THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP





t ừ


736










t ự t ì n h
N G Ắ N






Tôi nhìn cô gái ngồi co ro.
Chúng tôi cùng chờ chuyến xe buýt cuối cùng về trạm địa phương.
Nơi đó, mỗi sáng mọi người tự lái xe đến, đậu vào một chỗ trống, rồi đón xe buýt đến sở làm.


Hơn bốn tháng nay, tôi và cô gái cùng đón chuyến xe buýt sớm nhất đến trung tâm thành phố.
Và mỗi người lặng lẽ đi đến sở làm.
Hơn bốn tháng nay, chúng tôi cùng đón chuyến xe buýt cuối cùng trên lộ trình ngược lại sau khi tan sở.
Hơn bốn tháng nay, chúng tôi không hề trao đổi nhau một lời, dù chỉ một câu chào hỏi.
Hơn bốn tháng nay, chúng tôi chỉ ghi nhận sự hiện diện quen thuộc của nhau trên mỗi chuyến xe trong những lần ánh mắt giao nhau, để sau đó, một nghiêng đầu khẽ, hay một mỉm cười.


Chuyến xe buýt đã đến.
Mọi người cùng bước lên.
Chuyến xe cuối tối nay đông đúc hành khách hơn thường lệ.
Ai cũng vội vã đón chuyến xe cuối cùng để về cho kịp đón lễ Giáng Sinh nửa đêm.


Tôi và cô gái đứng gần nhau, đối diện.
Lại ánh mắt nhận diện giao nhau.
Lại khẽ nghiêng đầu.
Lại môi mỉm cười.
Vẫn không một lời nói với nhau.


Cuối cùng cũng đến trạm.
Mọi người hấp tấp chen nhau rời xe buýt, bước vội về xe mình, rồ máy, và lái đi.
Cô gái cũng bước xuống.
Tôi bước xuống sau cùng.
Cô gái bước về xe mình.
Tôi nhìn theo.


Tôi dợm bước chân về phía cô gái.
Tôi đã dừng lại.
Tôi ngập ngừng.
Tôi quay gót về phía xe mình.


Cô gái chợt ngừng bước.
Cô gái đứng yên trong chốc lát.
Một quyết định.
Cô gái quay lại nhìn tôi.


Cô gái bước về hướng tôi.
Gần. Gần hơn.
Tôi đứng yên. Chờ.


Cô gái đứng lại khi thật gần bên tôi.
Ánh mắt chúng tôi vẫn không rời nhau từ khi cô gái quay lại nhìn tôi.
Im lặng.


Cô gái nhón gót, choàng hai tay ôm nhẹ vai tôi.
Một nụ hôn nhẹ lên má.
Cô gái lùi lại. Và nói:
- Merry Christmas.
Tôi nhìn cô gái không nói.
Cô gái mỉm cười:
- Em cũng đón Giáng Sinh một mình.


Rồi cô gái lùi lại.
Ánh mắt chúng tôi vẫn không rời nhau.


Và cô gái quay lưng bước về phía xe mình.
Tôi đứng nhìn theo cho đến khi chiếc xe cô gái xa dần khuất tầm nhìn.


Tôi lại bước về phía xe mình.


Giáng Sinh năm nay ấm hơn mọi năm.



npn


Image


1058















đ ị a đ à n g
r ờ i x a







Adam đưa mắt nhìn quanh vườn địa đàng, rồi bước đi. Trên thinh không bỗng có tiếng vang xuống:
- Adam, chỉ cần con biết nhận lỗi và sám hối, ta sẽ tha thứ. Ta sẽ tạo cho con một vườn địa đàng mới. Sẽ không có Eve trong đó. Con sẽ không sợ bị cám dỗ.

Adam chưa kịp trả lời thì lại có tiếng nói vọng lên từ phía con rắn đang quấn quanh thân cây:
- Adam, hãy ở lại đây. Ta sẽ tạo cho ngươi một Eve khác. Đẹp hơn. Kiều diễm hơn.

Adam cười lớn:
- Các người lầm.

