THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image

l ờ i .r i ê n g
....c h o. e m

_______________________________________________________________
Đ B B Q - h o à n g v ũ l u â n



1.
Mặt trời có thể không còn chiếu sáng, Mặt trăng có thể sẽ chẳng là vệ tinh, và bầu trời có thể sẽ chẳng mãi trong xanh, nhưng những gì Ta viết cho Em sẽ mãi là hiện hữu như giòng thời gian là bất biến, vĩnh hằng.

Hãy hít sâu và thở dài chầm chậm, thả trôi đi những gì không thể. Nhắm mắt cho Vườn địa đàng hiện hữu, cho làn da mơn trớn, cho nụ hôn nồng nàn thắp lửa những đêm đông. Vuốt nhẹ lên mái tóc Em một lần, cảm nhận mùi hương nhè nhẹ đang lan toả trong không gian. Từ trong sâu lắng của trái tim biết yêu thương, từ trong đam mê nhọc nhằn của thể xác, Ta chợt thấy đời là một ảo ảnh hư vô.

Ðêm về phơi bày bao điều thầm kín, lại che dấu những băn khoăn lo ngại của cõi ngày. Bóng tối là miên viễn nhưng vầng dương đọng trong đáy mắt ai đã nhuốm màu hỗ phách. Sẽ trở về với cát bụi – sẽ hoá thân thành cát bụi, giữa phồn hoa phố hội Em sẽ còn nhớ đến Ta?

Chỉ xin Em một lần hội ngộ và vạn lần tan biến. Chỉ xin Em một thuở nhớ nhung và muôn kiếp phôi pha. Thả nhẹ bàn tay bao dung, khép hờ mí mắt trĩu buồn, Ta ru mình vào chốn lãng quên. Hãy ngủ đi Em, và hãy thức dậy bởi chính mình. Hãy buông xuôi và khuất phục trước những cảm dỗ trên nẻo đường hồ như đã được minh định bởi chính Em. Muôn đời là đam mê, muôn đời là bất diệt.

Vườn khuya Em dạo bước. Trăng non dõi theo cùng. Sương rơi nhè nhẹ phủ trên bờ vai thon gầy của Em. Giá lạnh sưởi ấm em. Côn trùng cất tiếng chào mừng. Và Ta chợt đến, chợt đi - ảo ảnh, hay thực tại nào Em có biết và chẳng bao giờ Em hoài nghi với chính mình.

Thà một lần xót xa, thà một lần thất vọng, còn hơn là ve sầu ca hát suốt trăm năm. Thà một lần bất hạnh, thà một cõi ưu tư, còn hơn là chú tễu mĩm cười vạn kiếp. Em vươn mình trên đôi cánh ước mơ và hãy bay trên bầu trời giông bão - dấn thân vào những chốn đam mê. Ta trầm luân dưới Ðịa ngục, Ta là Quỷ dữ để muôn đời Em là Thánh thiện chốn Thiên đàng.

Có bao giờ Em muốn thế không Em?

2.
Ta gặp Em trên đường đời bất định, một chuyến dạo chơi phù phiếm rủi may. Ta lang thang trong những tháng ngày, Ta vô vọng kiếm tìm với nỗi khát khao ngàn đời cháy bỏng.

Này Em hỡi, định mệnh nào xui Em vào vườn Ta dạo bước? Cái ngẫu nhiên nào tiềm ẩn trong cái tất định để Ta gặp Em - một phần tất yếu của ta? Ta muốn kết thúc một chuyến du hành. Ta muốn dừng chân trên vùng trời mơ ước. Chốn yên bình là đây, chốn tĩnh lặng là đây! Ta thấy trong Em những hình hài xung đột, đang chiến đấu chống lại chính mình. Ta thấy Em là Thánh thiện với những ước mơ Ðịa ngục. Ta thấy trong Em là Quỷ dữ chốn Thiên đường. Soi bóng mình trong những đam mê, Ta lặng mình trước em.

Cơn gió ngủ ngoan, cánh buồm phiêu bạt. Mãi tìm nhau Ta hoảng sợ với mình. Em trong trắng, hồn nhiên như hơi thở. Ta già nua với ý nghĩ đời thường. Nắng bừng lên trên khuôn mặt non tơ của em. Mắt Em long lanh và ánh màu nắng sớm. Em mãi là Ta phôi pha muôn kiếp. Em mãi là Em trong tiền kiếp muộn mằn.

Những tiếp xúc đầu đời ru Ta vào ảo mộng. Ta hoang tưởng trên cánh đồng do chính Ta vẽ lên trong những giấc chiêm bao. Em ngại ngùng. Em lo sợ. Ta bâng khuâng như kẻ dại khờ. Em thấp thỏm. Em lo âu. Ta điên rồ như kẻ mộng du.

“Người ơi gặp gỡ nhau chi, trăm năm biết có duyên gì hay chăng?”. Câu ca vang vọng trong tiềm thức. Kẻ ngủ yên say đắm giấc mộng vàng, chợt tỉnh giấc nhận ra chính mình là thực tại. Ta bàng hoàng. Ta ngơ ngác. Em bối rối như kẻ tình say. Ta chùng chân. Ta mỏi gối. Em vội vã như kẻ muộn tình.

Bước khởi đầu chỉ e là sau cuối. Ta nâng niu, Ta gìn giữ ngại ngùng. Bước khởi đầu mờ mịt xa xăm. Em e dè, Em dịu dàng trân trọng.

Một thoáng chốc gặp nhau, phải đâu là tất cả. Cái sự đời vẫn xuôi chảy về đâu. Cái bất định không là điều tất yếu. Và quanh Ta sự sống vẫn hồi sinh. Hỡi thần linh trên cao ngự trị. Hỡi thánh nhân cai quản xứ Người. Và này, hỡi Em, xin một lần gặp gỡ dẫu cho muôn kiếp chia lìa.

Tình đã bước vào chặng khởi đầu lặng lẽ. Ta bên Em chẳng biết có vô tình. Ta thấp thỏm chờ mong. Ta lặng thầm tìm kiếm. Em dấu mình trong phiến cỏ mong manh.

3.
Một lối tình đang hình thành với những ngại ngùng trắc trở, sự bất an và hoài nghi. Em đi đi và đừng bao giờ quay trở lại. Em hãy về với những giấc mơ ngoan. Ta thì thầm với bao điều trái ngược, chỉ mong Em đừng khờ khạo nghe theo.

