THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP








n h ữ n g. k ý .ứ c .v ụ n
__________________________________________________________________________
n g u y ễ n t h a n h h i ệ n


20913



Image


t h o ả n g .m ộ t .â m .v a n g .c ổ .t í c h

__________________________________________________________________________
n g u y ễ n t h a n h h i ệ n




Giờ thì cuộc tình ấy giống như một thứ vết khắc của thời gian.
Thứ vết khắc luôn tác động cuộc sống tình cảm của tôi
Nó là triết học của trí nhớ.
Và những hư cấu lãng đãng khói sương cứ việc hiện về giữa bề bộn cuộc sống.



Tôi lại thấy tôi gặp lại nàng nơi núi rừng ấy. Sao lại là đêm tháng chạp nhỉ? Đêm tháng chạp. Gió bấc. Và mùi cây lá như còn chứa cả hương thơm nguyên sơ. Khi tôi tới chỗ phát tích con sông K. thì trăng thượng đã khuất. Đêm như có vẻ tích tụ thêm bí ẩn của thời gian. Nàng từ con nước đầu nguồn bước ra, rũ nhẹ áo quần cho bớt sũng ướt. Những câu chuyện diễn ra vào những lúc như thế là thường hay mang dáng vẻ cổ xưa, nếu không nói là huyễn hoặc.

Những nghìn năm đằng đẵng vẫn cứ lặng lẽ trôi qua trí tưởng tượng của muôn sinh. Có khi được coi như một thứ hổ lốn tháng năm phiền muộn chồng chất lên nhau. Với muôn sinh, quá khứ là những gì trừu tượng nhất trong những trừu tượng. Em, một vật thể nhỏ nhoi như còn sót lại giữa cuộc trưng bày nghiệt ngã. Đem hiện hữu treo lên giữa trời đất là cả một cuộc khảo hạch tuyển chọn và thanh trừng không nương tay của tạo tác. Cuộc vận động của hiện tồn là luôn mang dấu ấn của một định mệnh nghiệt ngã. Vừa nghiêm khắc một cách tàn nhẫn, vừa đùa cợt như một trò chơi đầy hứng thú, tạo tác vẫn cứ điềm nhiên bước trên những thao thức của muôn nghìn sinh thể như thể thứ giai điệu không thể thiếu trong cuộc tồn sinh.


Nàng nói
Và rưng rưng nước mắt
Tôi múc những khoảnh khắc yên tĩnh của rừng núi rưới lên nghĩ ngợi của nàng. Rồi giả làm kẻ hạnh phúc dắt nàng đi dọc theo bờ con sông K. Tiếng nước đầu nguồn bắt đầu tác động lên cách tiếp cận thế giới của chúng tôi. Đêm như đang xúc động trước một cuộc tình trắc trở. Tôi buột kêu lên.
Nàng nắm lấy tay tôi và nói là mình đã nhìn thấy được vẻ vĩnh cửu, thấy rất rõ.

Kể từ hôm con người nhận ra gương mặt biến động của thời gian, thì đây là phút giây em thực sự bước vào cõi vĩnh hằng của ngàn năm thao thức.

Nàng nói, và buông tay tôi, nhảy xuống nước trở lại.
Tôi có cảm tưởng như toàn thể núi sông lặng ngắt.
Tồn tại lại hoàn nguyên như những phút giây trước đó…

Nhưng dẫu gì thì một chút hư cấu lãng đãng khói sương vẫn còn hơn để cho vật thể nhỏ nhoi này kéo lê qua suốt cuộc phù vân tẻ nhạt.