Adam ngó lên trời:
- Thượng Đế, ông tạo ra ta giống ông. Ông tự hào với tác phẩm của mình. Nhưng ông đã không ngờ ta lại có tình yêu cho Eve. Ta là tác phẩm của ông. Nhưng tình yêu của ta cho Eve không thuộc về ông. Một tình yêu mà ông sẽ chẳng bao giờ có được. Bởi không có một Thượng Đế thứ hai, khác phái. Nếu có, cũng là do chính ông tạo ra.

Adam ngó con trăn:
- Ác quỉ, người cần có ta để ve vuốt lòng tị hiềm, xấu xa của ngươi. Ngươi không biết tác tạo. Ngươi chỉ biết mượn sự sáng tạo của người khác để truyền bá những tâm tưởng vị kỷ của mình bằng lời ngon, ý ngọt. Ngươi quyến rũ Eve. Nhưng ngươi nào ngờ tình yêu của ta dành cho Eve thoát ra ngoài cám dỗ của xác thân nhục dục.

Adam khoát tay:
- Ta không cần các người để sống. Nhưng các người cần ta để biết mình hiện hữu. Các người không thể sống chung với nhau trong một thế giới. Nhưng các người cũng không thể giết nhau. Vì các người không thể thật sự tự mình có mặt.

Adam chỉ vào mình:
- Cho nên các người mới tạo ra ta. Rồi lại tạo ra Eve. Để ta và Eve là trở thành lãnh thổ cho các người tranh giành thắng bại. Ta và Eve trở thành vũ khí cho các người định đoạt hơn thua. Các người tị hiềm nhau. Nhưng không dám ra trực diện đối đầu.

Adam chỉ về phía Eve vừa chạy ra khỏi vườn địa đàng vì xấu hổ:
- Ta yêu nàng. Đó là điều các người không dự đoán. Điều đó có gì xấu xa để các người đưa đẩy nàng vào thẹn tủi? Ta và Eve mang hiện thân của các người trong mỗi cá nhân. Nhưng tình yêu của ta và nàng là hóa chất dung hợp các người thành một khối do ta và nàng cai trị.

Adam để tay lên lồng ngực mình:
- Nên ta trả vườn địa đàng này lại cho các người. Ta không cần. Bởi các người sẽ phải đi theo ta và Eve cho đến trọn đời mãn kiếp. Các người dư biết vườn địa đàng trở thành vô nghĩa khi ta và Eve không còn trong đó.

Adam cong bàn tay cấu xuyên vào ngực mình:
- Không tội lỗi nào vô vọng. Không lòng thiện nào hoàn toàn. Chỉ có tình yêu là tuyệt đối. Ngoài ra, Thượng Đế cũng không. Và quỉ dữ cũng không. Adam móc tim mình ra, ném xuống đất. Rồi quay đi rời khỏi vườn địa đàng.

Thinh không lặng yên.
Con rắn cũng im lời.



npn


.


1147









e x c e r p t s

f r o m

a

d r e a m







evening comes...
the sun spreads its splendors on the ocean skin.
the seashore lies silent, listens to the gentle harmonies of the rippling tides.
the empty seashell on the sand rolls back and forth to the movements of the waves.

- What is life?


oOo


a hermit crab appears from a smaller seashell nearby and crawls into the bigger shell.

- Life is the beginning of love.

- Then, what is love?



oOo


the waves keep rolling onto the seashore.
upon the next wave that washes over its new dwelling,
the hermit crab carries its shell and its dreams back into the deep ocean along with the receding water.

- The giving of life is the meaning of love.



npn


.


1589








t ự .t h o ạ i
c ù n g . h ạ n h .p h ú c . . 2



những bước chân mềm mại
đã đi vào đời người
như từng viên đá cuội
rớt vào lòng biển khơi

trịnh công sơn




em,


tôi tin và nghiệm ra cho chính mình -
không ai hạnh phúc như mình muốn.
không ai tuyệt vọng như mình tưởng.



tôi tin vào tôi-đang-sống, biết mình đang sống, và sống cho trọn vẹn cái mình đang sống, dẫu nó trong tim, ngoài da, tự tạo, hay ngoại tạo.


tôi không chọn sự có mặt bên em ở những khó khăn hay vấp ngã ban đầu . tôi chọn có mặt cuối cùng, khi chung quanh em không còn ai nữa.


