THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP










m à U .c Ủ a .g i Ó
____________________________________________________________________________
l ê p h ư ơ n g m i n h


21561



Image


H A I .L Ú A
____________________________________________________________________________
l ê p h ư ơ n g m i n h


Lúa ngồi suy tư bên cạnh chiếc quạt bàn ì ạch đang chạy. Một ly cà phê đen, một bình trà nóng; điếu thuốc trên chiếc gạt đang cháy dở dang; cái tàn trắng dài ngoẵng như túm râu của “lão Ất Mùi” trong tấm lịch đang treo trên tường trước mặt. Buổi sáng an lành, trời trong mát, không khí yên tĩnh. Gió lùa từ những vườn rau của những khu đất mà nhiều người hàng xóm đang canh tác.

Giờ này, cả cái xóm nhỏ của Lúa đang tất bật lắm đây. Những ngày gần Tết người ta hối hả làm việc nhiều hơn và nhanh hơn để kiếm đồng ra đồng vào mà chi tiêu trong ba ngày Xuân. Những người trồng rau dậy rất sớm để kịp cho buổi chợ sáng. Những ông bố bà mẹ cũng chuẩn bị lo cho các con đi học rồi đi làm. Nhà Lúa cũng chẳng ngoại lệ, Lúa còn có một lý do nữa để dậy sớm vì lúc đó yên tĩnh hơn, tốt cho công việc sáng tác của một Nhạc sĩ kiêm thầy giáo (In-gờ-lít).

Như bao ngày cuối năm đã qua đi, con người ta vẫn cảm thấy vui vui. Thích mơ mộng, ôn lại những kỷ niệm, sự kiện trong một năm qua; thậm chí cho suốt cả quãng thời gian sống và lớn lên của cuộc đời. Cũng là những ngày như thế nhưng hồi xưa sao mà đẹp thế. Tuổi thơ thật nhiều kỷ niệm… những buổi tắm mưa... những buổi trốn mẹ đi tắm sông… những trái Ổi, những trái Na rừng, những trái Cóc xanh v. v... Hương vị đó bây giờ có mơ cũng chẳng thể kiếm ra được như xưa.

Lúc đó cuộc sống đơn giản lắm, trò chơi của bọn trẻ thường thì thả diều, tạt lon, đánh khăng... Bọn con gái thì đánh chuyền, ô quan hay chỉ là chơi u…u.u… con trai thì chơi “súp-phê”. Cao cấp hơn thì chơi gẩy hình với những kỹ thuật gẩy “giu-đô” điêu luyện ăn nắp phéng… Nắp nước ngọt con cọp có giá rẻ nhất rồi mới tới nắp 333, nắp quân tiếp vụ, nắp Top… có lẽ lúc bấy giờ nắp nước ngọt con nai là trị giá mắc nhất.

Còn một trò chơi nữa có vẻ trí thức hơn là cùng bạn chế tạo ra những hình thức quay phim đơn giản mà màn chiếu là chân tường trong gầm giường. Vì chỉ nơi đó mới có đủ bóng tối cho những cái bóng đèn 3v mới đủ phát sáng do những tép pin trong máy truyền tin của quân đội. Được mấy chú nhóc thời của Lúa xin hoặc chôm của mấy người lính… Chơi quên cả về ăn cơm, quên cả giờ đi học vào buổi chiều. Tiếng mẹ gọi làm bọn nhóc nhớn nhác vội tìm chỗ giấu pin, bóng đèn với vài tấm phim mà thằng bạn có họ hàng ở “sì gòn”, làm trong rạp Cao Đồng Hưng vất vả lắm mới xin về được.

Vội vã chạy thẳng về nhà với bàn chân trần… lúc đó những đôi dép là thứ hàng xa xỉ chỉ dành cho đi lễ, đi học hoặc ngày tết mới mang, còn không thì chân đất “tất tần tật”… Len lén đi thật khẽ từ đằng sau bếp lên rồi cất tiếng dạ thật to. Cứ như mình ở dưới bếp từ sáng đến giờ ấy. Ba Mẹ mải làm không để ý thì xoa ngực mà cảm tạ Chúa đã thoát khỏi… Cầm đại cái ấm nhôm trên bàn mà tu ừng ực dòng nước trà tươi bên trong mà đã khát, mà sướng rơn.



Miên man nhớ về ngày xưa ấy mà ngỡ tưởng như mới đây. Kể cũng hay, đời người coi vậy mà nhanh đến không ngờ… phút chốc đã là một bước ngoặc… có bao nhiêu bước ngoặc?

Hơn mười một chút thì vào học nội trú. Nhỉnh hơn một tị đã thành niên. Một ngã rẽ nữa mở ra để trở thành một nhạc sĩ. Đồng thời một bước nhỏ nữa nhưng đã thành to chuyện...

Vâng Lúa đã bị sập bẫy tình… Cũng tại cái cô em nho nhỏ có cái má lúm đồng tiền với đôi mắt huyền, dáng gọn gàng , nhanh nhẹn. Vậy là mùa Xuân tiếp nối mùa Xuân...

Và rồi tất cả thơ, nhạc đều được tạm thời chất đống trên gác bếp cùng với mồ hóng của tháng năm. Lúa giờ chỉ còn giữ lại cái “In-gờ-lít” để lo cho cuộc sống mới. Niềm vui trong cái lồng chim câu nhỏ...hà hà...

Cuộc sống chả mấy nhẹ nhàng cả, chả mấy khó khăn cả. Rồi cũng đến lúc xấp giấy và cây viết cũng được lôi từ gác bếp ra. Kiếm thêm cái organ nho nhỏ nữa là thả sức mơ mộng , thả sức bay bổng tới chân Đức Mẹ thăng thiên rồi. Những bản nhạc lại được tiếp nối ra đời... Say sưa với nhạc, say sưa với ca đoàn…. Lòng thầm cảm ơn Chúa vì trong môi trường ca nguyện mà con lấy được nhà con…. Tâm tình Lúa bay bổng, những bản nhạc cũng được bay xa hơn...