Hãy trả cho Em những tháng ngày day dứt. Một cuộc tình vừa tan biến trong em. Hãy cho Em những giọt nước mắt đớn đau. Ðừng an ủi Em bằng những câu vô nghĩa. Hãy để Em trải lòng, và cho Em sự bất yên. Em dằn vặt. Em soi mình trong nỗi khổ. Tuyệt vọng nào đang lắng đọng. Mất mát nào đang trào dâng.

Nỗi đau trong Em đang lớn từng ngày. Em thấy đời là một chốn xa xăm. Với lăng kính huyễn hư, Em xăm soi tìm những vết thương vô nghĩa. Với trái tim rỉ máu, Em phóng đại những vết thương lòng. Muôn đời là tìm kiếm. Muôn đời là ngộ nhận. Muôn đời là bất hạnh. Muôn đời là chốn mù khơi.

Ta đến với Em bằng trái tim biết cảm thông chia sẻ. Ta lắng nghe Em về với cội nguồn. Ta trong Em, Em trong ta. Tiếng cười đã xoa dịu nỗi đau. Em bất chợt thấy mình khờ khạo. Quỷ dữ trong Em đã mỉm cười. Muôn đời là dừng chân. Muôn đời là giác ngộ. Muôn đời là khát vọng. Muôn đời là chốn hành hương.

Hãy soi gương và cảm ơn đấng sinh thành đã cho Em hình hài này. Hãy ngắm nhìn bầu trời và cảm ơn tạo hoá đã ban tặng cuộc sống này. Em cảm nhận và rung cảm. Ta vui mừng hoan hỉ reo vang.

Ta đến với Em bằng tấm lòng thành. Kẻ du tử giờ đã ngủ say. Ta ru mình bằng tiếng thở than của Em. Ta muôn đời là kẻ ngủ muộn. Ta muôn đời tìm tĩnh lặng trong Em.

Ta không tán tỉnh Em bằng những lời sáo rỗng, chuyện trò với Em bằng tiếng nói vô hình. Em ru mình bằng tiếng thầm thì. Em muôn đời say mộng. Em muôn đời tìm hoan hỉ trong Ta.

Xin đừng để ngày ấy lụi tàn, ngày mà Ta và Em khởi đầu và hình thành sợi dây đang xiết chặt.

Ðể thời gian chứng kiến tình này. Ðể mặt trời sưởi ấm nhân gian, để cơn gió muôn đời kể lại, khúc hoan ca chú dế với cỏ buồn.
Mãi lung linh...




11082



Image

t ả n . m ạ n
g i ò n g . t r ô i

_______________________________________________________________
h o à n g v ũ l u â n



1.
Bất chợt là khi ta tự vấn, lục bình kia xuôi chảy về đâu? Con sông rẽ nhánh về muôn hướng, giòng ta chẳng thể quay đầu.

2.
Chân bước chậm trên con đường lá phủ, nghe hơi sương mát rượi một nụ cười. Đâu phía trước là niềm vui nhánh cỏ, nhẹ nhàng dâng hương thoảng chơi vơi.

3.
Những ấu thơ lặng về trên môi trẻ, tiếng năm-mười đọc khản một chiều xưa. Em dấu mặt bên giàn hoa thiên lý, bím tóc xinh ngúng nguẩy gọi ta về. Giòng vô tận lững lờ xuôi dốc bạc, lá hoa niên sừng sững tháp ngọc ngà. Ta bất chợt biết giòng em xanh thế, gọi đêm rơi ngơ ngác bóng tình quê.

4.
Phẳng lặng mặt hồ, phẳng lặng nghiêng. Em soi bóng một nửa buồn thăm thẳm. Một áng mây chưa phủ chiều vào tím. Sóng loang hồ mặt nước cứ chao nghiêng. Nửa chấp chới giữa nghìn sao chớp đỏ, nửa lao xao con sóng ngược vùng duyên. Em khỏa nước và cố tìm dư ảnh, ghép mảnh trăng vụn vỡ một nét huyền.

5.
Cô đơn gió nâng cánh diều mãi miết, giòng đối lưu từ hơi thở nhẹ nhàng. Em buông tiếng thở dài về phía trước. Mắt xa xăm theo dõi sợi riêng mang. Đêm bất chợt đổ bờ vai tóc chảy, giòng huyễn hư-mộng ảo giữa đời thường. Ta dẫu biết trăm năm là có thật, vẫn ngu ngơ se kết sợi tình lang.

6.
Để con trăng lạnh buồn treo vách núi, để mặt trời xa biển mỗi bình minh, để cánh diều khát gió đứng chênh vênh, và giòng em chảy về bên kia hồ soi chiều thương nhớ.
Để bong bóng dập dềnh con sóng vỡ, để sim mua tim tím những hôn hoàng, để rong rêu bàng bạc trải mênh mang, và giòng em dấu sắc vào địa lan gọi mùa thênh thang gió.
Để phượng vỹ bạt ngàn hoa mắt đỏ, để hạ huyền bỏ lại bến đò xưa, để trời xanh hiu hắt dưới phùn mưa, và giòng em ngược hướng về miền xa ngái.

7.
Em biết chẳng bao giờ ngưng nghỉ, một giòng đêm đang trôi, dưới vòm đan liễu rủ, cuồn cuộn khúc lở-bồi. Và em biết chẳng thể nào ngăn gió, một giòng trăng xa xôi, dưới vòm mây ngũ sắc, bảng lảng kiếp luân hồi.

8.
Có đôi lần mỏi mệt, em ghé một giòng êm, ta hóa thành thảm lá, xào xạc gót hoa mềm. Có đôi lần lặng lẽ, em ghé một giòng mưa, ta hóa thành hạt dẻ, ru mộng về cổ xưa.

9.
Ru em trên những giòng trôi, lấp loang vẽ mộng xanh ngời, ta nghe từng đêm ru sáng, vẽ hồng nụ cười muôn nơi. Ru em trên những giòng trôi, bình yên vẽ giấc xanh đời, ta ru bàn tay đan ngón, vẽ bằng màu xanh lên ngôi. Ru em miên viễn giòng trôi, ngủ ngoan giòng đêm yên vắng, ngủ ngoan giòng mây thơm nắng, ru em xanh mãi bên đời.