với tình yêu, tôi không chọn là người đầu tiên có mặt; tôi chọn là kẻ ở lại sau cùng.


niềm tin vui là, ở nhưng lúc như thế, em cho tôi một sự có mặt thật gần, thật lặng yên -
một ánh mắt nhìn, hiểu.
dăm ba dòng chữ, tin.


và đó là sự lựa chọn của tôi, với tình yêu và bè bạn . và em . ai đó bảo: tình yêu không có sự lựa chọn . tôi không chấp nhận thế, vì như thế, với tôi, là mù quáng . chúng ta có thể yêu nhau bằng con tim, nhưng chỉ có thể trao nhau, hay đón nhận, trái tim của nhau bằng thái-độ-đối-của-mỗi-chúng-ta-đối-với-tình-yêu-chúng-ta-dành-cho-nhau.


và nếu, em hiểu được tôi ở điều này, và biết rằng trong những lúc em tuyệt vọng nhất, em không cô đơn, vì em có tôi-trong-em, thì tuyệt vọng nào cũng hiền hòa, như nụ cười em đang có, trên môi, trong tim, khi em đang đọc những dòng chữ này.


và nhớ, điều tôi dặn -
hạnh phúc,
là có nhau hôm nay để sống.
yêu thương,
là sống làm sao
để có nhau ngày mai.


an tâm thân, nhé.



npn




1675







hạn
H Á N







đó là tình trạng hiện tại của địa phương nơi đây.


ấy vậy mà hôm qua có một trận mưa đi qua thành phố.
một trận mưa rất lớn.
rất ngắn.
trong cái oi ả, cái khô cằn, ẩm bức của một ngày sắp vào hè, những tia chớp lóe lên trên nền trời mây đen. những hạt mưa đầu rơi rải rác. sau đó. mưa mịt mùng. mưa chớp nhoáng. mưa chỉ trong vòng năm phút rồi theo gió đưa áng mây đen đi gieo hạt nước lên những vùng đất khác.
mặt trời lại hiện ra.


ấy vậy mà hôm qua có một trận mưa đi qua thành phố.
một trận mưa rất lớn.
rất ngắn.
vẫn không đủ để thấm nhuần đất đai đang thiếu nước. nhưng cũng đủ để làm dịu đi cơn nóng bức của con nắng xế trưa. cho cỏ lá xanh hơn. cho nụ hoa như tươi hơn . cho tiếng chim trong vườn ríu rít hơn, vui đùa hơn . cho các chú sóc nhỏ cũng dạn dĩ hơn rượt nhau nhảy quanh những vũng nước còn đọng lại.


cuộc sống dẫy đầy hệ lụy và ràng buộc.
đời sống của kẻ sáng tạo đôi khi hạn hán những ca khúc, bài thơ, câu văn, nét cọ - Tác Phẩm. đời sống của người thưởng thức đôi khi hạn hán những giây phút để chiêm ngưỡng tác phẩm, để cảm nhận những hạnh phúc của riêng mình mà tác phẩm cưu mang.


ấy vậy mà vẫn có những trận mưa đi qua thành phố tâm linh.
một trận mưa rất mát.
rất ngắn.
nhưng đủ.
đầy, mà không tràn.
vừa, mà không vơi.


hạnh phúc phải chăng là những cơn mưa nhỏ trong cuộc đời?



npn

.


1723




Image
chẳng bao giờ danh vọng
mọc đôi cánh lang thang.
triết ly dạy cắn răng.
tôi kiệt sức, kiệt sức.
cuộc đời, cuộc đời ơi

tô thuỳ yên
____________________________________________________________________________


k í c h .t h ư ớ c



chiều ngang của nghệ thuật là kỹ thuật. chiều sâu của nghệ thuật là tâm hồn. cả hai đều cần thiết cho sự sáng tạo. tuyệt tác vả chăng là sự kết hợp diệu kỳ, nếu không muốn nói là hoàn hảo, của tâm hồn và kỹ thuật. thiếu, hay chưa đủ, một trong hai yếu tố đó, tác phẩm sẽ không đạt, sẽ không vượt được giới hạn của ngôn ngữ, của thời gian, của tâm linh.