Tiếng chuông của giáo đường nào ở đâu đấy vừa gõ sáu tiếng. Bất giác Lúa chợt thở dài... Sắp “ lão” mất thôi... U60 rồi còn gì? Kỳ này thấy trong lòng nôn nao làm sao ấy… thấy vui vui lạ. Thích cười tủm tỉm một mình. Lòng phơi phới… lại hay viết nhạc tình ca mới chết chứ. Đời cứ vui như Tết. Ấy chà!! Không khéo lại thêm một cái ngoắc demi nữa trong đời mà người ta thường hay gọi là hồi xuân ấy... hì hì...(lại tủm tỉm cười một mình)...

Ngoài ngõ, tiếng kẽo kẹt đẩy xe của bà bán xôi dạo lăn đều. Tiếng quạt lửa phần phật của chị bán bún riêu bên hông nhà lâu lâu lại cất lên. Đâu đó có vài tiếng chim hót... tiếng loẹt quẹt dép đều đều của bà bán bánh đúc xa dần ra đầu ngõ... Xuân đang về...


Image


21562



Image


T H Ú Y .T R Ầ N
____________________________________________________________________________
l ê p h ư ơ n g m i n h



.........

Lòng thầm nhủ sẽ không nhớ tới nữa
Nhưng lạ thay dạ lại nhớ người dưng
Giữa phố đông sao nước mắt lưng chừng
Người đi mãi để ngàn trùng xa cách
Gần ngày thi hững hờ chuyện đèn sách
Mẹ có buồn cũng đừng trách con yêu
Ước gì thơ bé để khỏi biết nhiều
Vẫn hồn nhiên mỗi chiều khi xuống phố.
T.T.T.T


…Hì hì…!!. Thơ thì vẫn cứ là thơ thôi, chỉ mượn thơ để trải lòng một chút í mà…

Nhỏ tự nhủ là vậy… lọa rứa...mà sao kỳ này hay mơ mộng thế. Nhỏ thích kẻ mắt tí tị tì ti, chải phớt một chút mascara. Dậm lên trên má một chút phấn hồng hồng… Chỉ một chút thôi kẻo mọi người thấy lại bảo con nhỏ ni mới tí mà điệu thế...

Vậy mà cũng đâu khỏi mấy bà, mấy chị bình phẩm; "Nhỏ ni mà lớn lên thêm tị nữa là con trai xóm này chết hết quá..."


Cũng như bao thiếu nữ bước vào tuổi (giăng tròn). Nhỏ cũng thích sáng ra trước khi đi học được mẹ cho 5 đồng... "loại tiền giấy mà giờ có vắt óc nhớ cũng chẳng ra hình thức nó như thế nào, chỉ biết rằng kích thước hơi nhỏ, màu ngà ngà hơi đỏ". Ăn quà sáng 3 đồng còn 2 đồng cất trong cái túi vải bé bé xinh xinh "lúc đấy chẳng có bóp đầm hay ví da như bi chờ" và đạp xe đạp lên tận "sì goòng" để học.

Điển tâm sáng thì vỏn vẹn gói xôi lạc, hôm thì bánh đúc, lúc khác thì bánh nếp hay bánh rán của nhà bà hàng xóm làm... lúc này bánh nếp người ta không gói bằng nhân đỗ xanh nữa vì thời buổi "gạo châu củi quế mà lị" thay vào đó là loại "đậu đất", hạt to hơn, giống hạt đỗ Tương và cho thêm một ít phẩm màu xanh nữa cho giống. Quả thực ăn cũng hao hao. Ngon hơn so với bánh mì được làm từ bột Bo Bo (lúc lọc bột cho ra cả cục nhựa trong trong, tụi nhóc tì tưởng bở đem dính chuồn chuồn... cũng như không… bằng chùi chân cho nó).

Hôm nay là Chúa Nhật. Nhỏ được nghỉ, không gì thích hơn với khoảng sân trước nhà…. Không có cỏ, không có hoa mà cũng chẳng có tiếng chim hót như trong các quyển tiểu thuyết hay các bài thơ mà người ta từng diễn tả. Nhưng chắc chắn nó là một khoảng không gian đủ rộng để thư giãn, giải trí, tâm sự và tán dóc cho cả xóm. Các bà mẹ mà muốn gọi con chơi ở nhà hàng xóm đối diện thì phải ra cửa hét thật to, đến lần thứ hai hay thứ ba nó mới nghe thấy. Trong không gian như vậy thì bà con ta đương nhiên là tận dụng để bán quà sáng là tốt quá đi chứ. Tuy gọi là con ngõ nhưng chiều dài chỉ trăm thước hơn là cùng. Ở đầu ngõ nối với con đường nhựa (xưa kia lúc mới di cư vào còn là đường đất, mãi sau này cuối thập niên 60 mới được các công nhân áo vàng “gọi như vậy chứ thật ra phải là cam cam mới đúng” làm và cán nhựa).

