THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP








Poets to come (*)


Poets to come! orators, singers, musicians to come!
Not to-day is to justify me and answer what I am for,
But you, a new brood, native, athletic, continental,
greater than before known,
Arouse! for you must justify me.

I myself but write one or two indicative words for the future,
I but advance a moment only to wheel and hurry back in the darkness.

I am a man who, sauntering along without fully stopping,
turns a casual look upon you and then averts his face,
Leaving it to you to prove and define it,
Expecting the main things from you.




Image



Những thi sĩ tương lai


Hỡi những thi sĩ tương lai! Hỡi những nhà công thuyết, ca sĩ, nhạc sĩ của tương lai!
Hôm nay không là biện minh tôi hay trả lời hiện hữu tôi,
Nhưng các bạn, một tân chủng, bản xứ, lực lưỡng, toàn châu, ưu việt hơn bao giờ hết,
Ðứng dậy! vì các bạn phải biện minh tôi.

Tôi chỉ là người viết một hay hai chữ tiêu biểu cho tương lai
Tôi chỉ một thoáng bước tới để vội vã xoay ngược lại vào bóng tối.

Tôi là một kẻ, chân đời khoan thai không lần đứng lại,
ánh mắt vô tư một lần nhìn bạn rồi quay mặt đi,
Dành phần bạn chứng nhận và định nghĩa chân dung tôi,
Kỳ vọng từ bạn những gì chính đáng nhất.



npn chuyển ngữ



____________________________________________________
(*) thơ Walt Whitman, trích Leaves of Grass, 1892 version






13665




selected quatrains (*)


And we, that now make merry in the Room
They left, and Summer dresses in new Bloom,
Ourselves must we beneath the Couch of Earth
Descend, ourselves to make a couch – for whom?

Myself when young did eagerly frequent
Doctor and Saint, and heard great Argument
About it and about: but evermore
Came out by the same Door where in I went.





Image




vài đoạn tứ tuyệt


Luân-Hồi-Thất chung vui cùng cuộc sống
Khuắt thân bằng, áo Hạ mới trổ bông
Cùng trầm liệm dưới Ghế-Nằm-Huyệt-Địa
Hóa kiếp ta thành trường kỷ - cho ai?

Ta niên thiếu đã thường quen Thánh Đế
Cùng Danh Y, và Đại Thuyết hằng nghe
Chuyện thiên địa, chuyện: miên trùng cuộc lữ
vẫn bước ra từ chung Cửa-Đi-Về



npn cảm soạn



_________________________________________________________________
(*) thơ Omar Khayyam, trích từ The Rubaiyat(thế kỷ 12), dựa trên bản dịch Anh ngữ của Edward Fitzgerald, 1859.




14171




back from a walk (*)


assassinated by the sky,
between the shapes that move toward the serpent
and those that move toward the glass,
i'll let my hair grow.

with the tree of amputated limbs, unsinging,
and the child with the blank face of an egg.

with little broken-headed animals
and ragged, dry-footed water.

with all that is exhausted, deaf and dumb
the butterfly drown in the inkwell.

stumbling with my different face each day.
assassinated by the sky.




Image



sau lần tản bộ


ám sát bởi bầu trời,
giữa những hình tượng đi dần vào xà thể
và những hình tượng chuyển dần đến pha lê,
tôi mọc tóc dài.

với thân cây tàn khuyết nhánh, không ca hát,
và đứa bé gương mặt trứng tròn vô tư.

với những loài thú nhỏ vỡ đầu
và rách tươm chân nước cạn khô.

với tất cả những gì đã kiệt quệ, điếc và ngu đần
con bướm chết chìm trong giếng mực.

lao đao với gương mặt tôi khác biệt mỗi ngày
ám sát bởi bầu trời.



npn chuyển ngữ



____________________________________________________
(*) thơ Federico Garcia Lorca, trích từ Selected Poems,
bản dịch Anh ngữ của Merryn Williams, 1992