12862


Image

t ả n .m ạ n
....M Ư A. H U Ế

_______________________________________________________________

Huế, 31 tháng 12 năm 2013
Nhân tiễn năm cũ, đón năm mới 2014, gửi lại các bài viết về mưa Huế để cầu chúc cho một năm mới an bình, và mưa Huế sẽ thánh thót reo vui đến với những BẠN tôi.

h o à n g v ũ l u â n



Mưa Huế có khi như chiếc áo lụa mênh mang được dệt bởi huyền sử của giòng Hương đa sầu đa cảm. Một lần được đắm chìm trong phùn mưa lất phất dưới vòm cong sáu vài mười hai nhịp, được mịn màng diệu vợi của sự mỏng manh pha lê quấn quýt, được ve vuốt dịu dàng bởi sự trinh trắng của giòng ngân trời đất là một lần trải nghiệm hồ dễ phai.

Có khi kết tinh từ huyền vân núi Ngự, phiêu du qua Thiên An rừng thông xanh thẳm thắm đượm đại ngàn, những giọt nước hòa cùng tinh chất thượng nguồn bồi bổ chất thơm cho giòng Hương bảng lảng.

Những chiều mưa nhẹ đầu nguồn
Nghe như lan tỏa hương thơm đất trời.


Có khi từ Thuận An, dọc qua đầm phá, mưa về đô thị đem theo hương vị mặn mà của biển. Nghe trong mưa có tiếng sóng rì rào, có tiếng gió phi lao nghìn năm cổ tích. Nghe trong va quệt có tiếng cựa mình ghềnh đá, tiếng bờ cát kể chuyện những dấu chân, tiếng còng hút gió đêm khuya.

Mưa Huế một thời lầm lụi cùng áo tơi, nón mê trên những cung đường oằn vai trĩu gánh, từ tờ mờ sáng cho đến chiều hôm. Mưa dầm dề không thấy mặt trời, không kịp vuốt mặt.

Mạ gánh mưa qua truông lầm lụi
mở cho con một nẻo Huế tình
Mạ gánh nâu dây khoai củ sắn
đổi cho con màu áo trắng tinh.


Mưa Huế chuyển tải niềm vui và nỗi buồn theo năm tháng, đã thấm đẫm sự da diết của bầu trời, sự “dùng dằng” của dải lụa Hương Giang, sự rêu phong cổ kính, sự e dè kín đáo, sự trầm tư tịnh độ, mưa Huế đã đang và mãi sẽ là chứng nhân, vẫn luôn đồng hành dẫu những cuộc tình có chia ly hay hợp nguồn, dẫu tình người có biến chuyển theo năm tháng bể dâu.

Khi vô tình rơi xuống mênh mang, mưa hòa nhịp vào trùng dương xanh biếc. Mỗi ngọn sóng vỗ bờ tha thiết, loang loáng chiều sắc tím phả nhân gian.
Điệu ru xưa chìm khuất đại ngàn, mưa liên kết gọi nhau về lối nhớ. Đêm thao thức giao mùa bóng vỡ, hạt thương ơi gieo mộng bến bờ ngoan.

Từ em mưa lệ đêm trăng
gieo thương bến nhớ cung hằng
phương anh xám buồn đông giá
thuyền tình ngược lối sông băng.

Qua bao giòng mưa xứ lạ
gọi em da diết tình anh
lẫn trong nghìn muôn sóng cả
mưa em lưu vết chân thành.

Xin làm giòng mây hẹn ước
tình mưa bảng lảng sông ngân
thơ làm nhịp cầu ô thước
cho ta thơm mãi tình nồng.


Mưa từ môi ngoan thơm ngát, hương tình bảng lảng đêm thanh. Mưa từ huyền êm suối tóc, quấn tình diệu vợi năm canh. Mưa từ thanh xuân ngực nõn, ru tình yên ả mùa xanh. Mưa từ bàn tay đan ngón, níu tình vỗ giấc mộng lành.

Hạt mưa xứ Huế, áo lụa đêm xuân. Mưa qua Vỹ Dạ, ru khúc tình cầm.
Mưa về phương Bắc, lất phất hoa đào. Mưa nghiêng Tháp Bút, sóng Hồ Gươm chao.
“Những đêm không ngủ”, mưa ngự trời xa. Mưa em dịu ngọt, mộng về hoàng hoa.

Em về nhé khi vùng mưa thu hẹp
chỉ riêng ta ướt rượi với riêng mình
chiều chủ nhật góc vườn ai khép nép
một ngác ngơ, một khờ dại, phiêu linh


Phùn mưa xứ Huế, rưới hạt tình chung, em về Đập Đá, cho anh theo cùng.
Áo dài tha thướt, lấm tấm hoa xuân, miệng cười duyên lạ, chiều về bâng khuâng.

Em về nhé khi trăng tròn hốc nhớ
để mình-ta gối mộng dưới nhành si
đêm thệ ước sao băng ngời mắt biếc
tay đan tình miên viễn bất phân ly


Đêm xuôi Vỹ Dạ, rải ánh trăng ngà, ngân câu ví dặm, tròng trành thuyền hoa.
Mi thanh chớp khẽ, lúng liếng sao sa, gió về mơn trớn, môi êm thật thà.
Hương Giang sóng tỏa, Núi Ngự bồng bềnh, từ đêm loan phụng, mộng về trung trinh.

Em về nhé khi chiều loang sắc tím
mấy mươi năm hò hẹn lối ân cần
xuân rạo rực giữa mặn nồng gió bấc
để ta-mình đồng thuận cuộc thanh tân.


