THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP









P H Ạ M .C H I .L A N , .& . .n g ữ . . .
__________________________________________________________________________
p c l


23815


Image


n g ữ . . . . .
___________________________________________________________



rằng xưa
có gã từ quan
lên non
tìm
động hoa vàng
ngủ say
Phạm Thiên Thư


...lên non tìm động hoa vàng ngủ say... Ðộng hoa vàng, nào ai biết ở đâu, vì đâu chẳng có động hoa vàng. Có thể đó là nơi đến chơi một lần một nơi không có nơi đâu, nơi mà nhà thơ dẫn dắt người đọc đến thăm viếng - nơi chốn riêng tư ẩn kín của nhà thơ.

Viết, là một hành động tự do, để giữa tác giả và tác phẩm có một nguồn mạch tự nhiên, trong sáng và thành thật. Một tác phẩm đến với người đọc như một tiếp xúc riêng tư, mở ra thế giới và nhân sinh quan của tác giả. Người đọc có thể bắt lấy cảm xúc hay giòng điện truyền qua từ tác phẩm. Ngôn ngữ thật là diệu kỳ Ðó là thế giới của cái Ðẹp tâm hồn. Ở cái đẹp không phai đó, ngôn ngữ làm trung gian truyền đạt. Ngôn ngữ là một phát minh tuyệt diệu nhất của con người. Ngôn ngữ Việt là một ngôn ngữ giầu có.



___________________________________________________________
p c l
vhnt #66 - 09.25.1995




23816


Image


n g ữ . . . . .
___________________________________________________________



Thử hình dung chúng ta đang cầm trong tay một tờ báo nhỏ, gọn gàng xinh xắn, trước mặt là tách trà thơm đang tỏa hương chờ đợi, hay một ly cafe nồng nàn ấm áp ... thì cứ cho là như vậy đi, trí tưởng tượng là sức mạnh, ngay như nhà bác học Einstein còn bảo rằng: Imagination is more important than knowledge.

Thỉnh thoảng mình cũng nên bứt thoát khỏi những nặng nề của cuộc sống, để tìm một chút thoải mái trong nghệ thuật.

Có khi nghệ thuật còn là một cứu cánh, bạn tin không?



___________________________________________________________
p c l
vhnt #49 - 09.09.1995




23937


Image


n g ữ . . . . .
___________________________________________________________



chiều nay trời nắng gắt
chiều nay trời mưa dầm...
Tô Thùy Yên



Đó là tâm trạng của một nhà thơ. Thơ thay đổi thời tiết như người, lúc buồn lúc vui lúc mưa lúc nắng. Đó là cảm xúc. Đó là đời sống, là tình cảm. Nếu không, con người chỉ như một tượng đá. Và chúng ta chẳng có những thời tiết của văn chương để mà thưởng thức.

Trong nghệ thuật, việc thưởng thức cũng như người nếm những món ăn dọn trên mâm cơm. Có những món ngon lạ hợp khẩu vị một người, nhưng có thể khô khan nhạt nhẽo đối với người khác. Có những món đơn sơ, có những món cầu kỳ. Ngon hay không là do khẩu vị của người nếm.

Xin hãy ghé quán, gặp người để chia sẻ, thay cho một bữa rượu hàn huyên.

đi đến đó, dường như ta có hẹn
hẹn cùng ai, không nhớ rõ là ai

đi đến đó, lòng khô như trái rỗng
khua rụng rời nỗi đói khát trần ai

chiều nay trời nắng gắt ...
chiều nay trời mưa dầm ...

quán vắng vẻ, không ai người đến gặp
ngọn đèn như nỗi đợi thiên thu

Tô Thùy Yên



___________________________________________________________
p c l
vhnt #58 - 09.20.1995


Image


23986


Image


n g ữ . . . . .
___________________________________________________________



Kỷ Niệm Đàn Bà

thả đỉa ba ba
chớ bắt đàn bà
kỷ niệm đàn bà...

kỷ niệm đàn bà
quả cà độc dược
nhịp cầu Ô Thước
tôi xanh em xanh
cái nhớ cũng xanh
cái hờn cũng xanh
cái đau cũng xanh

mà chiều xám lạnh
mà chiều trống trếnh
không ai đợi chờ
quán cà phê mưa ...

Dương Tường


Một nỗi nhớ xanh rờn với kỷ niệm đàn bà, chắc hẳn trong đời một người đàn ông nào cũng đã trải qua ? Chính nhờ những "quả cà độc dược" đó mà văn học đã có bao nhiêu là bài thơ tình thật chín.