Giã, 10/7/2015

Image


20914



Image


n h ữ n g .l ờ i .t h à n h .t h ậ t .c ủ a .l o à i .g i ố n g

__________________________________________________________________________
n g u y ễ n t h a n h h i ệ n




Ta cứ muốn cắn vào trái tim em cho em tắt thở để em vĩnh viễn thuộc về ta,
nhưng em bảo đôi môi em là nơi đã thốt ra những ngôn ngữ của tình yêu,
không có lời dịu dàng nào là không được nói ra từ đó,
cháy bỏng những chiều thu tắt nắng,
em nói khi nghe thấy những bước chân luyến tiếc của ngày thì đôi môi em mấp máy gọi tên của người em yêu,
đêm đã xuống rồi đấy, và có phải bóng tối là đang cố ngăn cách tình yêu chúng ta,
em nói khi bóng đêm đổ xuống thì năm tháng như thừa cơ đêm tối để đánh lừa những kẻ cả tin,
chớ hoài công đi tìm những gì mong ước,
chúng nó, thứ dòng sông có tên là năm tháng cứ gào lên thế,
và bấy giờ thì đôi môi em lại mấp máy gọi tên của người mình yêu,
em nói khi đêm xuống thì dòng sông năm tháng ấy tựa hồ một lão già khó tính cứ gõ lên ý nghĩ của em,
này, con người chẳng thể trường tồn mãi với thời gian, hãy liệu thu xếp công việc cho xong trong ngày,
cái lão già khó tính cứ đưa bàn tay sần sùi vẫy về phía trước, như thể để gọi ai đó hãy đến đưa em đi,
vào những lúc ấy thì những lời kêu cứu bật thốt trên môi em, kêu cứu sự trợ giúp của ký ức loài giống,
vào một đêm mùa thu, khi bóng tối đã trùm xuống thế gian, thay vì cắn vào trái tim em, ta cắn vào đôi môi thầm lặng của em,
và nghe thấy những tiếng nói thốt ra từ trong thẳm sâu của cuộc trường tồn.

ai đi giữa tro than của năm tháng, đi giữa cuộc tử chiến, mười phần thắng là thuộc về bóng tối,
vừa bước ra khỏi cái nôi của tồn tại là lập tức rơi vào cuộc tử chiến,
lửa, nước,
và những lời thách đấu,
cuộc va chạm giữa những thế lực vốn được sinh ra ở chỗ cuối con đường,
hư vô chợt rơi vào nguy biến ở chỗ cuối con đường, từ đó là mang tai hoạ lại cho cuộc tồn sinh, không còn là trinh trắng vô ưu, không còn là uyên nguyên bất di bất dịch của thuở nguyên sơ, cái một nguyên sơ bỗng trở nên hai nửa trần gian,
con người đi giữa tro than của hai nửa trần gian,
cuộc tử chiến là cuộc tử chiến của hai nửa trần gian,
đêm tối dày đặc những ngu xuẩn, những đê tiện, những tàn nhẫn, những dối trá, lường gạt, ai khóc vì bị lường gạt và ai chết vì sự dối trá, còn thói háo danh háo sắc thì đi lại như mắc cửi trong đêm trường tăm tối,
nguyên sơ là chẳng muốn để cho mình trở nên hoen ố giữa cuộc đọ sức sinh tử giữa bóng tối và minh triết,
nhưng con người thì vẫn kẹt giữa hai nửa trần gian
cuối cùng thì thi ca đã dấy lên,
nhưng đấy cũng mới chỉ là những mảnh vụn của khôn ngoan,
mà con người là cần đến những dòng chảy của cảm hứng trí tuệ.


phải rồi, vào cái đêm mùa thu ấy ta đã nghe được những lời thành thật của loài giống con người được nói ra từ đôi môi thầm lặng của em.



trích trong Những Bài Hát Rong Đương Đại

Image


21364



Image


c á i .t ứ c .t h ì

__________________________________________________________________________
n g u y ễ n t h a n h h i ệ n




Mảnh nhật ký đen ta viết hôm qua cũng là một mảnh thư tình. Nó là thư tình làm bằng văn chương.

Hôm qua ta viết. Và cũng chưa biết gửi cho ai.

Nhật ký đen ta viết hôm nay cũng là một mảnh thư tình. Thư tình làm bằng văn chương. Ta biết ta viết cho ai. Người con gái ấy ở thật xa. Ta biết em đang ở thật xa. Chốn ấy. Biết em đã luôn viết cho ta. Cũng những mảnh thư tình làm bằng văn chương. Ta biết em đã luôn viết cho ta. Không biết mệt mỏi. Nhìn ánh mắt đang nhìn của em nơi tấm hình em gửi cho ta, ta biết em đang nghĩ rất nhiều, rất nhiều, về ta. Nhìn ánh mắt đang nhìn của em, và ta đã lập tức thấy yêu em.

Nhìn ánh mắt đang nhìn của em, ta biết em đang nghĩ về ta, đang nghĩ về những năm tháng có ta và em, những năm tháng có những ngọn gió không lành thổi lại từ những miền đất hung bạo có những cuộc xô xát giữa những kẻ mới đến từ phía đầu kia mặt đất.