Image


14130



Image

(p h á c .t h ả o)
m ả n h . v ỡ .
m Ù a . đ Ô n g

_______________________________________________________________
h o à n g v ũ l u â n



Đông đã về trên đôi tay buốt giá của mẹ. Ba thì dường như thấp hơn so với mọi ngày. Gánh nặng cơm áo cũng theo về cùng với từng cơn gió bấc.
Sáng nay đi học. Con đường đến trường trở nên xa xôi hơn. Đôi chân nhỏ dại lê từng bước mệt nhoài. Đêm qua mất ngủ. Cái lạnh thấm qua lớp chăn mỏng. Đôi tay của mẹ không còn đủ hơi ấm che chở cho em..
Gần sáng, chợt nghe từ xa xăm tiếng thở dài của mẹ. Suốt tuần qua, mưa rỉ rả quất từng ngọn roi băng giá lên tấm lưng còng của ba. Mưa không có khóa nhưng tự nó nhốt được người.
...
Đông đã về trên tay ấm tình nhân, trên môi hoa tình ái. Làn sương mong manh. Hơi thở nhẹ nhàng. Tan vỡ pha lê. Bờ mi khép hờ.
Từng chiều qua lặng lẽ trong mơ hồ, chơi vơi. Gió ơi xin đừng thổi. Tim ơi xin ngủ ngoan.
...
Đông đã về trên những ánh nến lung linh, những quả cầu xinh xắn, lấp lánh. Nhạc bốc lửa. Rượu tràn bờ. Không gian co thắt. Thời gian giãn nở. Vũ hội không có điểm dừng.
...
Đông đã về trên áo choàng lông. Đông đã về trên những con đường dát lụa.
...
Đông đã về với trò chơi con trẻ vô tư. Đông đã về với trò chơi vương giả. Đông xa lạ, xám xịt. Đông huy hoàng rực sáng.
...
Dưới gốc mai già, đông đối ẩm thi họa. Dưới gốc ngô đồng, đông chia ly hò hẹn. Dưới mái tranh tàn, đông xòe bàn tay xương xẩu chết chóc. Trong căn phòng sang trọng, đông ve vuốt những nụ hôn vụng trộm.
...
Những chú gấu đem đông dấu vào hốc núi. Lũ chim đưa đông di trú phương xa.
Cây thông đón đông bới những chùm đèn. Cỏ dại trốn đông dưới lớp tuyết bạt ngàn.
...
Những mảnh vỡ mùa đông rải khắp nhân gian và số phận sẽ ban phát chúng.

Mảnh vỡ của em có màu gì???



Image


15247



Image

t ả n .m ạ n
S Ợ I. T Ó C. M A I

_______________________________________________________________

Viết tặng những BẠN tôi
h o à n g v ũ l u â n



1.
Tình yêu đôi lứa là gì mà làm cho người ta trăn trở, làm cho chúng ta thở than, làm cho người này hạnh phúc, làm cho người kia sầu bi!
Tình yêu đẹp, ngập tràn hạnh phúc được ngợi ca một tầm, thì sự dang dở, chia ly được xướng lên muôn trượng. Tình yêu càng day dứt, khổ đau thì càng thấm sâu vào tâm thức, xoáy sâu những vết thương lòng, và càng làm cho thi nhân, nghệ sỹ đắm chìm vào dư ảnh và sinh ra những tác phẩm để đời.
Tình yêu có thể được diễn tả bằng những lời văn trau chuốt, lãng mạn, đẫm chất ngôn tình; bằng những vần thơ diễm lệ, kiêu sa; bằng ngôn từ chắt lọc, tinh túy của ca kịch; bằng hình ảnh lung linh huyền ảo của phim ảnh. Nhưng đời thường vẫn là những ca dao, hò vè đậm chất dân dã. Chính nơi đó là mảnh đất ẩn chứa nhiều chất liệu cho thơ ca, kịch nghệ, phim ảnh cất cánh bay cao, bay xa.

2.
Với âm nhạc, tôi chỉ như một đứa bé ngơ ngác trước bầu trời xanh trong vời vợi, cao vút tầng mây. Ở đó là cả một thế giới huyền bí của âm thanh, của ngôn từ. Chúng thực sự vượt quá khả năng nhận thức của bản thân về một thế giới của sự sống động mà lại hàm chứa sự tĩnh lặng đôi khi đến vô cùng.
(Đọc được dăm ba chữ, biết được dăm ba điều, mà cho rằng có thể viết được dăm ba câu về nhạc Phạm Duy, thật là điều quá sức!)

3.
Về chủ đề tình yêu trong âm nhạc Phạm Duy, (theo cố nhạc sỹ) có thể chia thành: nhạc tình yêu đôi lứa, nhạc tình ca một mình và nhạc tình yêu chết chóc. Mỗi chủ đề là mỗi cung bậc xúc cảm, là mỗi thể hiện sự sống, sự yêu của Phạm Duy với tư cách là “tình nhân của cuộc đời” (chữ của Nguyễn Đình Toàn).
Kết thúc của nhạc tình yêu đôi lứa là “Nghìn Trùng Xa Cách”, lời giã từ cho những ngọt ngào một thuở, lời chúc phúc cho người tình đã thăm thẳm xa:
“Nghìn trùng xa cách người đã đi rồi
Còn gì đâu nữa mà khóc với cười

Trả hết cho ai ngày tháng êm trôi

Nghìn trùng xa cách đời đứt ngang rồi
Còn lời trăn trối gửi đến cho người...
Nghìn trùng xa cách người cuối chân trời
Đường dài hạnh phúc, cầu chúc cho người.”

Để rồi từ đây là những bản tình ca một mình, mà điển hình nhất là bài “Mùa Thu Chết”, khóc cho một cuộc tình có thật:
“Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo
Em nhớ cho : Mùa Thu đã chết rồi !
Mùa Thu đã chết, em nhớ cho
Mùa Thu đã chết, đã chết rồi
Em nhớ cho, đôi chúng ta
Sẽ chẳng còn nhìn nhau nữa trên cõi đời này

Ôi ngát hương thời gian mùi thạch thảo
Em nhớ cho rằng ta vẫn chờ em !”

sau đó là những tình khúc mang đầy kỷ niệm, như trong “Nha Trang ngày về”:
“Nha Trang ngày về
Mình tôi trên bãi khuya
Tôi đi vào thương nhớ
Tôi xây lại mộng mơ năm nào
Bờ biển sâu, hai chúng tôi gần nhau...”

hay mang dáng dấp “dục tính” của “Cỏ hồng”:
“Rước em lên đồi, cỏ hoang ngập lối
Rước em lên đồi, hẹn với bình minh

Em ngoan như tình nồng
Em bao la mịt mùng
Em thơm như cỏ hồng em ơi !”

cùng với khúc tự tình “Tóc Mai Sợi Vắn Sợi Dài” - sự phát triển của một câu ca dao Miền Nam mà người bạn tình của Phạm Duy đã đọc cho Ông nghe, đã tạo nên những tình khúc tuyệt vời.
Cũng nói thêm, tiếp nối những bản tình ca một mình là một loạt các tình khúc “chết chóc”, có thể kể ra ở đây như: “Đừng Bỏ Em Một Mình” (thơ Hoài Trinh), “Chuyện Tình Buồn” (thơ Phạm Văn Bình), hoặc dựa vào một câu thơ của Hàn Mặc Tử để soạn bài hát “Giết người trong mộng”:
“Làm sao giết được người trong mộng
Để trả thù duyên kiếp phũ phàng

Làm sao giữ được người trong mộng
Để được tình yêu, dẫu bẽ bàng...”

