng,thơm ngát,to lớn và lộng lẫy. Suất ăn nhanh dành cho trẻ em của McDonald's đầy một khay khiến Thanh bưng bằng cả hai tay. Ngay cả trái táo cũng ăn mãi mà không hết.Thấy Thanh loay hoay tìm cách cất mẩu táo ăn dở vào túi, bác Linh - tình nguyện viên của tổ chức từ thiện cười hiền :"Con bỏ đi, để lâu táo thâm không ngon nữa."

Sau này Thanh phát hiện ra một điều, không phải cái gì ở Mỹ cũng to hơn ở Việt Nam. Con chuột và con gián ở Mỹ bé xíu!

Nhưng điều khiến Thanh mê mệt trên hết tất cả là trường học, thư viện ở đây. Thanh như cá gặp nước trước bể kiến thức vỡ òa trước mặt. Chỉ ba tháng sau khi đến Mỹ, Thanh đã trở thành Star Of The Week ở lớp, rồi Star Of The Month ở trường, dù Thanh nói và viết tiếng Anh chưa thông thạo. Luôn hoàn thành bài tập và bài kiểm tra với số điểm tuyệt đối, riêng với môn Toán, bao giờ Thanh cũng có thêm một vài cách giải khác nhau và được thầy cho điểm thưởng. Một lần Thanh ốm, không muốn làm thêm cách giải khác. Khi trả bài, thầy đã nhíu mày pha trò trước lớp: " Thanh, you've missed perfection this time."

Cuộc sống của gia đình Thanh lúc đó chưa sung túc, giàu sang nhưng no ấm, đầy đủ. Bố làm công nhân ở nhà máy lắp ráp đồ chơi và đi học thêm về sửa chữa nhà cửa vào buổi tối. Cuối tuần bố thường đưa mẹ và ba chị em Thanh đi chợ, đi mall, ngắm cảnh thành phố. Đó chính là ước mơ của mẹ trong những ngày lênh đênh trên biển và trong trại tị nạn.

Nhưng khát vọng của con người không có giới hạn, và mẹ không phải là ngoại lệ. Mẹ bắt đầu chán ở căn hộ ba phòng ngủ đi thuê. Mỗi lần đi qua khu nhà riêng bề thế được tô điểm duyên dáng bởi mảnh vườn có bãi cỏ xanh mướt và những bức dèm xinh đẹp lấp ló bên khung cửa sổ cao vút, mẹ lại thở dài: "Đến bao giờ mới được ở trong những ngôi nhà như thế này?"

Bố quàng tay qua vai mẹ: "Khi anh có tay nghề vững sẽ mở một công ty sửa chữa nhà. Làm việc chăm chỉ, có uy tín là sẽ có tất cả thôi em." Thanh thương mẹ rất nhiều, nên cũng hùa theo bố:"Mẹ ơi, con sẽ cố gắng học thật giỏi, sau này có việc làm tốt để mua nhà biếu mẹ." Mẹ không nhìn Thanh lạnh lùng: "Mày học giỏi để sau này bẻ chữ ra mà ăn à? Con người ta từng này tuổi đã biết đi hái dâu, hái táo kiếm tiền giúp bố mẹ. Con nhà này chỉ giỏi ăn hại."

Buổi đi chơi hôm ấy Thanh không nhớ đã xem được những gì. Chỉ biết rằng, đêm đó Thanh đã thức trắng học bài.

Bốn năm sau ngày đến Mỹ, Thanh tốt nghiệp trung học với số điểm thủ khoa lúc mới tròn mười sáu tuổi và nhảy cóc hai lớp. Hai mươi tuổi, khi tốt nghiệp đại học với tấm bằng danh dự và nói thông thạo bốn thứ tiếng Việt, Anh, Pháp, và Tây Ban Nha, Thanh được nhận vào làm ở một trong những tập đoàn tài chính lớn nhất thế giới.

Sinh nhật lần thứ 44 của mẹ, Thanh mời bố mẹ và các em đi ăn tối. Mẹ ngạc nhiên khi Thanh lái xe vào khu nhà sang trọng:"Chỗ này làm gì có tiệm ăn hả Thanh." Dừng lại trước ngôi nhà cổ kính với gạch đỏ và mái ngói nâu, cổng vào có dàn dây leo hoa tím dịu dàng và những nụ lilies e ấp bên lối đi, mẹ trầm trồ:"Nhà ai mà đẹp quá!". Thanh cười: "Mình vào hỏi xem ai ở đây đi mẹ." Mẹ lườm: "Hết trò rồi hay sao?".

Thanh cứ kéo tay mẹ đi về phía ngôi nhà và bấm chuông, một người đàn ông châu Á mở rộng cửa. Mẹ còn đang lưỡng lự định quay ra thì bà ngoại, các cô chú và bạn bè của bố mẹ xuất hiện reo vang: "Chúc Mừng Sinh Nhật!"

Thanh ngập ngừng: "Ngôi nhà này là quà tặng sinh nhật con gửi biếu mẹ với tất cả tình yêu và lòng biết ơn. Con xin lỗi đã không làm được điều này sớm hơn. Con xin lỗi đã để mẹ lo lắng, chờ đợi trong suốt mười năm qua..."

Và Thanh thấy mình ở trong vòng ôm của mẹ. Má Thanh ướt đẫm, nước mắt của mẹ hay nước mắt của Thanh? Thanh không quan tâm. Chỉ cần được cảm thấy bé nhỏ, yêu thương trong vòng tay mẹ thôi, Thanh sẵn sàng đánh đổi mọi thứ trên đời này.

Học vấn không phải là con đường tốt nhất, cao quí nhất đưa con người đến với hạnh phúc và thành công. Nhưng riêng với Thanh, học vấn đã giúp Thanh có được thứ Thanh khát khao trong suốt 22 năm tuổi thơ và tuổi trẻ: Tình Yêu và Niềm Tự Hào của Mẹ.

Bởi ai cũng cần có Tình Yêu của Mẹ để lớn lên.


Image


2404 top -
_______________________________________________
Ngày... Tháng... Năm... - thơ - Phiến Băng _______________________________________________

Image

Trời đất lại bắt đầu giao mùa
mọi thứ trên đời đang thay đổi
nhưng anh vẫn ngồi viết
không phải là những bài thơ với nội dung to lớn
không là những áng văn chương vĩ đại
chỉ là những giấc mơ nho nhỏ
những khắc khoải trong anh - trong em

xem tiếp...

_______________________________________________
Tuyết Rơi - văn - Lam Giang _______________________________________________

Image

Trắng bừng một màu bạch tuyết, đất và thông xanh ẩn màu dưới lớp tuyết mịn màng. Qua một đêm, con đường, ngọn cây, mái nhà... đã phủ miên man tuyết trắng.

xem tiếp...

_______________________________________________
Auld Lang Syne - nhạc - npn _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Happy New Year - ảnh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image


xem tiếp...