Quán cà phê vắng và một buổi chiều trống, giữa tiếng mưa rả rích... chính không gian quen thuộc này đã là bối cảnh cho nhiều nhà văn sáng tác ra bao nhiêu tuyệt tác phẩm. Earnest Hemmingway đã viết trong những quán cafe nửa sáng nửa tối, trong khắp các hẻm Quartier Latin ở Paris, với một tách café và những giọt mưa...

Ý thức hãy là một chỗ trú mưa, trong một buổi chiều trống của tâm niệm bạn. Trong khung cảnh đó, có chăng là cảm hứng và sáng tạo.



___________________________________________________________
p c l
vhnt #70 - 09.29.1995




24039


Image


n g ữ . . . . .
___________________________________________________________



nhà thơ Tuệ Sỹ là một thiền sư rất nổi tiếng của văn học Việt Nam. thơ ông nhẹ như những làn khói trắng, bay vào không gian bát ngát của an nhiên, của thơ mộng lặng lẽ. tiếng thơ của Tuệ Sỹ không chỉ có thơ mộng lặng lẽ, mà còn là tiếng kêu thống thiết đòi nhân quyền cho Tự Do dân tộc.

thơ hay, theo quan niệm chân chính của thơ, không còn nằm trong giới hạn ngôn ngữ. hồn thơ không còn bị gò bó trong khuôn khổ của không gian, thời gian, văn hóa, và ngôn ngữ.

ta làm kẻ rong chơi từ hỗn độn
treo gót hài trên mái tóc vào thu
ngồi đếm mộng đi qua từng đọt lá...

Tuệ Sỹ



___________________________________________________________
p c l
vhnt #52 - 09.12.1995




24157


Image


n g ữ . . . . .
___________________________________________________________



Mùa thu bắt đầu ngày 23 tháng 9... đám lá cây ngoài kia cũng đang nhắc... "đây mùa thu tới, mùa thu tới".

Mùa thu làm tôi lại nhớ đến lá bàng đỏ ối rơi rụng đầy sân, ở một nơi gọi tên là quê hương. Mùa gió nồm hay gió bấc, lá bàng bay trong gió chao đảo như những cánh quạt quay tít, rồi chất đầy trong sân. Những chiếc lá bàng to bản, người ta còn có thể gom lại để đốt sưởi ấm trong mùa đông, hoặc nhà nghèo dùng lá bàng khô thay củi thổi cơm. Mẹ tôi kể miền Bắc vẫn quí lá bàng, lá tươi dùng để gói hàng, lá khô đun củi, cây to lại nhiều bóng mát. Thì ra cây bàng gần gũi với đời sống người dân dã như vậy!

Lan man tôi lại nghĩ đến hình ảnh hai đứa trẻ nhặt lá bàng trong một truyện ngắn của Nhất Linh. Hai chị em tựa vào nhau trong cơn lạnh, ngước mặt lên trời thì thầm: "gió lên đi, gió lên..." để cầu những chiếc lá bàng rụng đầy sân, để hai em nhỏ nhặt đem về nhóm lửa. Hình ảnh thật hiền và tội nghiệp!

Ðó là mùa thu ở một nơi khác. Thu ở đây không có lá bàng, chắc chỉ có lá phong, lá dương nhuộm vàng... cũng đẹp và hiền lắm.

Nhắc mùa thu, vì sắp vào thu rồi đó bạn.



___________________________________________________________
p c l
vhnt #60 - 09.21.1995




24311


Image


n g ữ . . . . .
___________________________________________________________



Mùa thu đang rực rỡ trên những ngọn cây trên những cánh rừng... Cái thoáng mát dịu nhẹ của không khí trong trẻo một buổi sáng thu thức dậy nghe tiếng chim ríu rít ngoài cửa sổ, lười lĩnh nằm cuộn mình trong chăn chưa muốn trở dậy... Nhìn ra sân, ô kìa, một khối vàng xào xạc, rực sáng lên một mầu nắng - đó là cái cảm giác ngạc nhiên thích thú bất ngờ, bắt gặp thiên nhiên đổi mầu vào mùa này, trầm lắng và thật êm ả dễ chịu!

Ðôi khi, tôi bắt gặp niềm vui ở những điều nho nhỏ như thế, niềm vui không báo trước, không xếp đặt, rất đơn giản và tình cờ đã làm dịu nhẹ bao nhiêu những nặng nề khác. Như là niềm vui khi đọc một câu thơ hay, một câu chuyện ý nghĩa, một câu nói ý nhị, một lời chia sẻ chân tình... Những niềm vui nho nhỏ bắt được trong ngày cần thiết hơn là ngóng chờ một niềm vui lớn nào không rõ rệt.