Hoặc như là “Phượng yêu” được viết ra khi đất trời ấm áp nhưng trong lòng giá lạnh:
“Yêu người như lá đổ chiều đông
Như mây hồng chưa tím
Như con chim khóc trong lồng
Như cơn giông đêm hè
Tình ta nức nở canh khuya...

Yêu người, yêu có một lần thôi
Xin yêu, dù gian dối, xin yêu tôi, dẫu nghi ngờ
Khi bơ vơ còn nhiều thì đâu chối bỏ tình yêu ?”


4.
Theo Nguyễn Đình Toàn: “ nói đến nhạc Phạm Duy, không thể không nói đến nhạc dân ca của ông. Ông đã chinh phục trước hết bằng những bản dân ca rồi mới đến những loại nhạc khác…”

5.
Đất phương Nam với những cánh đồng tít tắp, với những con nước mênh mang, với những cánh rừng ngập mặn – là nơi thiên nhiên ban tặng cho con người nét chân chất, hiền hòa, dung dị. Từ đó đã tạo nên một kho tàng phong phú về ca dao, tục ngữ, hò, vè thấm đượm chất dân giã, mộc mạc tình quê.
Sử dụng chất liệu của 2 câu ca dao:
“Lan Huệ sầu ai Lan Huệ héo
Lan Huệ sầu đời trong héo ngoài tươi”


“Tóc mai sợi vắn sợi dài
Lấy nhau chẳng đặng, thương hoài ngàn năm”

nhạc sỹ Phạm Duy đã tạo nên một thương khúc “Tóc mai sợi vắn sợi dài” từ cuối những năm 1960 để đến bây giờ biết bao đôi trai gái còn thổn thức, biết bao cặp tình nhân còn mãi ngân nga, và biết bao người “tự mình hát ru mình” để “mỗi ngày tôi chọn một niềm vui”.
Với ngôn ngữ nhẹ nhàng trong sáng, lời như tiếng gió thầm thỉ trong đêm, thấm đượm chất tự tình; dẫu không oán trách, giận hờn, nghe chỉ như một nuối hoài, da diết, nhưng bài ca vẫn cho ta cái cảm giác rét buốt thấm sâu vào thịt da của gió mùa đông bắc giữa phương nam ấm áp ngập tràn.
Như một thương ca của dòng chảy mênh mang thân phận, ngập giữa cuộc đời là những bi ca; tình yêu như đã “đớn đau – tự nguyện” trong “ly biệt – tự thân”.

6.
Khởi đầu là thanh xuân lá biếc, của cập kê tròn vành, của hài hòa thơ-nhạc, của vụng về non trẻ:
Thuở ấy em vừa thôi kẹp tóc
Thuở ấy anh vừa thôi học xong
Yêu anh, yêu anh em làm thơ
Yêu em, yêu em anh soạn nhạc
Thuở ấy thơ còn non mùi sữa
Thuở ấy tiếng đàn nghe vụng quá

Với không gian chuyện kể, với lối dẫn dắt chân quê, những hình ảnh mộc mạc, giản dị của sắc xuân thì chầm chậm hiện ra trong khung cảnh sóng nước mênh mang, của ánh trăng quê dìu dịu, của màu xanh lục bình, màu vàng điên điển. Ở đó ta không thấy những sắc màu rực rỡ hồng đỏ tím cam, mà chỉ thuần một màu yên ả của những hôn hoàng lam tỏa, của cánh cò trắng phau trên lũy tre làng. Và ánh trăng như cũng mềm hơn trong dẫn khúc lưu tình.
Trong không gian vụng về đó, là một mối tình thầm kín của đôi trai gái đương yêu. Không lời hoa mỹ, sáo ngữ đầu môi, mà chỉ là những câu ca, lời ru mẹ dạy cùng cho nhau nghe để nhớ:
Cho nên không khoe nhau bài thơ
Cho nên không khoe nhau bài nhạc
Ở nhà mẹ dạy câu ca
Mang ra cho anh nghe nhé
Ở nhà mẹ dạy câu ru
Mang ra cho nhau ghi nhớ.

Câu ca mẹ dạy đã được mang ra cho anh nghe:
A à ! Lan Huệ sầu ai Lan Huệ héo
Lan Huệ sầu đời trong héo ngoài tươi

thế còn câu ru mẹ dạy sao anh không mang ra cho ta cùng nghe? Ẩn ngữ đã được khéo léo bày biện ở đây và sẽ dẫn dắt người nghe đi đến hết chuyện tình.
(Về đời thực, đây là giai đoạn tác giả có những thăng trầm trong đời sống tình cảm cũng như đời sống chính trị, là thời kỳ Phạm Duy chuyển tình khúc sang thể loại “một mình”, là thời kỳ “Nam-Bắc phân tranh”. Do đó có thể hiểu lời ca dao không chỉ ám vào mối duyên tình và còn vận vào cả những khúc mắc cuộc đời.)
Từ đó ta thành đôi tình nhân
Từ đó ta cùng vui tình xuân

Khi đôi uyên ương cùng hướng về phía mẹ là khi đôi con tim tìm được tiếng nói chung: “tiếng nước tôi”. Và để từ đó chúng ta sẽ mãi không quên bản “Tình ca” đã làm nên tên tuổi của Phạm Duy: “Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời, người ơi. Mẹ hiền ru những câu xa vời. À à ơi ! Tiếng ru muôn đời”
Giai điệu càng hân hoan bao nhiêu thì người nghe lại hụt hẫng bấy nhiêu. Cảm giác như đi vào chốn huyễn không giữa hai chiều xuân mộng:
Yêu nhau, yêu nhau theo thời gian
Xa nhau, xa nhau theo mộng tàn

Thời gian yêu và mộng tàn như tiếp nối trong một không gian vời vợi. Ở đó không có ranh giới, không có phân chia tầng bậc. Tất cả như một ảo ảnh “động hoa vàng” xa xăm, để rồi chỉ còn biết thốt lên: “Thôi thì thôi chỉ là phù vân. Thôi thì thôi nhé có ngần ấy thôi”.
Cuộc tình đi vào hồi cuối như một tự sự đớn đau nhưng không gào thét, rên xiết, mà chỉ là những lời sâu thẳm trong tim:
Từ đó em làm dâu người ta
Từ đó anh thành anh nghệ sĩ
Em thôi, em thôi không làm thơ
Em yên, em yên vui chuyện nhà