Khi biết là ta đã yêu em, ta đã lập tức viết cho em. Mảnh nhật ký đen ta viết hôm nay là viết cho em.Viết bằng văn chương.

Hay văn chương cũng tức thì như tình yêu.

Image


24403



Image


m i ề n .c ổ .t í c h .

__________________________________________________________________________
n g u y ễ n t h a n h h i ệ n




Lũ các người hãy cứ việcđi tìm những thứ chẳng bao giờ có.​ Lời của các vị thần núi Nung.

Đây là làng ven sông. Mình hẹn gặp nhau ở làng ven sông, anh quên rồi sao? Em phải đi cùng anh mới đến được đầu nguồn của sông.

Không biết là nàng từ trong ý nghĩ của ta bước ra. Hay là từ dưới sông bước lên thật. Ta thấy là nàng từ dưới sông bước lên. Và chào ta. Mừng rỡ. Như là vừa đi đâu đấy. Và gặp lại. Ta nói là ta có nhớ. Làm sao quên được. Ta nói. Và cứ thấy là mình có hẹn với nàng thật.

Từ đây đến đầu nguồn của sông còn xa. Anh phải đi cùng em. Lúc cha em còn sống ông có nói là phải đến đầu nguồn sông mới tìm lại được những gì đã mất. Mà anh đã nói với em là anh cũng phải đến đó để tìm lại những gì đã mất.

Phải. Ta nhớ là ta đã nói với nàng như thế, rằng ta cũng phải đến đó để tìm lại những gì đã mất. Hồi cha ta còn sống ông cũng nói rằng ta phải đến đó. Nguồn của con sông là nguồn tất cả. Ông nói. Dòng họ nhà ta thuộc tộc người đa số. Nhưng dẫu có đông mấy thì cũng phải chết dần mòn trong nỗi đau mất mát. Con phải đến đó để tìm lại những gì dòng họ nhà ta đã bị đánh mất. Cha ta nói. Ông nói trong cơn hấp hối. Buổi chiều cha ta hấp hối thì ruộng đồng làng ta cũng đang hấp hối. Có thể là ăn cỏ để sống qua ngày được không. Cha ta nói. Đã sắp ngửa hai bàn tay trắng ra đi mà cha ta vẫn cứ thấy luyến tiếc cái mặt đất đầy thương tích. Mặt đất thì đầy thương tích mà con người trên mặt đất thì bơ phờ như tàu chuối sau hè sau bão tố. Nhà ông nó hãy yên lòng nhắm mắt. Mẹ ta nói. Và bà vội nhắm hai mắt lại như thể để khỏi nhìn thấy gầy guộc sắp vĩnh viễn thôi tồn tại. Nhưng ta biết làm sao cha ta yên lòng được vì con người sắp ăn cỏ, làm sao yên lòng khi những con người chất phác đang bước theo bước chân trâu trên ruộng bỗng hóa ra kẻ ăn nói ngược ngỗ, bề trên, bỗng hóa ra kẻ khác, bỗng nói ra những lời xấc xáo, thần thánh, khiến ruộng đồng điên đảo. Con hãy đến đó, đến đầu nguồn của sông. Lời cuối cha ta nói ra khi ruộng đồng làng ta không còn đủ sức cho cơm áo cho con người.

Thì chẳng phải anh đã nói với em rằng anh cũng mất mát như em hay sao. Anh nói là cha anh cũng không còn. Thì chẳng phải em cũng thuộc tộc người đa số như anh, và dòng họ nhà em cũng chết dần mòn trong nỗi đau mất mát hay sao. Cái buổi chiều cha em ra đi thì những người thân nhà em cứ gào lên, rằng kẻ ra đi là có thể sẽ yên ổn hơn những người ở lại, kẻ ra đi là sẽ mãi mãi chẳng còn nghe thấy những lời lẽ nửa điên khùng nửa thần thánh của kẻ trông coi cơm áo những người còn sống, chẳng còn nghe thấy cái giọng ngả ngớn, ngu ngốc suốt sáng suốt chiều, ngu ngốc ngả ngớn mà cứ làm như thông thái, dạy đời, chẳng còn nghe thấy cái giọng nịnh nọt, hèn đớn của đám quan thu thuế của triều đình đang ngày đêm cúc cung tận tụy, những người thân của nhà em là cứ gào lên, họ cứ gào lên là mình đang mất hết tất cả.