Hai nhà bên đầu ngõ thì bán chạp- phô, bán thực phẩm gia súc, thuốc thú y. Còn bên trong từ đầu ngõ vào nào là bán cháo lòng, bún riêu, bánh trôi… có hẳn một một cái quán “dã chiến” nho nhỏ chỉ bằng một cái xe sinh tố. Bánh xe đã hư, chắc có lẽ giờ này nó ở nơi bán sắt vụn, được kê lên bằng những tảng xi măng bể và những cục gạch ống. Người ta làm thêm bốn tấm tôn, vừa là cánh cửa đóng lúc dọn hàng đi về, vừa là mái che khi trời mưa, nắng. Thêm một cái bàn con làm từ gỗ phế liệu và dăm cái ghế là khách có thể uống cà phê hay lai rai một xị rượu và bịch lạc rang hung lìu rồi… Không biết lúc đó lão Lúa và lão Ái Mộ đã có lần nào lạc vào ngõ mộng mơ này chưa ? dựa xe đạp bên tường nhà và lai rai vài xị cùng với cóc ngâm hay mứt chùm ruột ghim 10 cây trong 1 bịch…

Thôi…Ta hãy trở lại với câu chuyện của Nhỏ… Hì hì… Chúa Nhật tươi hồng mờ. Đẹp giời thế này thì phải tự thưởng cho mình một tô bún riêu thôi. Với giá 5$ một tô mà được hưởng cái hương vị cái không khí hàng quán vào lúc năm cùng tháng tận thì quả là tuyệt vời…


Cầm trên tay tô bún đang bốc khói bà quán đưa cho mà Nhỏ cứ hít hà nhè nhẹ. Không cầm lòng được khi nước trong mà thấy từng cọng bún, màu cà chua đỏ chếnh choáng trên váng mỡ nước được múc lên cùng lớp gạch cua nâu nâu. Dăm miếng đậu phụ thái vuông. Thêm một đĩa rau muống chẻ xanh um với rau chuối, tía tô, giá đỗ, húng quế…; nhưng không thể quên rau kinh giới nữa, thiếu rau này thì tô bún mất ngon hơn một nửa rồi

Chẳng biết các cụ xưa có nhận định gì khi ăn bún riêu. Nhưng với người viết, thì bún riêu còn ngon bởi chỗ cách ăn; bởi không gian và thời gian nơi hàng quán nữa… Này nhé , Nhỏ đưa tay ra với lấy hũ mắm tôm (loại mắm mà tụi Tây nó chỉ mới nghe thấy thôi thì đã bỏ chạy dài) rồi ung dung cho thêm vào tô bún hẳn một thìa… mà cũng lạ thứ này bỏ nhiều lại càng ngon hơn. Vắt thêm vào hai miếng chanh, một thìa ớt dằm. Thế là bắt đầu cho một cuộc đánh vật với bát bún được rồi.

Tư thế ngồi phải là ngồi xổm nhưng mà xổm trên ghế đẩu hoặc ghế băng cơ… “dân nam ơi” còn gọi kiểu ngồi nước lụt. Gắp miếng rau sống vào tô bún rồi cuộn thêm miếng cà chua với một ít bún… Nhỏ đưa lên miệng húp sùm sụp ít nước “suýt” cắn thêm một miếng ớt hiểm mà ngon, mà khoái đến thế. Nhìn Nhỏ ăn sao ngon đến làm vậy, trông mà ta cứ nuốt ừng ực… Cái đôi môi chúm chím hồng hồng chẳng biết bởi tại nước da hay tại cái cay xè của ớt rung rung suýt xoa vì sung sướng…


Nói gì thì nói chứ, trong những khoảng thời gian như thế này vào mỗi năm hồi đó thì cả xóm vui lắm. Mỗi gia đình có một ngành nghề riêng nhưng có tính bổ trợ cho nhau cao. Cuộc sống không giàu có gì nhưng cũng chẳng phải là khó khăn quá, từ người già đến con trẻ đều có thể dễ dàng kiếm được vài cái đồng lẻ để chi tiêu nho nhỏ. Có người thì buôn bán ở chợ xa như chợ Trương Minh Giảng, Tân Bình, Bà Chiểu, Phú Nhuận, Tân Định, thậm chí tận chợ Bến Thành, chợ Lớn. Có người thì làm nghề "xô xích le", ba gác, xe ôm, buôn đậu, buôn củi, nước mắm... ôi thôi, cứ gọi là đủ thứ hết. Đó là những ngành nghề riêng... nhưng còn có những nghề chung mà có một câu nói vui diễn tả cho nhau hiểu nó chung tới cỡ nào: (Không ăn cắp điện không phải là dân XM. Không làm pháo lậu không phải là dân XM)..... Trẻ con thì xỏ ngòi, xếp khay nhỉnh một tí thì bập cổ hay vê, thanh niên thì kéo bàn (hì hì cái này âm thanh của nó tuyệt vời: trầm, ấm, rất nhẹ nhàng và êm tai nữa). Cỡ trung niên thì hộn, vào cối, vào thuốc. Người lớn tuổi hơn thì se ngòi, kết bánh....

Một dây chuyền sản xuất thật là vui, vui trong yên tĩnh.... Vâng , đúng là yên tĩnh thật vì cả xóm ai cũng yên lặng làm công việc của mình trong không khí nhanh và nhịp nhàng... Thành phẩm vừa ra thì có người tới lấy liền và vận chuyển đi bằng mọi hình thức như đã nói khi trước....

Vòng thời gian cứ hối hả trôi và Nhỏ cũng bị cuốn theo công việc, học hành và rồi thì cứ như một định mệnh. Cuối cùng thì Nhỏ cũng tốt nghiệp và được giao về cho một trường xa xa nhà. Ha ha.... con người ta giờ thành thiếu nữ rồi mà cứ Nhỏ này, Nhỏ nọ nghe mà dị.

Bẵng đi gần nửa năm thì một hôm...(bây giờ thì gọi là cô giáo Thúy, vậy cho phải phép) Cô Thúy được rảnh một tiết dạy. Bước từ phòng giám hiệu qua khoảng sân trường, giờ này trở thành sân học thể dục cho các học sinh và đi về phía căn-tin dành cho giáo viên. Cũng chỉ tại đói bụng nên chân cô phải dọ dẫm...

Chưa tới cửa Căn-tin thì bất thần bị ai đó va vào từ đằng sau làm tí nữa thì nhao về phía trước, gượng quay lại thì... Ôi.... sao thế nhỉ, một ông thầy giáo dậy học sinh môn thể dục đang ngượng ngùng, khó khăm lắm mới mở được lời xin lỗi nho nhỏ. Bốn mắt nhìn nhau đứng chết chân.... (coup de foudre) lại do ông nhóc có cánh bắn bậy rồi...