Niềm vui nho nhỏ hôm nay là, gửi bạn đọc sáng tác của những người đóng góp. Những bài thơ mở ngỏ một ngõ ngách tâm hồn, một ý tưởng băn khoăn, một nét trầm tư sâu lắng... Thêm một bài viết cảm nghĩ của một độc giả đối với một tác phẩm, và một truyện ngắn của một nhà văn quen tên, đề tài về một người di tản buồn.

Xin chúc cho những niềm vui nho nhỏ hôm nay.



___________________________________________________________
p c l
vhnt #338 - 10.21.1997




24385


Image


n g ữ . . . . .
___________________________________________________________



bây giờ vào thu
rừng mới bắt đầu gọi lá vàng
cỏ hiền ngơ ngác
tháng chín trời mưa
mưa... mưa... mưa...
lá vàng rơi
hiu hắt

Thu, PCL- 9/91




Một hôm, tình cờ giở lại ngăn kéo tìm gặp một mảnh giấy nhỏ viết vài giòng chữ nguyệch ngoạc. Tò mò mở ra xem, thì ra là bài thơ viết dở của một hôm nào. Ðôi khi, kỷ niệm như một viên ngọc ủ kín, thời gian càng lâu viên ngọc càng lên nước sáng. Có những điều của ngày hôm qua, hôm nay nhớ lại, và ước gì sống lại những ngày giờ đó. Nhưng mà, chẳng có gì hiện hữu và thật cho bằng chính giây phút này, của hiện tại, của chính mình. Hãy vui cho chính mình trong giây phút này, nhé bạn.



___________________________________________________________
p c l
vhnt #68 - 09.27.1995


Image


24467


Image


n g ữ . . . . .
___________________________________________________________



khi tôi hiểu được chính mình
thì vầng trăng đã khuyết thêm rất nhiều

độc thoại trăng, Nguyễn Như Mây



... và vầng trăng cứ khuyết rồi đầy, theo chu kỳ của trăng đã hứa hẹn với trái đất.


tôi cũng như trăng, lúc đầy lúc vơi, lúc quên lúc nhớ. và ngày tháng cứ tuần hoàn đi vào lặng lẽ của tiết mùa thu. mỗi một ngày, tôi lại khuyết đi một ít thanh xuân, đồng thời tôi lại ăn mừng thêm tuổi lớn. thời gian là giọt ngọc trong vắt, soi suốt cuộc sống, với rất nhiều điều để mà vui, để mà nhớ, để kỷ niệm, để cất vào một góc khuất trong lòng.


tôi hiểu tôi và tôi thương trăng những khi trăng khuyết.



___________________________________________________________
p c l
vhnt #71 - 09.30.1995




24607 top -
P h ạ m C h i L a n , & n g ữ . . .
1, 2
_______________________________________________
Hạt Bụi Hoá Thân - thơ - Chiêu Hoàng _______________________________________________

Image

Hạt Bụi tôi kiếp này đã mỏi mệt,
Muốn trở về với Chư Phật trong tâm
Nguyện mở lòng xin quy y Tam Bảo
Thắp hương lòng
Sám hối tội
Ăn năn...

xem tiếp...

_______________________________________________
Người Bạn Trẻ Và Phật Pháp - văn - Không Quán _______________________________________________

Image

Ngồi an bình như thế... tâm khởi lên cảnh giới vô biên lìa xa mọi ý thức. Sau một lúc mà tôi cũng không biết là bao lâu thì tự nhiên thấy xúc động rất nhiều với hai dòng nước mắt chảy trên má. Từ lần đó tôi cảm nhận được sự bình an của tâm hồn, mọi thứ chung quanh và thế giới không còn tầm quan trọng nhiều đối với tôi. Tôi thấy ra ý nghĩa của vô vi và tại sao đức Phật giảng vô nguyện, vô tác, cũng như mọi pháp, tự bản chất của chính nó, đều đã hoàn hảo . Và từ đó tôi có một đời sống thật là bình thản an vui trong sự mầu nhiệm của lý vô thường.

xem tiếp...

_______________________________________________
Giã Từ Cố Quận - nhạc - Hoàng Đình Bình _______________________________________________

Image



xem tiếp...

_______________________________________________
Diện - ảnh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image



xem tiếp...