Không biết là nàng từ trong ý nghĩ của ta bước ra. Hay là từ dưới sông bước lên thật. Ta thấy là nàng cho thuyền ghé vào mép nước. Rồi bước lên bờ. Khi đến làng ấy thì ngựa của ta bỗng dừng lại. Và nàng thì từ dưới thuyền bước lên bờ. Là đang vào thu. Cứ nghe như có thứ tiếng động mơ hồ nào đó đang gõ lên ký ức của ta. Êm ái. Xa xăm. Đã từng gặp em ở đâu đấy sao? Tra hỏi như thể để đền bù những nỗi đau mất mát. Và ta bỗng nhận ra rằng mình đã gặp nàng từ rất lâu. Rất lâu. Chúng ta yêu nhau trong nỗi đau mất mát. Ta nói. Và nàng thì cứ nhìn ta. Em đã chờ anh suốt mấy ngày qua. Nàng nói.

Nhưng giờ thì em đã có anh. Giờ thì anh và em cùng đi tìm những gì đã mất. Là đang mùa thu. Mùa của những mất mát. Nhưng không sao. Vì chúng ta đã gặp lại nhau.

Thì bấy giờ ta vẫn nghĩ là ta đã quen nàng từ rất lâu. Giờ, anh và em đã gặp nhau, tốt rồi. Ta nói. Chúng ta yêu nhau trong nỗi đau mất mát. Nàng nói. Và mùa thu như thể đang ngừng lại để chiêm ngưỡng cuộc tình có vẻ tiền định giữa ta và nàng. Sắc vàng của lá trên các vòm cây hai bên bờ con sông là như thể là đang chuyển lại thứ màu sắc của thuở ban đầu. Anh có nhầm không em? Ta hỏi. Không nhầm đâu. Nàng khẽ đáp. Và từ nơi ngôi làng ven sông như lúc ẩn lúc hiện vang lên những tiếng thét như đang có ai đó áp bức ai đó. Chẳng làm gì được ta đâu. Nàng nói. Và ôm chặt lấy ta. Ta nghe thấy như đang chảy bồng bềnh một dòng sông khác. Dòng sông ước mơ. Ngàn năm ước mơ. Trăm năm ước mơ. Một ngày ước mơ. Lấm tấm mưa trên con nước bồng bềnh trần thế. Bồng bềnh khúc tự tình mùa thu. Đấy là dòng sông vĩnh hằng em à. Ta nói. Dạ, là dòng sông vĩnh hằng. Nàng nhắc lại lời ta. Và từ ngôi làng ven sông người ta khiên ra nơi bờ sông một người đang bị trói chặt. Chẳng biết là người của bộ tộc nào trói người của bộ tộc nào. Cũng chẳng biết là người của vua đất nước nào trói người của vua đất nước nào.

Không sao đâu anh. Mấy ngày nay chờ anh trên dòng sông này em vẫn thấy bọn họ làm như thế.

Con ngựa của ta cứ nhảy chòm lên. Và rống lên. Còn bọn họ thì cứ lặng lẽ làm công việc của mình. Những người không bị trói là dùng búa để bửa đầu người bị trói. Để coi nó có còn đầu óc chống lại vua… Những người không bị trói vừa bửa đầu người bị trói, vừa nói, vẻ khiên cưỡng, như thể là bọn họ đang phải nhắc lại những lời ai đó buộc họ phải nhắc lại.

Hay là anh hãy xuống thuyền đi cùng em. Đi trên bờ nhiều phiền toái lắm. Cứ để cho ngựa đi một mình ở trên bờ. Còn anh và em thì đi bằng thuyền. Họ đã chẳng thèm ăn chúng ta, thì cũng chẳng thèm ăn ngựa của anh đâu.

Nhưng chẳng phải như nàng nói. Lũ cá trên sông đã gây phiền toái. Trong lúc nàng cất tiếng hát để lấy đà chèo thuyền đi, lũ cá đã tập hợp lại thành một dải dày đặc ở trên sông. Mấy ngày nay chờ anh, em vẫn hát như thế, em hát, và lũ chúng thì lắng nghe. Nàng nói. Thì lòng ganh tỵ của lũ cá cũng chẳng kém con người, không cho em chèo thuyền đi là vì lũ chúng trông thấy có anh ở bên em. Ta nói. Và nàng đành để cho ta trở lên bờ. Phải đến đó cho bằng được, nghe anh, đến đầu nguồn của sông. Nàng căn dặn. Vẻ tha thiết. Và hôn lên vầng trán của ta. Ta đã yên vị nơi yên cương, nhưng con ngựa của ta cứ chòm lên như thể là không chịu đựng được mùi máu người đang chảy lan khắp bờ sông. Và dưới dòng sông, nàng vừa chèo thuyền, vừa ngửa mặt về phía ta, hát

Sao chúng ta lại nhận ra nhau giữa trần gian muôn nẻo. Hãy cùng em đi về phía ấy. Trôi lên trời một khúc sử.