Hưừm ! bị đổ nhá... Hai năm sau thì khăn gói qủa mướp từ biệt mẹ già mà về nhà lão ở... Cũng phúc phần cho Nhỏ, quên... cô Thúy chứ, ngắm hoài mà thấy lão đẹp giai lạ, cao ráo ngon lành, trắng trẻo ngon như miếng chả lụa... dân dạy thể dục thể thao mờ.... Rồi lại túi bụi vào công việc.... mở được mắt ra thì Thúy đã nghe tiếng gọi nhỏ nhẹ:
- Bà ơi ! dậy đi trời sáng rồi.
Thúy lầm bầm:
- Để yên nào, tối qua nội canh nồi bánh trưng nên mệt quá... cho nội ngủ thêm chút nữa.
Thằng nhỏ vẫn chẳng chịu thua:
- Nội dậy đi... lì xì cho con.
Ngoài kia trời đang sáng... chẳng còn tiếng pháo nổ như ngày xưa nữa...

Image


21563



Image


m Ộ .k h Ú c
____________________________________________________________________________
l ê p h ư ơ n g m i n h


Thế là được khỏe lại thêm một chút, cái nghề thầy giáo cũng chẳng hơn như bao nhiêu nghề khác. Cũng vất vả trần ai chẳng kém. Càng về cuối năm thì công việc lại càng trở lên bận rộn. Cuối năm thì vào mùa thi đệ nhất bán niên. Mà các bác biết rồi đấy, hết luyện thi, coi thi rồi lại chấm thi còn phải làm tờ trình cho ban giám hiệu...

Nhưng giờ đây mọi việc đã xong, gác roi, gác bút, gác sổ, gác cả thước... gác mọi nhọc nhằn lên ngăn tủ giáo viên mà về với vợ, với con. Lo chùi rửa cái tổ ấm cho khang trang và tươm tất để đón tết với gia đình. Hơ hơ....!! Chạy cái cup 81 cùi bắp mà lòng vẫn thấy phơi phới.
- Xuân ơi Xuân đã về...

Miệng huýt sáo nho nhỏ theo bản nhạc... Xe chạy ngang qua lối vào chợ. Cứ như là một quán tính, như là một phản xạ có điều kiện hay là được huấn luyện từ trước Lão nghĩ ngay tới việc đi chợ mua chút gì ngon ngon để trưa nay trổ tài "tề... gia chánh".


Cầm cái giò heo trên tay định nấu đông, lão chợt thấy rầu đôi chút... Mất toi hai ngày lương thầy giáo rồi còn gì. Gần Tết cái gì cũng lên giá mà lương của thầy thì chẳng lên. Còn cái khoản tiền tết thì thôi ... nó hẻo gì đâu ấy, chẳng được như năm ngoái

Hôm nay trời nhẹ lên cao,
Tôi buồn chẳng hiểu vì sao tôi buồn.
Lá hồng buông lặng ngõ thuôn,
Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương.
Phất phơ hồn của bông hường,
Trong hơi phiêu bạt còn vương máu hồng.
Nghe chừng gió mới qua sông,
E bên lau lách thuyền không vắng bờ.
Không gian như có dây tơ,
Bước đi sẽ đứt động hờ sẽ tiêu.
Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều,
Hiu hiu lòng chẳng làm sao sẽ buồn.
Xuân Diệu


Vâng ! bài thơ của Xuân Diệu một phần nào đã diễn tả được tâm tình của lão vào lúc này. Vui buồn lẫn lộn.... Ngồi đợi nồi thịt đông trong ngày cuối năm mà lòng miên man suy nghĩ về đời mình, Cái tên Mộ của lão chỉ là tên ngoài, được người nhà và hàng xóm gọi từ tấm bé, có lẽ hàm ý (chiêu mộ - chiêu hiền đãi sĩ). Nhưng một số người lại cho rằng vì dễ thương và giỏi dang nên có nghĩa từ mến mộ hay ái mộ mà ra. Sau này, lão thích cái bản nhạc có tên là MỘ KHÚC mà Phạm Duy phổ thơ của Xuân Diệu và lại lấy hai từ đó để đặt biệt hiệu cho mình....
Lão Mộ Khúc bây giờ tóc đã bạc (muối nhiều hơn tiêu), ngồi vẩn vơ nhớ lại quê mình... Cái nơi quê mà lão chưa một dịp được đặt chân về. Vì lão sinh ra ở giữa hai miền Nam, Bắc. Nói như vậy là bởi vì lão sinh ra vào đầu năm 1955, trong khi đang lênh đênh trên biển, trong chiếc tàu há mồm...
Gia đình và một số người làng rời khỏi cảng Hải Phòng trên những chuyến cuối cùng. Lúc này số con người ở đây đã vượt ba, bốn lần trọng tải cho phép của con tàu biển. Tàu đã chật chỗ, những người lên sau đành phải chen chúc trong tầng hầm. Gia đình được ưu tiên rộng rãi trong một vuông chiếu vì có phụ nữ mang thai. Mộ Khúc được sinh ra trong môi trường chật trội ấy, lênh đênh trên biển, chẳng phải Nam mà cũng không phải Bắc. Hơi người, sức nóng cùng sự ẩm thấp của hầm máy khiến bé Mộ Khúc bị sốt cao... Một vài người tốt bụng đã chạy lên những tầng trên cùng ở phòng thuyền trưởng mà báo tình trạng của bé.... Lúc này một số nhân viên chữ thập đỏ đã xuống và đưa bé Mộ Khúc đi lên tầng trên dành riêng mà chăm sóc... Nước mắt người sàn phụ thương và nhớ con ngày này qua ngày nọ...
Một vài người đàn ông ngày ngày vẫn ra bến Cần Giờ ngóng trông, Theo tính toán thì phải ghé Cần Giờ từ chiều hôm kia rồi... Có thể nào những chuyến tàu cuối này chạy thẳng về Cái Sắn Rạch Giá...