thiếu một trong hai, tác phẩm sẽ chỉ là phản ảnh của bản ngã, không chuyên chở trọn vẹn được sự giao cảm giữa tiềm thức và tư duy, giữa cảm nhận và ghi nhận, giữa khát khao của con tim và thỏa mãn của tư tưởng. và khi nó chào đời trong sự-thiếu-một-trong-hai đó, tác phẩm sẽ tật nguyền và tắt thở trong cơn tự mãn trẻ con của tác giả - vì tác giả đã không đủ tâm hồn hay kỹ thuật (hoặc cả hai) để khai triển bản ngã của mình bằng cách vượt qua (hay khai tử) nó trong khi sáng tác.


sáng tạo vốn dĩ không biên thùy. bởi tâm hồn có thể đi đến những nơi mà lý trí không thể nhận thức, không thể phân tách. nhưng nếu kỹ thuật không thể chuyên chở tâm hồn vào những chốn-vô-biên-thùy đó, tác phẩm sẽ hấp hối trên chính thân phận của nó.


khi chọn bước vào một bộ môn nghệ thuật mới, kẻ sáng tạo cần phải cân nhắc về chiều sâu cũng như chiều ngang của tác phẩm mình.


người thưởng thức có thể cảm thông với những đóa hoa đầu vụng dại được dâng hiến với tấm lòng tri túc. nhưng nếu những đóa hoa đầu tay đó là một sự phô trương bản thân của tác giả, ngay khi nó không hội đủ hai yếu tố tâm hồn và kỹ thuật, tác phẩm không khéo chỉ là những tâm niệm cỏ gai mọc vương vãi trong khu vườn nghệ thuật mà thôi.



npn


.


1935







cầu vồng

N G H Ệ T H U Ậ T





_____________________________________________________________________


con đường nghệ thuật vốn nhiều ngã rẽ - hiện thực, siêu thực, lập thể. Con tim sáng tạo vốn nhiều giòng máu - quê hương, thân phận, tình yêu...

kẻ sáng tạo dâng hiến linh hồn qua tác phẩm. người thưởng ngoạn đón nhận tác phẩm vào tâm thức bằng cảm xúc. không một đòi hỏi nào, điều kiện nào được đặt ra từ kẻ hiến dâng hay người đón nhận. nếu có, chỉ là những kỳ vọng đến từ mong đợi của đọc giả, những vươn lên từ rút tỉa kinh nghiệm của tác giả.

cũng thế. không có một đòi hỏi hay điều kiện gì để bước vào khu vườn sáng tạo và nghệ thuật. không hàng rào ngăn chia ngoài, trong. không luật lệ đóng khung sai, đúng. tuy nhiên, khu vườn này sẽ không hiện ra trọn vẹn cho những người đến bằng những bước chân dọ dẫm, ngại ngần, nửa muốn nửa không.

cầu vòng chỉ thành hình khi hội đủ sự kết hợp diệu kỳ, đúng mức giữa ánh nắng và hơi nước. nếu không, chỉ là mống cụt.

nét đẹp của huyền thoại Ngưu Lang - Chức Nữ đâu phải là tình yêu của họ. mà là hình ảnh của Ô Kiều được tạo thành bởi những con quạ, là giống chim tầm thường nhất trong mọi loài chim, mỗi năm chỉ một lần, thể hiện lời hẹn thề của cặp tình nhân.

thế giới của sáng tạo và nghệ thuật -
không đi, mà vẫn đến.
không tìm, mà vẫn thấy.
bằng bước vào tâm tình rộng mở.
bằng hoàn toàn hòa nhập cảm quan.
chiều ngang của nghệ thuật là kỹ thuật. chiều sâu của nghệ thuật là tâm hồn. cả hai đều cần thiết cho sự sáng tạo. tuyệt tác vả chăng là sự kết hợp diệu kỳ, nếu không muốn nói là hoàn hảo, của tâm hồn và kỹ thuật. thiếu, hay chưa đủ, một trong hai yếu tố đó, tác phẩm sẽ không đạt, sẽ không vượt được giới hạn của ngôn ngữ, của thời gian, của tâm linh.