2012-2016


24515



Image


t h i .p h á p .c ủ a .đ ấ t .V i

__________________________________________________________________________
n g u y ễ n t h a n h h i ệ n




Có phải vậy không?

Nhà thông thái rao giảng kinh sách. Còn em thì ngồi nghe.

Ngồi viết ở rừng thông, ta nhìn thấy tất cả. Ta thấy nhà thông thái cúi xuống sách, cắn mấy từ, nghĩ ngợi, rồi bắt đầu phun ra những miếng mây màu xám, và gió, lập tức những lúa sắn mọc lên ở bên trên những mảnh đất sỏi đá cằn cỗi, và gió bắt đầu làm rung rinh những thi ca, bàn tay ta làm nên... bạt ngàn những chồi nụ, bạt ngàn tiếng hát của dế, kẻ canh giữ nghìn đời của đất bắt đầu ca ngợi kỳ công của con người, và lũ ong đủ các quốc tịch, lũ ong từ khắp các khu rừng lớn nhỏ trên mặt đất bắt đầu xô đẩy chen lấn nhau ở bên trên những hoa trái.


Tất cả là sẽ được đứng vào những trang vẻ vang nhất của lịch sử loài người.
Những sỏi đá.
Những cơm gạo.
Tiếng hát của dế.
Cuộc tranh hút mật của các loài ong.
Và những cơn mưa bắt nguồn từ trí óc kỳ vĩ của con người
Hết thảy đấy là những đoạn khúc mang hình thù thời đại có cánh sẽ cất lên vào những buổi sáng có những người trồng lúa đang khóc vì vui sướng.


Ngồi ở rừng thông ta nghe những linh hồn đang được tẩy rửa phun vào cái khoảng trống trước mặt mình những lời lẽ giống hệt những lời lẽ các vị giáo chủ thuật lại cho tín đồ mình nghe sau khi được sự mặc khải của các đấng vô hình. Và ta lại thấy nhà thông thái cúi xuống sách, lần này thì thấy ông đã đưa vào mòm, nhưng đột nhiên nhả ra, trả mấy từ ấy trở lại chỗ cũ của sách. Hơi nhầm. Ta nghe ông lẩm nhẩm.


Những đoạn khúc có cánh, bài ca của thời đại có cánh, là sẽ được cất lên vào những buổi sáng có sương mù che phủ…


Ngồi viết ở rừng thông, ta lại nghe đám linh hồn đang được tẩy rửa ấy cất lên những lời lẽ lạc điệu. Ta biết là chúng đã lạc điệu. Chỉ mỗi mình em là ngồi tủm tỉm cười. Ta biết là em đã biết. Ông ấy nhả ra là để trả về chỗ cũ của sách, chứ chẳng phải nhả ra lời rao giảng. Dù đã biết, nhưng đêm hôm ấy là em cũng phải thức trắng để cùng đám linh hồn đang được tẩy rửa ấy kỳ cọ đầu óc ngu muội theo lệnh của nhà thông thái.



giã
tháng 1.2012
tháng 1.2015



24529



Image


n g ư ờ i .g õ .c ử a .m ù a .đ ô n g .