Rồi bao ngày chờ đợi đã tới. Chiếc tàu há mồm đã cập bến Cần Giờ trong nỗi mừng vui của những người cùng làng ra đón. Lúc này bà mẹ trẻ cũng được nhận lại bé Mộ Khúc từ vòng tay chăm sóc của các bác sĩ trên tàu. Cuộc hành trình kết thúc tốt đẹp trên mảnh đất mới... Gia Định . Sài Gòn

Những dẫy lán trại được dựng song song và vuông góc. Được chia thành nhiều gian, mỗi gian khoảng 2m50 trên một vùng rộng lớn mà trước đây cỏ dại và lau sậy mọc. Đi qua một đống rác thật lớn có lẽ là dành cho cả vùng lán trại. Tiếp tục được dẫn tới dãy trại cuối cùng còn xót lại... Hì hì tới đây vậy mà hay, tất cả ba bốn dãy lán đều cùng là người làng với nhau cả, thật vui và thích quá... tới sau mà lại hay vì đất còn lại rất rộng nên người ta chia gian tuy vậy mà dài tới cả năm sáu chục mét. Không gian cũng thoáng, rất cần để giảm bớt cái nắng nóng gay gắt của Gia Định trong những ngày vào Xuân.

Ở cuối những dãy lán trại thì đất đai còn rộng bạt ngàn. Xa xa ta còn thấy ẩn hiện sau những đám cỏ tranh là một dòng sông sáng bạc dưới ánh mặt trời. Thấp thoáng một vài cây cầu được chính phủ mới xây dựng bằng xi măng. Xa nữa thì một cây cầu bằng sắt có lẽ đã có từ lâu để dành cho hỏa xa.... Mé bên kia sông chắc là vùng đất của dân địa phương Nam Bộ ở, cho nên thấy họ trồng rất nhiều mía và dừa. Những vạt sáng màu tía của hoàng hôn từ từ chìm khuất vào bóng đêm...

Những ngọn nến, những ngọn đèn Hoa Kỳ bé tẹo cũng từ từ được thắp lên bên trong những lán trại. Những cuộc chuyện trò, những bữa cơm gia đình, những lời cầu nguyện râm ran mong một sớm mai Xuân rực rỡ trên vùng đất mới....

Cái Tết đầu của những người chân ướt, chân ráo trên vùng định cư mới thật đạm bạc... Bất giác chợt nhớ đến những bài đường thi của nhà thơ Vũ Đình Cường:

Năm mới Xuân về mai thắm xinh
Làng trên thôn dưới khách đưa tình
Cô hàng cháo sáng quần nhung đỏ
Mụ quán chè chiều áo lụa xanh
Bánh nếp bánh dầy dăm chục tấm
Rượu vang rượu mạnh mấy mươi bình
Người ta như thế Xuân tìm đến
Có kẻ “mậu sìn” đứng lặng thinh”.
Vũ Đình Cường


Nghe mà thương mà cảm.... Ngôi chợ mới lập cũng đã đông kẻ mua người bán. Có những người từ vùng lân cận tới bán buôn. Lại có những gánh hàng từ hai ba giờ sáng từ bên kia cầu qua. Nào Mai cành, lá dong, lá chuối, những trái đu đủ, trái na, trái măng cầu, trái quất, trái dừa... Bày bán san sát những dãy hàng giò chả, kẹo, mứt, thèo lèo cứt chuột, bánh dầy, bánh chưng v.v... nhưng người trong trại thì mua bán thật cân nhắc, thật cẩn thận.

Năm nay ăn Tết cái gì đây?
Vẫn biết chợ đông - mứt kẹo đầy!
Tiền có mua dưa, cam với bưởi
Gạo không bán nắng, gió cùng mây
Bánh chưng muốn gói e đàn chuột
Chả quế toan treo sợ lũ cầy
Thấp thoảng Giao thừa mờ khói pháo
Cũng xong được hũ củ hành cay”.
Vũ Đình Cường

Xuân qua , Xuân đến, Xuân đi... Mộ Khúc nay đã thành một thiếu niên. Các dãy lán trại thì bây giờ người ta đã chia thành ấp. Cuộc sống người dân cũng không mấy khó khăn gì vì ở vùng đất mới cũng dễ kiếm việc. Vả lại nếu không ra việc thì có thể xuống phía cuối ấp mà trồng rau muống, loại rau này thật dễ trồng, ít công chăm sóc, thu hoạch hằng ngày đem ra chợ là có đồng ra đồng vào ngay.

Cuộc sống thanh bình, ít phải lo nghĩ. Đám trẻ con nhờ vậy mà cũng chuyên vào việc học và vui chơi không vướng bận. Cuộc sống đạm bạc nên chúng chẳng có được những thứ đồ chơi đắt tiền. Lúc này điện chưa có. Cả ấp mới có một cái máy phát điện của tư nhân. Còn vô tuyến truyền hình thì là một thứ xa xỉ, muốn xem phải dành dụm cả đồng mới được xem một tối với một vài phim mà khi xem chẳng hiểu người ta nói gì ở trên đó."dim-guét, bon-na-gia, lỗ-tai-lừa...v v."

Lúc đó sân chơi của bọn nhóc đa phần là ở cánh đồng. Thả diều, lội xuống ruộng muống bắt cá, cua, bắt dế... Hì hì.... Một hôm con dế lửa của Mộ Khúc lăn quay ra chết... cùng với hai đứa bạn (chắc là Hai Lúa với Thúy Trần) liền bỏ vào bao diêm rồi đưa xác con dế ra đồng với đầy đủ nghi thức...

