THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image

n h ữ n g.c o n.c h ữ .m ù a .X u â n . . . . .

________________________________________________________________________
n g u y ễ n t h a n h h i ệ n




tôi lại dựng ngọn bút lên, và viết về cái tiết xuân như thể toàn thể sự nhớ nhung đều có ở trong nó, tôi nhớ những con chữ, một phần tư một phần ba có, một nửa có, nguyên vẹn có, những con chữ, tôi đã ném chúng vào cuộc sống, có những thứ quay lại chào hỏi tôi, thân ái, có những thứ quay lại trách cứ, chất vấn, hay nguyền rủa tôi, toàn bộ chúng là đóng thế cho, hay ghi lại, hình dạng thứ vật thể hiển linh bỗng một hôm con người nhận biết là mình đang sở hữu, thứ vật thể mà mãi thật lâu sau khi hiện hữu con người mới biết cách sắp đặt chúng lại thành những lâu đài tráng lệ, ngôn ngữ là những lâu đài tráng lệ của hữu thể, người đi bằng bặc bỗng một hôm nói ra được nỗi nhớ nhung bằng lời, lan vào hiện tồn thành vẻ đẹp, văn chương là những vẻ đẹp bất tận của hữu thể, em về, hoa bướm về theo, tôi đã dựng ngọn bút lên, nhưng tả không hết, rồi khói bụi ngút trời, những dị dạng của dục vọng, rồi những cuộc chiến chống những dị dạng của dục vọng, con người bắt đầu ngã xuống, lầm than, tôi đã dựng ngọn bút lên, nhưng tả không nổi, bỡi cao cả ngút trời nhưng hèn hạ cũng ngút trời, bao nhiêu lần tôi bất lực thả ngọn bút xuống, nằm dài xuống bên dưới thứ thế sự đen ngòm, rồi lại ngồi dậy, dựng ngọn bút lên, bỡi có con chim đến nói với tôi là nó có thể kể cho tôi nghe về những bí mật của loài giống chúng, cuộc đời tôi với những con chữ cứ giống cuộc trùng phùng ngẫu nhĩ, bỗng gắn bó nhau đấy thôi, mùa xuân, hoa nở, chim hót, tôi cứ thấy nhớ những đêm không ngủ, những con chữ, chúng hành hạ tôi, hay tôi hành hạ chúng, tôi cũng không biết nữa, tôi viết, và chúng, có lúc để tôi yên, có lúc bảo tôi phải thế này, có lúc bảo tôi phải thế kia, ai hành hạ ai không còn quan trọng, bỡi những chuyện như thế là đã xảy ra, chuyện giữa tôi và ngôn ngữ viết, trong tận cùng ký ức tôi vẫn còn nhớ những con chữ tôi viết về những con người bị số phận đun đẩy qua những bến bờ lịch sử, từng đoàn cúi mặt đi trong niềm căm tức, a, lũ hèn hạ đã làm dập nát hết những bàn chân đồng loại, có ai đó hô hoán, cũng vào một tiết xuân năm nào tôi đã nghe thấy lời hô hoán của ai đó vọng lại từ một quãng lịch sử nào đó trong quá khứ




giã 7.15 AM mồng một tháng giêng kỷ hợi 5.1.2019




24876 top -
_______________________________________________
Ừ Thôi - thơ - Trương Nguyễn Thi Thanh _______________________________________________

Image

ừ thôi có những gì
tôi về gom kỷ niệm
tóc buông thề trên phím
chùng vạn ngón đơn duyên...

xem tiếp...

_______________________________________________
Tấm Thiệp - văn - Hoài Yên _______________________________________________

Image

Vài ngày sau, đúng 1424 dặm về phía nam, những người đi qua đường không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy một người đàn bà vừa mở hộp thư đã hét òa lên rồi ngồi thụp xuống ngay bên lề đường nước mắt ràn rụa không che giấu... trên tay bà là một tấm thiệp... Tấm thiệp in hình con gấu nhỏ với hàng chữ viết tay ngoằn ngoèn bên trong:

"Cho Valentine đầu tiên, tuy đôi khi không phải là duy nhất, nhưng chắc chắn sẽ là mãi mãi, của con. Con yêu mẹ!"

xem tiếp...

_______________________________________________
Mùa Xuân Áo Hồng - nhạc - Phạm Anh Dũng _______________________________________________

Image



xem tiếp...

_______________________________________________
Love - ảnh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image


xem tiếp...