Lời thốt lên nghe thật giản đơn: “em làm dâu người ta, em thôi không làm thơ, em yên vui chuyện nhà”. Các tầng bậc cảm xúc như mây bay gió thoảng dưới trời cao rộng, vì khi đó “anh thành anh nghệ sĩ”, trong cuộc đời đầy sóng gió xôn xao:
Còn đời người bạn năm nao
Trôi theo, trôi theo cơm áo
Cười đùa đàn địch xôn xao

Hiền lành, nhẹ nhàng như Mường Mán trong “Qua mấy ngõ hoa” mà còn thoảng chút giận hờn:
“một mai rồi tháng năm sẽ lớn
o nguôi quên những sáng trời hồng
o sẽ quên có một người mong
một kẻ đứng dọc đời trông đợi
còn nhớ chi ngôi trường con gái
lớp học sầu, ô cửa, giờ chơi
cặp sách quăng mô đó mất rồi
vì o bận tay bồng tay bế”

Giả như Phạm Mạnh Cương trong “Thương hoài ngàn năm” cũng phải ví von:
“Ai đó dù có hững hờ, ai đó dù đã âm thầm
Ra đi ôm trọn niềm thương”

Hoặc như Hoàng Trọng trong “Tiễn bước sang ngang”, dẫu là lời chúc phúc nhưng vẫn ghép vào đó một nỗi niềm luyến lưu:
“Nếu có khi nào
Chạnh lòng còn trông về chốn xưa
Thì nhớ đừng quên
Ngày này với những lời ca…”

Với Phạm Duy, thật sự tất cả nỗi niềm của Ông luôn được ẩn kín trong “câu ca của mẹ”:
Nhưng không quên câu hoa héo
A à ! Lan Huệ sầu ai Lan Huệ héo
Lan Huệ sầu đời trong héo ngoài tươi

Mượn ca dao để bảy tỏ nỗi niềm, nỗi niềm dường như chất ngất, “sầu đong càng lắc càng đầy” là thế! Và đó chính là khi cung bậc cảm xúc đẩy lên cực điểm:
Ðời sống trôi hoài không nghỉ ngơi
Ðời sống kéo dài cõi trần ai
Con tim, con tim gieo ngàn nơi

Chỉ 3 từ “cõi trần ai” như đã lột tả hết những xúc cảm thăng trầm của tác giả. Và trong cái cõi mênh mông ấy, dòng đời vẫn vận động không ngưng nghỉ. Dẫu tình yêu có “gieo ngàn nơi” và “Anh yêu, anh yêu cũng nhiều rồi” thì:
Lòng vẫn thương người em tuổi thơ
Lòng vẫn nhớ tình duyên ngày xưa

Đặt trong bối cảnh “cõi trần ai” để thấy ca từ “vẫn thương”, “vẫn nhớ” day dứt đến dường nào. Nỗi niềm của “lát cắt cuộc tình” nào cũng đau, có khác chi: “Tình đã khơi rồi mộng khó nhạt phai”, “Tâm tư thương hoài ngàn năm”, hay như: “Mà từng thu chết, từng thu chết. Vẫn giấu trong tim bóng một người.” (“Hai sắc hoa ti-gôn”)
Trong sự day dứt đến tột cùng, hình bóng của “MẸ” vẫn trên cao vời vợi, vượt qua tất thảy:
Bao nhiêu, bao nhiêu thiên trường ca
Không qua, không qua câu Mẹ hò
Ngày nào Mẹ dạy câu ca
Ðôi ta ru nhau trong gió
Ngày rày đọc lại câu thơ
Mưa rơi, mưa rơi trên má.

Những giọt nước mắt hay những giọt mưa, nghe lòng quặn thắt. Toàn bộ ẩn ngữ của thương khúc cuối cùng đã được giải mã chỉ với hai câu ca dao rất đỗi chân quê mà giá trị của nó đã vượt thoát ra khỏi tre làng xanh ngắt, bay trên những đồng lúa chín vàng, để dựng lên những tầng bậc văn hóa mang dáng dấp cung đình cổ kính hay những uy nghi diễm lệ của phồn hoa đô hội:
A à ! Tóc mai sợi vắn sợi dài
Lấy nhau chẳng đặng, thương hoài ngàn năm!


7.
Một ca khúc nghe như tình cảm đôi lứa, nghe như ly biệt tình trường, mà sao nỗi niềm day dứt không nguôi. Ở đó, chúng ta không chỉ chiêm nghiệm cái đẹp dân dã, cái hồn quê chân chất; không chỉ cái đẹp của cuộc tình dang dở, chia xa trong nước mắt nghẹn ngào; mà chúng ta còn nghe như một tự nghiệm trải đời, nghe như một lời nhắn nhủ về dâu bể cuộc đời, về cõi trần ai mà thiếu vắng tri âm-tri kỷ sẽ lạnh lẽo nhường nào! Và trên hết chỉ có “MẸ-TỔ QUỐC”, mới đủ tư cách phán xét, ngự trên cao cả để mà DẠY BẢO, để mà HƯỚNG DẪN chúng ta trên cõi phù hư này.

8.
Dẫu biết chỉ là kẻ lạ trong không gian âm nhạc rộng lớn của PHẠM DUY, dẫu biết một nén hương vẫn chưa xứng để thắp trước NGƯỜI, thì qua bài viết này cũng xin dâng lên một nén tâm hương như một tấm lòng ngưỡng mộ thành kính, vọng tưởng đến cố nhạc sỹ PHẠM DUY – tình nhân của cuộc đời, đã để lại cho chúng ta một kho tàng âm nhạc rộng mở, để lại cho chúng ta sự “biết yêu tiếng nước tôi” giữa thế cuộc nhiễu nhương này!