Chúng tụm lại với trò thồi cơm với cái lon "gui-gô" hoặc cái ống bơ mà củi là túm rơm hay những nhánh cây khô. Còn không thì bày trò đánh trận... Trò chơi lúc này hơi nguy hiểm vì chọi nhau bằng đất, thậm chí bằng gạch, đá cùng với chạc bắn sỏi hoặc đất sét viên phơi khô. Cũng chia phe ấp này và ấp kia, cũng có người cầm quân và quân sĩ. Phe của Mộ Khúc và Hai Lúa có "đại tá điên" cầm đầu. Đại tá điên lúc đó lớn hơn bọn Mộ Khúc hơn chục tuổi, bị tâm thần nhẹ, người ta thường gọi là chập điện hay té giếng.

Tội nghiệp, không biết nhà cửa ở đâu và từ đâu lưu lạc tới. Đại tá điên hằng ngày chơi lang thang trong xóm hay ngoài cánh đồng với bọn Mộ Khúc và các bạn nhỏ trong ấp. Một hôm chơi đánh nhau thế nào mà bị bọn ở ấp bên chọi nguyên một cục đá vào ngay trán. Máu chảy đầm đìa, bọn nhỏ nháo nhác vội chạy về nhà lấy thốc đỏ.... mà lạ thuốc đỏ lúc ấy như là thuốc thần ấy hay tại vì đời sống còn còn hạn hẹp mà bị làm sao cũng dùng tới thuốc đỏ.... trầy chân, bong móng, đứt tay, lở mép tất tần tật đều thuốc đỏ là số 1. Bôi vội chút thuốc đỏ và rịt thêm một cục thuốc lào bằng ngón tay cái, xé một miếng áo rách đang mặc mà băng vội.... thương lắm, Mộ Khúc về nhà đêm ngủ mà vẫn thương cái lão Đại tá điên...

Tuổi niên thiếu của Mộ khúc cũng tham gia thiếu nhi Thánh Thể.... ấu nhi, thiếu nhi. Còn nhớ mỗi dịp Xuân về Thiếu Nhi Thánh Thể hay Hướng Đạo thường hay tổ chức hội chợ, rồi tổ chức cắm trại... v.v... Rồi một hôm Mộ khúc cũng được khoác cái khăn đỏ có viền vàng... khà khà trông bảnh chọe ra phết... lúc này hắn cũng tập tành làm người lớn với cây guitar thùng với những điệu Bolero được yêu thích của người lao động Sài Gòn. Vốn liếng vừa được bấy nhiêu thì một bước ngoặc xẩy ra... cả gia đình phải chuyển đi lập nghiệp ở đâu... tận miệt Bàu Cá thì phải..

Nơi đây, nhờ cái vốn liếng bolero nên cũng cưa đổ được vài em... nhưng ưng ý nhất có lẽ là em Thùy Lan... Cô bé mới xinh làm sao, thùy mị, chân chất như một thiếu nữ của Hố Nai 5 hay 6 gì đấy... Tình chớm nụ, duyên đơm chồi, hoa nẩy lộc... Xuân lại về...

Cũng như nhiều cuộc tình non trẻ khác... họ lại bị lạc mất nhau... anh về chốn cũ, em ở lại với hoài mong....

Gia đình Mộ Khúc lại làm lại từ đầu. Mấy anh em lại cùng nhau phụ giúp cha mẹ bằng cách chạy xe Xích Lô... cuộc sống lần hồi cũng ổn thỏa...

Mộ Khúc giờ đã là một người cha... con cái cũng đã thành nhân... Rồi là một người ông với đầy tự hào của năm tháng đã qua đi. Tóc bạc đi vì nghiệt ngã của cuộc đời... dòng suy tư cũng chợt bị ngắt quãng bởi mùi nồi thịt đông thơm phức đã len vào hai cánh mũi...

Tối nay Mộ Khúc lòng vòng xuống phố. Lão muốn đi sắm thêm vài món để đón giao thừa... kiếm một cành Mai, vài chậu cúc đại đóa... lẩn khuất trong dòng người đi mua hoa với mái tóc đã bạc với dáng người quắc thước.... Ngày cuối năm trời hơi lạnh. Bất chợt có tiếng gọi từ mé bên kia đường:
- Anh Mộ.... Anh Mộ ơi..!!.

Lão quay ngước về phía bên kia đường... bóng một người phụ nữ tay đang bế một cháu nhỏ, vẻ mặt hân hoan rạng rỡ...

Ôi sao mà huyết áp nhảy vọt thế này.... nhịp tim mất ổn định... Thùy Lan đó sao..!!.?? ........ Đã đến Giao Thừa chưa nhỉ ...!!.?? . ./.


Image


21576



Image


LỜI .BỘC .BẠCH .CỦA .ÔNG .LÁI .ĐÒ .GIÀ
____________________________________________________________________________
l ê p h ư ơ n g m i n h