15198




who are you, little i (*)


who are you, little i

(five or six years old)
peering from high

window; at the gold

of november sunset

(and feeling: that if day
has to become night

this is a beautiful way)





Image




là ai, nhỏ bé tôi


là ai, nhỏ bé tôi

(lên năm hay sáu tuổi)
nhìn từ cao

cửa sổ; về rực rỡ

tháng mười một hoàng hôn

(và cảm nhận: rằng nếu ngày
sẽ phải vào đêm

đây là một lối vào diễm tuyệt)



npn chuyển ngữ



_________________________________________________________________
(*) thơ e. e. cummings, từ TULIPS & CHIMNEYS, 1976




15519




from a play (*)


i am a writer
and I take
great satisfaction
in it

i like to time
my phrases
balance them by
their sensual

qualities and make
those express
as much as
or more

than the merely
literal
burden of the thing
could never tell




Image



từ một vở kịch


Tôi là một soạn giả
và tôi
rất thỏa mãn
trong nó

tôi thích khoảng định
những câu nói
cân xứng chúng bằng
những phẩm chất khêu gợi

của chúng và làm cho
chúng diễn tả
cũng bằng như
hay nhiều

hơn sự vỏn vẹn
sát nghĩa
nặng gánh mà chúng
không bao giờ nói được.




npn chuyển ngữ



______________________________________________________________
(*) thơ William Carlos William, từ tập thơ The Collected Poems, Volume II (1939 - 1962), published 1991




18055




how heavy the days... (*)


How heavy the days are.
There's not a fire that can warm me,
Not a sun to laugh with me,
Everything bare,
Everything cold and merciless,
And even the beloved, clear
Stars look desolately down,
Since I learn in my heart that
Love can die.





Image




ngày nặng nề làm sao...


Ngày nặng nề làm sao
Không ánh lửa nào đủ sưởi ấm,
Không mặt trời cười cùng tôi,
Tất cả trơ trọi,
Tất cả lạnh căm và bất thứ,
Và từ những tinh tú thân thương, rơi
Xuống, trong sáng tia nhìn cô vọng,
Từ trong tim nhận thức
Tình yêu có thể qua đời.



npn chuyển ngữ



_________________________________________________________________
(*) thơ Herman Hesse, 1915, dựa theo bản dịch Anh ngữ của James Wright, 1970




18291




la guitarra (*)


Empieza el llanto
de la guitarra.
Se rompen las copas
de la madrugada.
Empieza el llanto
de la guitarra.
Es inútil
callarla.
Es imposible
callarla.
Llora monótona
como llora el agua,
como llora el viento
sobre la nevada.
Es imposible
callarla.
Llora por cosas
lejanas.
Arena del Sur caliente
que pide camelias blancas.
Llora flecha sin blanco,
la tarde sin mañana,
y el primer pájaro muerto
sobre la rama.
¡Oh guitarra!
Corazón malherido
por cinco espadas.




Image



đàn


Tiếng khóc của phím đàn
bắt đầu.
Những ly rượu bình minh
tan vỡ.
Tiếng khóc của phím đàn
bắt đầu.
Hãm thanh vô ích.
Không thể nào
tắt được.
Đàn nhỏ lệ, giọt đều
như hạt nước sầu ngân, như băng phong
than vãn trên từng cánh tuyết rơi.
Không thể nào
tắt được.
Đàn khóc những gì
đã xa khuất.
Cuồng sa từ phương trời Nam ấm áp
nguyện cầu cho trà mi trắng.
Đàn khóc, như làn tên
lao vào vô định,
hoàng hôn không nắng mai,
loài quyện điểu đầu tiên chết
trên cành.
Đàn ơi!
Xé tim
bằng năm lằn dao sắc.