thiếu một trong hai, tác phẩm sẽ chỉ là phản ảnh của bản ngã, không chuyên chở trọn vẹn được sự giao cảm giữa tiềm thức và tư duy, giữa cảm nhận và ghi nhận, giữa khát khao của con tim và thỏa mãn của tư tưởng. và khi nó chào đời trong sự-thiếu-một-trong-hai đó, tác phẩm sẽ tật nguyền và tắt thở trong cơn tự mãn trẻ con của tác giả - vì tác giả đã không đủ tâm hồn hay kỹ thuật (hoặc cả hai) để khai triển bản ngã của mình bằng cách vượt qua (hay khai tử) nó trong khi sáng tác.


sáng tạo vốn dĩ không biên thùy. bởi tâm hồn có thể đi đến những nơi mà lý trí không thể nhận thức, không thể phân tách. nhưng nếu kỹ thuật không thể chuyên chở tâm hồn vào những chốn-vô-biên-thùy đó, tác phẩm sẽ hấp hối trên chính thân phận của nó.


khi chọn bước vào một bộ môn nghệ thuật mới, kẻ sáng tạo cần phải cân nhắc về chiều sâu cũng như chiều ngang của tác phẩm mình.


người thưởng thức có thể cảm thông với những đóa hoa đầu vụng dại được dâng hiến với tấm lòng tri túc. nhưng nếu những đóa hoa đầu tay đó là một sự phô trương bản thân của tác giả, ngay khi nó không hội đủ hai yếu tố tâm hồn và kỹ thuật, tác phẩm không khéo chỉ là những tâm niệm cỏ gai mọc vương vãi trong khu vườn nghệ thuật mà thôi.



npn


.


2037







chân dung

c ủ a

N É T Đ Ẹ P





_____________________________________________________________________




Đời sống có những điều rất đáng làm cho ta buồn, nhưng ta lại không buồn, vì ta không hề nghĩ đến nó - thân phận ly hương, tuổi già cha mẹ, tình thương phai nhạt...

Ta lại hay hoang mang với những nỗi buồn "không đâu", "vô cớ", "vu vơ". Và không tìm ra lối thoát.

Cuộc sống là phấn đấu, là vượt qua. Là đi tìm cái đẹp cho tâm linh, cho linh hồn, cho con tim - trong tình yêu, trong thân phận, trong cuộc đời.

Mỗi nỗi buồn có cái đẹp riêng của nó. Nhận thức ra nét đẹp đó, và chia sẻ nó với tha nhân, là sống đẹp. Ở đó,
sau nước mắt, là nụ cười
cuối cơn buồn, là niềm vui.

Biết sống đẹp. Đi tìm và sống cho nét đẹp. Là hạnh phúc.
Sẽ thấy -
Biết nhận thức cái đẹp của nỗi buồn,
và biết chia sẻ nét đẹp đó,
là biện minh,
là cứu cánh
cho niềm vui trong đời sống tâm linh
của mỗi chúng ta.

Sáng tạo cũng thế - không chỉ nằm trong tư tưởng thành hình từ những ghi nhận của kinh nghiệm, không chỉ phản ảnh lại dung nhan của đời sống. Mà là khi tư tưởng đi xa hơn.
Vươn lên.
Vượt qua.
Ra khỏi những hố thẳm của duy niệm.
Ra khỏi những nét đẹp đã đóng khung.
Đi tới tận cùng điểm sáng của cảm nhận.

Ở đó.
Hố sâu,
vực thẳm -
gương soi cho cao đỉnh của tâm linh.
Màu đen,
bóng tối -
nền tảng cho bình minh của tự thức.
Nghiệt ngã,
khủng hoảng -
hiện thân cho hạnh phúc của phóng khoáng.

Ở đó,
là chân dung chân-thiện-mỹ của sáng tạo.

Ở đó, linh hồn của nghệ thuật
Hiện hình.



npn


.