Áng hồng tiá vùng trời phía Tây, đang dần nhường chỗ cho những ngọn đèn đường của phố thị. Những tia sáng vằn vèo từ những chiếc xe, đã tạo nên màu sắc lung linh cho một buổi chiều tối… Một ngày đang dần trôi.
Cuộc đời cũng đang dần trôi như tự thân nó đã diễn ra hàng ngàn vạn năm nay rồi. Ánh mắt đăm chiêu, lúc sáng lên, lúc trầm mặc, lúc như đang suy tư hay trăn trở một nỗi niềm.
Hai ông lái đò chiều nay đăm đắm nhìn về hướng tây, nơi đó có dòng sông đã từng ngời lên ánh bạc. Nước trong xanh của dòng sông xưa, dòng sông yên ả, thanh bình trong tâm ý của những ngày đã qua. Lòng tràn đầy luyến lưu và thương tiếc cho bến đò xưa.
Bến đò của những năm ấy nằm ngay góc ngã tư của những con sông lớn, nơi có nhiều những cây bạch đàn, cho những chùm hoa vàng, ánh như quí kim cho những trọng trách mang trên mình của bến đò . Cũng có thể hiểu nó là ngã tư của cuộc đời…..
…. Đã từng có nhiều thế hệ đã đứng đây mà lựa chọn hướng đi của một đời người. Nhiều chọn lựa đã thành công, nhưng không tránh khỏi một vài lựa chọn sai lầm…. Con sông ấy và bến đò ấy, những người lái đò ấy… qua bao tháng năm vẫn miệt mài chu toàn cho tương lai và hướng đến cho nhiều con người.
Không ít người đã qua bến đò này mà trở nên những nốt son cho đời. Thành danh, thành công, thành đạt, nhưng quí nhất là mọi con người ở đây đã thành Nhân, một chữ Nhân viết Hoa theo đúng cách.
Vậy đấy, vào những chiều lập Thu năm xưa. Trên những dòng sông ấy… người ta thấy những bông hoa vàng của rặng bạch đàn quanh bến đò bay bay theo những tà áo trắng. Những chiếc kẹp con bướm lấp lánh trong ánh lam chiều. Những chiếc bút Paker cũng điệu đà chẳng kém, cũng loé sáng viền vàng của cái nắp bút trên túi áo của mấy đứa con trai, trông ra vẻ hãnh diện lắm lắm.
Tới đây thì một ông lái đò buột miệng nói ra tâm sự của mình….
"Những dòng sông vẫn còn đó… những người lái đò đã lần lượt ra đi… thật tiếc thay bến đò xưa giờ đã không còn…. Người ta đã biến nó thành nền bê tông tựa như lòng người đã bị vật chất làm biến đổi… Bây giờ, những người đi đò chẳng thân thiện với nhau làm mấy, chẳng biết ngả mũ, khoanh tay cung kính với người lái đò già…. Ôi…. Hẳn là có một thế lực nào đấy đã làm mất đi bến đò"... cái bến đò của ông, mất đi bao khách đi đò nhân ái với nhau, trọng nhau như là một sự dĩ nhiên trong cảnh nhân sinh này…
Những đôi mắt của hai ông lái đò già không nhìn vào nhau. Họ chẳng bảo nhau nhưng bất giác cùng nhìn về khoảng chân trời xa xăm, nơi những tia sáng cuối cùng trong ngày vừa chợt tắt.

20-11-2016
Những nét hoa của cuộc đời


Image


22180



Image


MINH .TAYLOR . - .GIANG .HỒ .MỘT .THỜI
____________________________________________________________________________
l ê p h ư ơ n g m i n h


Bóng của lão và chiếc xe in đậm dưới lòng con đường đi về hướng Xóm Mới…

Buổi trưa đầu tháng Hạ, trên dốc Hố (dốc An Nhơn) nắng không gắt và dữ dội cho lắm, nhưng cũng đủ khiến cái áo sơ-mi Tetron cũ sờn đẫm ướt… Mồ hôi chảy thành dòng trên khuôn mặt nhễ nhại bụi bặm. Lão Minh giơ cánh tay đầy lông gạt ngang chân mày, tránh được cay mắt nhưng chẳng thoát khỏi vị mặn trên môi; cái vị mặn của một dòng đời….

Gần lên tới đỉnh dốc, tấm thân lêu khêu gầy gò gìm mình xuống, ra sức mà đạp cái xe cùng hai giỏ hàng phía trước. Hai tay nắm lấy bộ khung mui xếp trên thùng xe. Lúc này thân hình như nằm rạp trên thành xe. Nhón mông lên từng chút đưa cả người và xe tiến về phía trước.

Qua được khỏi cái dốc Hố , cơ hồ như thân thể rã rời. Lão buông lỏng các cơ cho xe thả từ từ. Phía trước là… nhà hưu dưỡng Phát Diệm, ngõ nghĩa trang Đông Ngạc, khu Chỉnh Trang, trường Vinh Sơn Liêm xưa, xứ Hoàng Mai lần lượt hiện ra qua ánh mắt mờ nhoà bởi mồ hôi mặn xót…. Bởi cái tuổi thất thập cổ lai hy mà vẫn phải chạy kiếm từng đồng nuôi thân.

Sắp tới cổng xứ Tân Hưng, bên kia đường là ngõ Từ Châu. Con ngõ vẫn như xưa, như chưa hề có một lần thay đổi. Có khác chăng là dây điện đường thế chỗ cho những tàn cây xanh lá và ồn ào bởi những tiếng xe cộ.

----o0o----
Cho xe chạy chậm lại…tâm hồn như chùng xuống, ký ức ập về với lão, nhớ lại những năm tháng thời trai trẻ….

Tới đây người viết cho rằng gọi đại ca Minh Taylor là lão thì rất đúng. Bởi vì lão 70 rồi còn gì? Được sinh ra ở thập niên 40 vào thế kỷ trước. Có thể lúc đó khoảng năm 1947 nhưng không rõ sinh ở đâu. Chỉ biết rằng khi di cư năm 54 vào vùng An Nhơn – Xóm Mới bây giờ, thì bà con cũng đã biết gia đình Minh Taylor sống ở ngõ Từ Châu này rồi.

Bố của đại ca Minh là một sĩ quan người Pháp đã mất trong khi đang còn tại chức. Mấy anh em sống trong sự dưỡng dục của mẹ. Một phần nhờ vào đồng lương hàng năm của Bố để lại được mẹ đi lãnh từ đại sứ quán Pháp về.

Ngày ấy nhà cửa ở Xóm Mới đơn sơ hơn bây giờ rất nhiều. Vách làm từ rơm rạ nhồi chung với đất sét vàng. Sau đó phủ lên khung cốt bằng tre hay trúc đan với khoảng cách chừng 10cm một cây . Mái là những tấm tole tráng kẽm được người ta dập múi gợn sóng. Những cái cửa sổ dễ thương làm từ gỗ ráp lại với những ô vuông cách khoảng 18cm . Đặc biệt ngoài những gia đình khá giả nền nhà làm bằng gạch bông (loại gạch trộn xi măng với màu rồi ép qua khuôn)…. Còn lại thì hầu như nhà nào cũng nền xi măng rồi sau đó tráng một lớp hồ dầu, mà khi người ta càng lau nhiều thì càng bóng, càng lên nước đen rất đẹp. Trưa Hè mà được ngả lưng nằm ngủ thì chẳng gì sướng hơn.