npn chuyển ngữ



______________________________________________________________
(*) thơ Federico Garcia Lorca, từ tập thơ Selected Poems, dựa theo bài thơ gốc tiếng Tây Ban Nha và bản dịch Anh ngữ của Merryn Williams, 1992




20242


ghi nhớ hoạ sĩ Đinh Cường

before my death i hope to obtain my life.
Charles Bukowski


tôi chưa hề gặp ông một lần. chưa hề được nhìn tận mắt một họa phẩm nào của ông. tôi xem tranh ông, đọc thơ văn ông qua internet. và nghe những người quen ông kể chuyện về ông. rồi đọc những gì người khác viết về ông, về tác phẩm của ông.

ngôn từ ông trầm hòa. màu sắc ông ấn tượng. tôi chỉ tự biết như thế. nhưng, qua đó, tôi cảm nhận trong ông một tâm hồn nhân bản. không chỉ một thời gian, một giai đoạn. mà cả một đời thăng trầm bể dâu, tử sinh miên mặc.

tôi biết từ sau anh Nguyễn Đức Phùng mất gần hai tháng trước, ông không được khỏe. bốn hôm trước lòng bỗng bất an, tôi nghĩ về ông qua lăng kính này. và tôi nhớ bài thơ của Charles Bukowski về sự Nhân Đạo - What Can We Do?

bài thơ dịch chưa xong, hai hôm sau tin ông mất.
không ngạc nhiên, nhưng thật nhiều mất mát.

tối nay, bài thơ cảm ngôn tương đối hoàn tất.
chút lòng riêng. dẫu biết ông sẽ không bao giờ đọc.

tôi tin, rất chắc chắn - trước khi mất ông đã thu hoạch được cuộc sống của riêng mình.



what can we do? (*)


at their best, there is gentleness in Humanity.
some understanding and, at times, acts of courage
but all in all it is a mass, a glob that doesn't have too much.
it is like a large animal deep in sleep and almost nothing can awaken it.
when activated it's best at brutality, selfishness, unjust judgments, murder.

what can we do with it, this Humanity?

nothing.

avoid the thing as much as possible.
treat it as you would anything poisonous, vicious and mindless.
but be careful. it has enacted laws to protect itself from you.
it can kill you without cause.
and to escape it you must be subtle.
few escape.

it's up to you to figure a plan.

i have met nobody who has escaped.

i have met some of the great and famous
but they have not escaped for they are only great and famous within Humanity.

i have not escaped but i have not failed in trying again and again.

before my death i hope to obtain my life.





Image




chúng ta làm được gì?


ưu việt nhất, có sự dịu dàng trong Nhân Đạo.
ít nhiều cảm thông và, có khi, những hành vi can đảm.
nhưng chung chung nó là một khối lượng, một thủy thể không chứa gì nhiều.
nó như một con thú lớn chìm sâu giấc ngủ và hầu như không gì lay thức được.
khi tỉnh hoạt nó giỏi nhất về sự dã man, ích kỷ, phán đoán bất công, sát nhân.

chúng ta làm được gì với nó, sự Nhân Đạo này?

chẳng gì cả.

tránh nó càng nhiều càng tốt.
đối xử với nó như thứ độc, ác và không trí óc.
nhưng hãy cẩn thận. nó đã ban hành pháp luật để tự bảo vệ nó từ bạn.
nó có thể giết bạn không nguyên cớ.
và để trốn tránh nó bạn phải tinh tế.
ít ai thoát.

tùy vào bạn để phỏng tính một kế hoạch.

tôi không hề gặp ai trốn thoát nó.

tôi đã gặp vài vĩ nhân và danh nhân
nhưng họ đã không thoát khỏi vì họ chỉ tuyệt vời và nổi tiếng trong sự Nhân Đạo.

tôi đã không thoát nhưng tôi đã cố gắng một lần nữa và lại một lần nữa không hề xao lãng.

trước khi chết tôi hy vọng thu hoạch được cuộc sống mình.