__________________________________________________________________________
n g u y ễ n t h a n h h i ệ n




Tôi chờ một tiếng gõ cửa. Vẫn mưa bão đầy trời. Cơn mưa bão chết tiệt đã đến quá sớm. Mùa đông đã thật sự xảy ra. Mùa đông đầu tiên em nương tựa ở vùng núi rừng ấy. Tôi vẫn chờ một tiếng gõ cửa. Của người tôi yêu. Có vẻ cũng nóng lòng chẳng kém sự nóng lòng chờ đợi một khúc sử được chép lại cho sáng sủa hơn. Thì chẳng phải những khúc sử tăm tối đã ập xuống cuộc đời em. Những khúc sử tăm tối như thứ tai họa bỗng làm hoen ố một dòng đời tươi đẹp. Sự có mặt của em ngày ấy như một khoảnh ký ức sáng rõ nhất trong trí nhớ tôi. Ngày ấy em là ngọn gió buổi chiều hôm mát rượi thổi qua cánh đồng làng có tuổi ấu thơ của tôi nằm dài theo những luống cày mới vỡ còn mới tinh mùi đất. Ngọn gió buổi chiều hôm và mùi đất nuôi dưỡng đồng làng, nuôi dưỡng những kết tụ từ tiếng chim mừng hạt sương buổi sớm, nuôi dưỡng những bước chân bờ cỏ, tôi bước đi trên bờ cỏ đồng làng cho đến khi trở thành chàng trai biết yêu, tôi bước đi trên bờ cỏ đồng làng cho đến hôm nhận ra em. Em. Bao nhiêu năm tôi vẫn yêu ngọn gió buổi chiều hôm mát rượi thổi qua bờ cỏ. Vẫn luôn thấy trong tâm trí tôi mái tóc em bay giữa buổi chiều hôm. Vào cái đêm mùa đông mưa bão đầy trời ấy, tôi chờ một tiếng gõ cửa. Để nhìn thấy lại dung nhan người tôi yêu. Có vẻ cũng nóng lòng chẳng kém sự nóng lòng chờ đợi những khúc sử không còn tăm tối. Thì chẳng phải lũ ngông cuồng thế kỷ đã bán đứng đồng làng cho lũ quỉ vô thường, khiến em không còn nơi nương tựa. Em khóc nói với tôi vào một buổi chiều hôm rằng lũ quỉ vô thường đã dựng nhà máy chế tạo tiền bạc và quyền lực, chúng thâu tóm tiền bạc và quyền lực, chúng vung vãi tiền bạc và quyền lực, suốt ngày đêm đồng làng mờ mịt tiếng khói lửa vô thường. Em khóc nói với tôi rằng em chẳng biết nương tựa vào đâu. Tôi liền đem gửi em nơi những ngọn cây vông đồng trên con đường xuyên qua đồng làng. Vào những chiều buồn bã, tôi thường cố lắng nghe cơn gió buổi chiều hôm thổi qua những ngọn vông đồng trên con đường xuyên đồng làng. Vẫn cố hình dung mái tóc em bay giữa buổi chiều hôm. Nhưng em lại đến khóc nói với tôi rằng lũ quỉ vô thường đã đuổi hết chim chóc vẫn đậu trên những ngọn vông đồng vào những chiều hôm tắt nắng, đã không cho em thổi qua những ngọn vông đồng vào những buổi chiều hôm, hãy đi hết đi lũ ăn hại, em khóc nói với tôi rằng lũ quỉ vô thường đã thét vào mặt em và thét vào mặt lũ chim, em khóc nói với tôi rằng chúng đuổi em hôm trước sang hôm sau thì đốn sạch những cây vông đồng trên con đường xuyên qua đồng làng. Tôi vô cùng buồn bã đem gửi em ở vùng núi rừng phía nam làng tôi. Làm sao ngọn gió buổi chiều hôm thổi qua đồng làng lại có thể trú ngụ chốn núi rừng. Tôi biết vậy, nhưng chẳng còn cách nào hơn. Đêm nằm nghe gió núi gào, tôi thấy thương em ghê gớm. Ngọn gió buổi chiều hôm thổi qua đồng làng lưu lạc nơi núi cao rừng sâu. Bao nhiêu ngày đêm tôi vẫn chờ một khúc sử được viết lại cho sáng sủa hơn. Cho em, ngọn gió buổi chiều hôm, vẫn thổi qua bờ cỏ như thuở nào. Cho em vẫn đi lại trên cánh đồng làng như thuở nào.Vào cái đêm mùa đông mưa bão đầy trời, tôi chờ một tiếng gõ cửa. Tôi chờ em đến để nhìn lại dung nhan người tôi yêu đã lưu lạc nơi núi cao rừng sâu. Và nửa khuya hôm ấy, khi mưa bão vẫn đầy trời, em đã gõ cửa nhà tôi. Từ mưa bão em bước vào nhà tôi. Ướt sũng. Không phải nước mưa mà là nước mắt em làm ướt sũng áo quần em. Tôi nhìn em, cố nén một tiếng thở dài. Chúng đã bán đứng vùng núi rừng ấy, nên em đến để từ biệt anh. Em nói qua nước mắt. Điều tôi lo sợ bấy lâu đã xảy ra. Tôi nói tôi biết thế nào cũng có ngày này. Tôi nói. Và cũng không cầm được nước mắt. Chiều nay lũ quỉ vô thường đã đem xe cộ máy móc lên vùng núi rừng ấy đốn sạch hết những cây gỗ quí, đào xới hết những mỏ quặng quí, săn bắt hết những con vật quí, hươu nai chim chóc chạy bay tán loạn, em cũng hoảng hốt nấp nơi bờ suối, chờ đêm xuống, trốn lũ quỉ đến gặp anh. Em nói qua nước mắt. Tôi nói lũ chúng đã cướp sạch đồng ruộng rừng núi của làng tôi, nước của mưa bão không nhiều hơn nước mắt người làng tôi, sấm sét đầy trời không nhiều hơn nỗi tức giận của người làng tôi, tôi nói cái thế kỷ này tệ bạc với em, rất tệ bạc, chỉ mỗi ngọn gió buổi chiều hôm cũng không còn nơi để nương tựa, tôi nói rồi đây chúng sẽ bán đứng làng tôi, bán đứng người làng tôi, tôi yêu em biết bao, nhưng rồi đây sẽ không còn chỗ nào để hò hẹn, sẽ không còn biết tìm em ở nơi đâu. Em nói em cũng quẩn quanh trong cõi đất trời này thôi. Em nói và ràn rụa nước mắt. Vào những chiều hôm tắt nắng, anh cứ nghiêng tai lên mặt đất thì sẽ nhìn thấy em. Em nói xong lời ấy thì biến mất vào đêm mưa bão.