Minh Taylor lúc này là một thanh niên đầy tràn sinh lực, thân hình cân đối. một đàn anh chơi đẹp và hiểu đời. Đẹp trai lại giỏi võ. Có thể lên tới tam đẳng huyền đai (Black Belt) của Không Thủ Đạo. Tiếng Nhật là Karate (空手, からて) hay Karate-Do (空手道, からてどう) nên đã khiến bao thanh thiếu niên quanh vùng thần tượng và yêu quý . Nhưng chỉ là dám ở xa xa, bởi nếu gần mà đại ca không ưng ý thì một đấm là ôi thôi khỏi bàn.

Tiếng đồn bay xa… thêu dệt nhiều tích truyện về đàn anh Minh Taylor . Thực hư tới tai các thiếu nữ quanh vùng… làm cho đề tài trở nên rộn ràng, xao xuyến biết bao con tim. Và rồi có những cô nàng thầm mơ…

…. Ưm ! chỉ là mơ được dạo chơi với đàn anh trên chiếc 67 mới còm-măng của chàng, hoặc được đại ca đèo mình trên chiếc honda dame quân đội lén khi bố vắng nhà….

….Ừ nhỉ ! giá như một ngày mà được đại ca Minh Taylor đẹp giai đèo từ nhà đến tận trường Chân Phước Liêm thì mới oai chứ ha …!!

Ứ ừ… hồi xưa làm gì có chuyện rủ nhau ra ngoài quán nước, quán cà phê, quán ăn lại càng không….. người ta dị nghị chết….

Nói nào ngay cho nhau một cây cà-lem đá bào xịt si-rô đứng ở cổng trường ăn thôi cũng đã xanh mặt rồi… vặt muốn rớt tà sau của cái áo dài luôn đó. Thú nhất là được đại ca mua cho một bịch chùm ruột ghim, cóc ngâm hay một bịch me ngào đường thì cứ là sướng như tiên nhé !

…. Ừ thì! mơ là mơ vậy thôi chớ…! Đại ca Minh thì chẳng đi xe máy bao giờ . Từ xưa đến nay có khi nào thấy Minh Taylor chạy xe máy đâu?

----o0o----
Đến là chịu cái đành hanh và đỏng đảnh của thời tiết Sài Gòn . Mới hồi chiều còn nắng nóng mà bi giờ trời đã trực đổ cơn mưa. Cũng lạ là vừa oi nồng đó nhưng giờ gió mát thổi về từng chập mang theo cả hơi nước. Con người cũng thấy nhẹ nhàng khoan khoái

Trời sập tối rõ nhanh, khi còn chưa xong bữa cơm chiều. Ngoài bờ giếng, bên cạnh gốc ổi Minh đã chuẩn bị một thau to đầy nước mát….
… đứng trước gương chải tóc thật cẩn thận còn thơm mùi xà bông Cô Ba. Lấy tay sửa lại vài lọn bé tẹo bướng bỉnh nằm vắt ngang trên sóng mũi cao và hàng ria lún phún…Không quên vuốt lên làn tóc dợn sóng một ít Brillantine (sáp chải tóc). Đứng ngắm mình trong gương mà cười tủm tỉm.

Tối nay thả bộ xuống Bắc Dũng uống cà phê….

Bước trên đường mà gió cứ thổi thốc từ sau, làm mái tóc Hippie liên tục tấp lên mắt, lên miệng. Ánh đèn đường nhuếnh nhoáng sau những hạt mưa bụi….; sau những làn khói thuốc PALL-MALL phì phèo trên miệng…


Thỉnh thoảng một vài chiếc xe gắn máy ngược chiều pha lên khuôn mặt Minh những vệt ánh đèn vàng vọt ...

Một ông già cởi trần đang đứng cạnh quầy hàng chiên những cái bánh Tiêu và Dầu Chá Quẩy trong cái chảo dầu đang sôi sùng sục...

Chị bán ngô nướng trên vỉ than hồng, ánh lên khuôn mặt cần cù và chịu thương chịu khó của một người mẹ, người vợ… Những tiếng nổ lốp đốp của than hoa bắn tung toé như thanh âm đệm cho tiếng rao hàng : (…. Ai ngô nướng đi…. Ai ngô nướng nàooooo..!!!)....

Bà bán ốc gạo luộc chấm nước mắm gừng với cái bàn bé bé cùng hai cái băng ghế con con. Cái đèn Huê Kỳ bé tẹo toả ra thứ ánh sáng èo uột lắm. Những cái kim ghút dùng để nể ốc được cắm chung trong một cái nút bần thật lớn để ngay giữa bàn trên hũ Chewing Gum. Bên cạnh là bình nước chè xanh nóng cùng mấy cái chén mắt Trâu

(còn tiếp)
Image


22885 top -
_______________________________________________
Ngày... Tháng... Năm... - thơ - Phiến Băng _______________________________________________

Image

Trời đất lại bắt đầu giao mùa
mọi thứ trên đời đang thay đổi
nhưng anh vẫn ngồi viết
không phải là những bài thơ với nội dung to lớn
không là những áng văn chương vĩ đại
chỉ là những giấc mơ nho nhỏ
những khắc khoải trong anh - trong em

xem tiếp...

_______________________________________________
Tuyết Rơi - văn - Lam Giang _______________________________________________

Image

Trắng bừng một màu bạch tuyết, đất và thông xanh ẩn màu dưới lớp tuyết mịn màng. Qua một đêm, con đường, ngọn cây, mái nhà... đã phủ miên man tuyết trắng.

xem tiếp...

_______________________________________________
Auld Lang Syne - nhạc - npn _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Happy New Year - ảnh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image


xem tiếp...