(Tháng chín, 2015)

Image


21283



Image


t Ự .k h Ú c .R U .T A
_______________________________________________________________
h o à n g v ũ l u â n



1.
Xa phía chân trời, dưới đám mây trôi nhẹ bềnh bồng như được nâng bổng bởi sương mơ lễnh loãng, thấp thoáng một cánh chim đang hướng về thảm xanh đại ngàn. Khi cánh chim ngày một hiện rõ trên bầu trời thì những tiếng kêu ríu rít mong chờ phát ra từ thảm xanh càng rõ mồn một. Trên cheo leo vách dựng, những tán cây đang vươn về phía mặt trời, bên dưới chúng là vực sâu thăm thẳm, một tổ chim treo dọc theo nhánh cây, và những chiếc mỏ xinh xắn há to hết cỡ. Tất cả hòa quện vào nhau tạo nên một bức tranh hài họa về sự sống, về sự trường tồn, về sự luân chuyển, hòa hợp giữa đất trời và vạn vật.

Đặt những bước chân ngại ngần trên lối mòn, cố tránh chạm vào rêu phong, tôi lần hồi về phía cuối con đường. Nơi đó, cổ thụ được mây ôm ấp. Nơi đó, những nỗi niềm đang khát khao. Thật nhẹ nhàng, ngồi xuống thảm cỏ bên dưới gốc cây. Khép mắt và cố hình dung những gì đang diễn ra ở phía trên kia. Cánh chim đã về tổ, những mỏi mòn đã được đáp ứng. Tiếng kêu của lũ chim non dần chuyển sang một giai điệu mới - hoan hỉ, rộn ràng.

Chợt thiếp đi, bao nhiêu thời gian đã trôi qua kể từ khi tôi không biểu hiện sự tồn tại của mình. Chỉ biết rằng, khi trở về với thực tại, cũng chính là lúc những tiếng kêu khao khát của ban mai đang lặp lại. Buổi chiều chậm trôi theo màu nắng, bóng cây ngả dài. Một cơn gió nhẹ thoáng qua mặt. Giờ này, trên những nóc nhà phía dưới xa kia, đã nhìn thấy những đám khói lam vờn lay không gian tịch mịch. Hoàng hôn.

Dẫu nhiều lần ngồi ngắm hoàng hôn, nghe tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá, thấy màu tím đang loang dần trên mặt nước vốn màu xanh, cảm nhận sự hoang sơ tràn ngập tâm hồn, nhưng chẳng có lần nào giống lần nào. Như ngay giờ đây, lũ chim non đang rúc sâu dưới đôi cánh vững vàng và ấm áp của chim mẹ, bờ cát đang được những vuốt ve trìu mến của sóng dập dềnh, ghềnh đá chìm trong giai điệu ru êm của gió, và tôi như đang lạ lẫm giữa cõi đời này.

"Khi tâm hồn cảm thấy trống rỗng, khi muộn phiền chờ chực vây quanh, khi bất lực bàn tay, khi chênh vênh ánh mắt, khi chao đảo bàn chân, là khi tìm về nguyên thủy.

Tình yêu nguyên thủy có nơi giòng chảy ngọt ngào tràn ngập yêu thương của mẹ, có nơi nghiêm khắc ẩn chứa lo lắng của cha, có nơi món quà cổ tích của bà và những thông cảm, sẻ chia của bạn.
Đường đời gập ghềnh, khúc mắc; những toan tính rập rình; những cạm bẩy vô minh, nếu không có nguyên thủy tình yêu, liệu có gọi là tồn tại.
Tình yêu đôi lứa vốn dĩ khó thành hình, vốn dĩ là khó trường tồn vĩnh cửu; một nửa bờ này miệt mài tìm kiếm một nửa bờ kia. Và khi hai nửa bờ thương nhớ bất chợt ghép thành, cũng chính là lúc thắm giòng xanh, cũng chính là lúc sóng ngầm cuộn chảy."


Miên man với những ý nghĩ chợt về, thiếp đi rồi lại tỉnh giấc lúc sương đêm phả lạnh. Bầu trời ken dày những mắt sao chớp nháy, trăng hạ huyền chỉ còn một vết cắt lẻ loi trên bầu trời.

Có những lời không níu được tình nhau
khi lá vàng vẫn rơi giữa mùa thu tím biếc
những lần lỡ hẹn để tìm nhau
đêm sân ga cuối mùa mưa biền biệt
những điều không gỡ được tình đau
là trăng đã tròn đêm thương nhớ.


2.
Nụ cười hồn nhiên phả lên bờ cát, dưới bóng mặt trời phù dung, như con sóng từ xa bất chợt, chạm bờ em tươi rực sắc vàng.
Gieo khúc ru lên cánh đồng nguyệt thực, dưới bờ trăng màu mỡ đang trôi, một giòng đêm lấp lánh cuối chân trời là muôn vì sao về trên mắt em lúng liếng.
Phân vân chọn một bờ êm, phía bên kia là xanh màu thiên lý, để bên này lối cỏ hoàng hôn. Ngậm bờ môi cất tiếng dỗi hờn, nghe tiếng sáo ngày xưa về trên giòng yên nghỉ.
Như du tử gác chèo tịnh thủy, mặc đêm phả ngọt mưa trăng, ta lặng tâm nghe gió hát thì thầm giữa muôn trùng lau sậy.

3.
Ngồi giữa giòng trôi man mát màu xanh, nghe gió hát vi vu lời thương nhớ, xa tít tắp là cánh diều thơ ấu neo giữa mùa ngâu. Thả vô ưu lên bầu trời, thả xao lòng xuống mặt hồ tĩnh lặng, nghe từng sóng sánh hồ như.
Là bờ đêm vỗ về cỏ ướt, lấp lánh cùng trăng. Là bờ xanh mơn mởn non mầm, thấm giòng mật ngọt. Là bờ cát trải khúc ru êm, dạt dào thương mến.

4.
Những mùa trăng khuyết, lấp đầy sóng thương. Những lúc xa bờ, sóng đầy vương vấn. Những mùa băng giá, sóng áp mặn nồng. Cuồn cuộn sóng tâm vỗ bờ xao xuyến.

5.
Một vùng hồ như thinh lặng, còn lại tiếng gió xào xạc đang làm rơi chậm chiếc lá mùa thu xuống mặt hồ. Những vòng tròn loang mờ ảo như sương mai, rồi tan biến dần vào cõi hư vô. Bầu trời trong xanh, thi thoảng nhuốm một chút buồn của gió, của phùn mưa xứ Huế. Chiều chầm chậm xuống thấp theo hồi chuông Thiên Mụ, thanh âm nghe dìu dặt một thoáng mơ màng.

Lao xao tiếng gió chậm buồn
Hồ thu bảng lảng dâng muôn sóng tình
Phùn mưa xứ Huế chông chênh
Chuông chiều gióng nhịp giữa mênh mang sầu.