Giã,
8/2014
9/2016



24691



Image


t h ờ i .g i a n , .n h ữ n g .v ế t .b ỏ n g (2)

__________________________________________________________________________
n g u y ễ n t h a n h h i ệ n




Tôi đi dọc theo những năm tháng có những người lớn, không phải kể cho tôi nghe, mà nói cho nhau nghe, chuyện của đất nước, sau một ngày vất vả ở đồng làng, đêm đến, năm ba người lớn lại tụm lại với cha tôi ở nhà tôi, chuyện máy bay thám thính của người Pháp thực dân đã bắt đầu bay lượn trên đồng làng tôi, chuyện chiến tranh bằng cách nào đã chen vào cuộc sống người làng tôi, tôi nằm ở góc nhà, giả vờ ngủ, nhưng thực ra là để lắng nghe, tôi biết là tôi không thể nào quên vì đó là chuyện của đất nước tôi, bấy giờ với tôi thế giới là toàn bộ những gì tôi nghe được ở những người lớn, bấy giờ những người lớn ở làng tôi có vẻ trí tuệ chỉ có thể hiểu tới những xóm làng ở bốn phía xóm làng tôi, mặt trời chỉ thắp sáng tiếng gà buổi sớm mai, và những đường cày trên đồng làng, nếu có nghe được chuyện gì trên thế giới thì cũng chỉ là những vết nứt trong nghĩ ngợi, chúng ùa vào, và cứ nằm đấy cho đến lúc hiểu ra hay không hiểu ra, hình như bấy giờ cha tôi cũng như những người lớn ở làng tôi chỉ thấy mình ở giữa khoảng mặt trời mọc và mặt trời lặn, thế giới cha tôi nhỏ hẹp thế, nhưng ông lại nghĩ được tới ngày con của con tôi rồi con của con của con tôi có còn bước được trên đồng làng tôi hay không


24932



Image


g h i .c h ú .v ề .m ộ t .g i ấ c .m ơ

__________________________________________________________________________
n g u y ễ n t h a n h h i ệ n



Loài người, câu chuyện ngụ ngôn của tạo tác.
LỜI GHI TRÊN VÁCH NÚI VOI NẰM



Các bạn cứ tin chắc rằng tôi chưa hề biết mặt nàng, bụi, và sự chuyển động của thế giới


những lời nàng tản mạn trong trời đất, những lời về người nàng thầm yêu, anh, buổi trưa em nghe tiếng anh cười vang, thấy anh trong thăm thẳm nỗi ngóng đợi, nhìn anh qua bầu trời tháng giêng có con chim lẻ đôi đang chao nghiêng nỗi nhớ… điều này chứng tỏ nàng cũng chưa hề gặp người nàng yêu, anh, đêm trôi đi trong nỗi cô độc, nỗi cô độc cứ làm em thấy sợ hãi...