2317







n h ị p c ầ u & N G H Ệ T H U Ậ T


_____________________________________________________________________




Thành quả của tư tưởng là sáng tác. Nghệ thuật là sáng tác của linh hồn - ít ra, nó phản ảnh hoặc chuyên chở được linh hồn (hay con tim) của tác giả. Những sáng tác nghệ thuật thành công là những sáng tác nối liền hai linh hồn hay hai con tim, giữa kẻ sáng tạo và người thưởng ngoạn. Ở đó, nghệ thuật đã tự nó đã đi vào chiều sâu của tư tưởng. Của tâm linh. Ở đó, nghệ thuật có một linh hồn riêng của chính nó. Cho chính nó. Tuyệt đối. Vĩnh cửu.

Tác phẩm tự nó chỉ là thành quả, là sáng tác của một (hay vài) tấm lòng yêu nghệ thuật. Nó không có một giới hạn nào trong hướng đi của tư tưởng. Nhưng nó có một hướng đi của linh hồn - Nơi tư tưởng được đổi trao, sáng tác được chia sẻ, quan niệm sẽ luân lưu. Nơi quá khứ không chỉ là mốc điểm để phản ảnh hiện tại, mà được nối liền với hiện tại. Nơi kinh nghiệm không phải chỉ được dùng để phán xét trình độ, mà để bù đấp cho sự non kém của trình độ.

Sự khác biệt không chỉ là hữu ích, mà còn là cần thiết cho người sáng tạo. Những ưu khuyết điểm của một trường phái, một phong trào, một cá nhân cần được nhìn qua lăng kính của tâm hồn - tâm hồn yêu nghệ thuật.

Khởi điểm của xây dựng một cây cầu không bao giờ là để đem khoảng cách giữa hai bờ sông gần lại với nhau, hay xóa đi khoảng cách đó. Nó bắt nguồn từ nhu cầu của hai tâm hồn ở hai bờ sông khác biệt muốn nhìn thấy nhau rõ hơn, ở những gì của nhau, trong nhau.

Đời sống có rất nhiều trói buộc cho những kẻ mà sự sáng tạo nghệ thuật không nằm trong phương diện toàn thời. Những vật lộn với mưu sinh, những chắt chiu với thời gian hầu như
đã làm cho những sáng tác nghệ thuật, và thân phận của nó sau khi nó ra đời, trở nên hẩm hiu hơn bao giờ hết. Nhưng có khi chính những trói buộc đó đã trở thành mầm mống của nhu cầu
sáng tạo, cơ hồ để thỏa mãn cho một cơn đói linh hồn, mà thức ăn là tác phẩm, khi tư tưởng đã thành hình. Linh hồn phải tự nuôi cơn đói của chính nó khi nó bị trói buộc bởi những đòi hỏi của cuộc đời.

Kẻ sáng tạo có thể vì đòi hỏi của linh hồn mà quì gối với cuộc đời, nhưng không thể nào vì đòi hỏi của cuộc đời mà quì gối với linh hồn, với con tim. Đó là dòng nước giữa hai bờ sông - một bờ là lý trí, một bờ là lương tâm.

Kẻ sáng tạo vả chăng là người đã bắt được cây cầu qua giòng nước đó trong chính linh hồn mình.



npn


.


2477 top -
s á n g t ạ o , v à d ò n g s ô n g . . .
1, 2, 3, 4, 5 ... 7
_______________________________________________
Chân Thật Màu Gì - thơ - Nguyệt Thảo _______________________________________________

Image

Chín lời tôi nói chơi
một lời tôi nói thật
là lời tha thiết nhất:
tình yêu sẽ đổi màu

xem tiếp...

_______________________________________________
Đối Thủ - văn - Đình Nguyên _______________________________________________

Image

Anh thật sự mệt mỏi, rã rời. Không phải vì trận đấu đã tiêu tốn quá nhiều nội lực. Anh mệt mỏi rã rời vì lòng người trí trá và chuyện thắng thua nhau! Vào nhà, nhấp chén trà nguội, anh trút bỏ đi mọi chuyện, lấy sách ra đọc.

xem tiếp...

_______________________________________________
Màu Kỷ Niệm - nhạc - Nguyễn Thành Vân _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Hoa Hồng Mấy Độ - ảnh - Hoàng Thy Mai Thảo _______________________________________________

Image


xem tiếp...