Đường lên Kim Long điểm xuyết bởi những mái tóc dài tha thướt, những áo tím hoa cà như đan quyện vào khói lam chiều. Càng ngược lên thượng nguồn, giòng Hương càng trong xanh đằm thắm, lại mang nặng thi vị vùng cao.

Gió chiều thổi ngược bờ vai
Lệch ngôi thiếu nữ trâm cài tóc mây
Thanh Long, Bạch Hổ còn đây
Mà chuông Thiên Mụ vọng đầy nhớ thương.


Trở về từ chốn xa xăm, ắp đầy kỷ niệm, em lang thang trên những lối mòn. Những bông cỏ may qua mùa chẳng còn bám vào ký ức. Nhặt trái thông khô, nhìn sâu vào từng vết nứt, nghe rạn vỡ hoàng hôn dưới bóng mây tím chiều.

Hàng cây, thắp nắng - một thời
Cỏ may xa vắng giữa trời thông reo
Lang thang mây tím lưng đèo
Đìu hiu mắt nhạn dõi theo dốc buồn.


6.
Giới hạn của quá khứ là thăm thẳm thời gian.



(tháng năm, 2017)


22931



Image

n h ư .n h ữ n g
G I Ọ T. S Ư Ơ N G

_______________________________________________________________
h o à n g v ũ l u â n



1.
Dưới mặt trời là chói chang nắng hạ. Cụm mây hồng chuyển thế đứng nghiêng nghiêng. Một vòng tròn những sắc màu hối hả. Chiếu vu vơ bóng đổ mái tóc huyền.

Màu tím nhớ pha ráng chiều se sẽ. Loang sông êm thong thả những phù sinh. Đò cắm bến đèn ai vừa khêu ngọn. Giọt rơi rơi con nước khẽ giật mình.

Làn hơi mỏng phả vào đêm thanh vắng. Xoáy dần lên theo vũ khúc liêu trai. Ngưng kết lại thành sương khuya lãng đãng. Gọi tình ơi da diết dưới vầng trăng.


2.
Từng chiếc lá vàng rơi về bến nhớ. Gốc si già hiu hắt gọi mưa thu. Phủ hơi ấm vào ngàn muôn phiến mỏng. Cỏ lao xao nghe gió hát vi vu.

Chiều buông nhẹ đóm lập lòe nhân ảnh. Sắc hoàng hôn thắm đượm khói lam tuyền. Núi xa xa chập chờn theo sóng vỗ. Dệt lưới vàng óng ả cánh trinh nguyên.

Trăng vẫy gọi sương khuya bừng mộng điệp. Vũ trụ cuồng giai khúc lộng ngàn xanh. Vai nghiêng gió tóc mây xuôi hờ hững. Gõ nhịp sầu mắt lệ nhỏ thâu canh.


3.
Những chiếc lá cuối cùng rơi lặng lẽ. Ngày ngắn dần theo đông giá dần sang. Con nước lạnh hiu hiu không buồn chảy. Bến vắng dần những lữ khách sang ngang.

Hai bến đợi, hai bóng hình cô quạnh. Mỏi mệt chờ một chuyến của riêng nhau. Đem khắc khoải chuyển vào đêm lạnh buốt. Theo mặt sông loang nhẹ mấy nhịp cầu.

Con tim lạnh phả vào đêm cuồng nhiệt. Tụ giữa dòng ngưng kết giọt sương khuya. Thân mỏng mảnh hóa tình xanh mộng điệp. Lối vu vơ tiếng nhớ gọi nhau về.


4.
Làn hơi ấm xoáy vào triền lễnh loãng. Giữa bầu trời le lói một niềm tin. Đêm bão tố dần tan, hồ như thoáng. Đất cựa mình thôi thúc nụ tầm xuân.

Tro bếp lạnh lại bừng lên sắc đỏ. Cội mai già hàm tiếu nét bâng khuâng. Từng lộc biếc chuyển mình mang sức sống. Gọi hiu hiu nhịp thở vết thời gian.

Từ ngăn nhớ sợi vô minh hiện hữu. Tràn khoang tim kết tụ giọt sương khuya. Đưa ngực trẻ choàng ôm bầu vũ trụ. Máu lại về môi thắm gọi ngày xưa.


5.
Chỉ bốn nhịp xoay vòng - ôi mê trận! Nợ ba sinh chìm-nổi kiếp phong trần. Ôm lận đận mệt nhoài đêm lữ thứ. Xin được về lối cỏ giữa mùa xuân.

Dẫu kết bởi mặt sông buồn lãng đãng; do thăng trầm trăng gọi tự ngàn xa; dẫu là hơi phả ra từ nỗi nhớ; hay chỉ là mỏng mảnh sợi vô minh.

Là bão tố trên sông đời cháy khát. Là sương đêm vơi-cạn giọt ân tình. Nghe chim-ngọc hát giữa vòng luân vũ. Xin lại về cát bụi hóa thường-xanh.


26426 top -
hồ như trăm năm
1, 2, 3, 4, 5
_______________________________________________
Tháng Chín Giao Khúc Mưa - thơ - Hoàng Vũ Luân _______________________________________________

Image

tháng chín, mưa tàn, thu lá, úa
mùa phai, nhàn nhạt, nét son, môi
tím sim, áo trắng, đêm, nhung lụa
thoi dệt, tình si, mộng, giữa vời

xem tiếp...

_______________________________________________
Đèo Bồng - văn - Trần Đại _______________________________________________

Image

Buổi chiều mây bàng bạc trôi, nắng lung linh và gió biển nhẹ hiu hiu, hai người mua cà phê xong, không ngồi lại quán như lần trước, họ sóng bước bên nhau dọc theo con đường lát gạch sát bờ biển. Những cánh buồm chầm chậm ngược xuôi trong vịnh, xa xa là các chiến hạm che khuất một phần bán đảo ngoài khơi.

xem tiếp...

_______________________________________________
Dạ Khúc Mùa Thu - nhạc - Ngọc Thể _______________________________________________

Image

Chiều thu mưa rơi rơi, lá vàng bay chơi vơi
Chiều thu mang tin yêu đôi mắt tình tự nắng.
Có đôi môi nồng thắm, nhớ vòng tay chìm đắm!
Những kỷ niệm không phai ,ngát hương mùa thu say

xem tiếp...

_______________________________________________
Autumn Is Here - ảnh - sisily _______________________________________________

Image



xem tiếp...