npn chuyển ngữ



_________________________________________________________________
(*) thơ Charles Bukowski


Image


20948




sự hiện hữu... (*)


Khác với cảnh ồn ào đông đúc ở các bệnh viện Việt Nam, bệnh viện ở Úc rất yên tĩnh, nhưng sự yên tĩnh đó tạo cho người ta một cảm giác cô đơn, lạnh lẽo. Mỗi người nằm một giường, thân nhân chỉ được vào thăm từ 3-8 giờ tối chứ không được ở lại qua đêm. Người ta đi qua đi lại lặng lẽ trên các hành lang. Khi buồn ngủ thì vào mua một ly café rồi ngồi đợi đến giờ vào thăm. Những lần vào nghĩa trang, tôi thấy buồn, nhưng nó là một nỗi buồn yên lặng, bình an, về một điều gì đó đã xong rồi và người ta chỉ có thể chấp nhận nó. Bệnh viện tạo cho người ta một cảm giác buồn rất bất an, bất an về điều gì đó chưa xảy ra và sẽ xảy ra, bất an về sự ngắn ngủi, khổ đau và vô nghĩa của cuộc đời.



Image



an existence...


Different than the vociferously crowded hospitals in Viet Nam, hospitals in Australia are very quiet, but a quietude that induces a sense of loneliness, of frigidness. One person to a bed, relatives can only visit from 3 to 8 each night, no sleepover allowed. People walk silently in the hallways. A cup of coffee bought while sleepily waiting for visiting hours. In my trips to the cemeteries, I would feel sad, but it’s a tranquil sadness, peaceful, of something reaching completeness and one can but accept. Hospitals stir in you a turbulent sadness of an occurrence yet to happen but will, of a life fleeting, afflicted and meaningless.



npn chuyển ngữ



____________________________________________________
(*)Phan Quỳnh Trâm, trích từ Nghĩa Trang & Bệnh Viện






21674




âm thanh của im lặng... (*)


sự im lặng của nhà thơ đang dự cảm về một bài thơ mới
hay của cảm giác trắng tay khi bị bài thơ mới làm tước sạch
của tất cả những gì có thể được nói ra, gọi tên, mà không cần nữa
bởi âm thanh của lời nói phát ra là sự im lặng.



Image



a sound of silence...


the silence of a poet cogitating a new poem
or of hollowed feelings stripped bare by her new poem
of all that can be said, named, though no longer necessary
for the sound of expressions verbalized is silence.



npn chuyển ngữ



____________________________________________________
(*)Phan Quỳnh Trâm






21864 top -
ngoài / trong - t h á n g N ă m
1 ... 6, 7, 8, 9, 10, 11
_______________________________________________
Bóng Xế - thơ - Lý Quang Chính _______________________________________________

Image

Mệt rồi gót mỏi rong chơi
Sơn cùng thủy tận đã lời nghe ra
Hoàng hôn trỗi nhịp phôi pha
Phím mòn ai nhấn âm ba lạnh mình

xem tiếp...

_______________________________________________
Tiếng Vọng Của Biển - văn - Lư Ngọc Dung _______________________________________________

Image

Tôi xa biển, có lẻ là vĩnh viễn. Nhưng tiếng sóng biển hay tiếng nói thật sự của cuộc đời sẽ luôn luôn tồn tại trong chính tôi. Ðó là thứ tiếng nói chân thật, giản đơn của biển cả mênh mông. Tiếng của Mẹ. Tiếng vọng của biển...

xem tiếp...

_______________________________________________
Thành Phố Mưa Bay - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

có những chiều thành phố mưa bay
thương em gầy giọng hát liên dài
nghe hơi thở chạnh lòng khơi niềm nhớ
môi nhăn mắt đỏ mòn mỏi theo đợi chờ...

xem tiếp...

_______________________________________________
The Second Chair - ảnh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image


xem tiếp...