các bạn cứ tin chắc rằng tôi đã nhìn thấy những lời nàng trong trời đất, bụi, và sự chuyển động của thế giới

phương nam, những lời nàng về phương nam, hay là những nhắn gửi về một người, anh, lênh láng những dòng sông, sự dịch chuyển có vẻ vô tình, và tàn nhẫn, sự dịch chuyển theo nghĩ ngợi của những ghềnh đá hai bên bờ những dòng suối, theo nghĩ ngợi của đám sinh linh vô danh vẫn luôn ẩn kỹ bên dưới những lớp lá mục thời gian, theo nghĩ ngợi của niềm im lặng của hết thảy những vật thể không có ngôn ngữ, vẫn cứ trôi, đi, một tâm hồn buồn bã luôn nhìn thấy những trống trải dấu kín nơi dòng sông đang trôi, nơi những mảng lục bình dắt díu nhau về nơi chúng không hề biết

tôi cũng yêu đất phương nam, như nàng, tiếng chim khua động cây trái trong vườn, nửa khuya thức giấc con lũ về, ướt hết những thế kỷ mơ ước, tôi cũng mơ ước như nàng, được bước đi trong những nối kết ngẫu nhiên, bước đi trong những vang động dội về từ buổi mới thức dậy của đất đai, những bài dân ca buồn bã đất phương nam sẽ dày vò tôi cho đến chết

bụi, và những nối kết có thể, những công thức khó khăn về vũ trụ, linh cảm về một tiếng kêu của đá, của hoa, của những vị thần thất sủng, những linh cảm của khoa học và thi ca, đã tàn hơi chưa hỡi những ngẫu nhiên tài sắc, hay là vẫn cứ thốt lên những tiếng cười làm vang động những dòng suối đang chảy trên rừng, làm lạc lối lũ chim di trú mới về đậu đất phương nam, và làm thất tán những cố chấp tù đọng trong nghĩ ngợi của con người, những nối kết có thể của bụi là một cuộc tình vĩ đại, dấu vết của vĩnh hằng

các bạn cứ tin chắc rằng tôi và nàng đã lên núi Voi Nằm để làm cuộc tiếp nối tồn sinh, sức mạnh của nối kết nào, tôi không biết, hay là ái lức của vũ trụ, tôi cũng không biết, hay là nguyên nhân của tạo tác âm thầm tác động tôi và nàng, tôi hoàn toàn không biết gì cả, chỉ biết là tôi và nàng lên núi Voi Nằm, hoàn toàn yên tĩnh, không còn nghe tiếng chim kêu, không còn nghe tiếng suối chảy, rừng cây lắng đọng càn khôn, sao im vắng quá vậy anh, nàng hỏi, tôi nói là do nghĩ ngợi của tôi và em, tôi nói thế giới là những ý nghĩ của tôi và em, tôi nói theo một nhà hiền triết ở phía mặt trời lặn mà tôi không còn nhớ tên, ngày thứ nhất là sự yên tĩnh, để lấy sức cho cuộc tiếp nối tồn sinh, mặt trời lên, núi Voi Nằm ngập trong nguồn sáng vô tận, nàng nhìn lên bầu trời trên đầu kêu rộng lớn quá, tôi nói bầu trời rộng lớn ở trên đầu là do tôi và em nghĩ ra, tôi nói thế giới là nghĩ ngợi của tôi và em, tôi lại lập lại lời nhà hiền triết, ngày thứ hai là ánh sáng, chỉ hai ngày, cho hợp với qui luật sáng/tối, nóng/lạnh, còn/mất... ngày thứ hai là sự hổ trợ của ánh sáng, cuối ngày thứ hai tôi và nàng làm công việc tiếp nối tồn sinh, lúc lũ chim áo xanh hát vang lừng thì tôi và nàng vừa làm xong việc ái ân, các bạn cứ tìn chắc rằng tôi và nàng chẳng là gì cả đối với mặt đất này, bài hát của lũ chim áo xanh được chuyển dịch thành tiếng người: trên chiếc giường trời trống trải / tôi và em làm ra niềm hạnh phúc và thống khổ / chảy đi một định mệnh / có hình thù những giọt nước mắt



Giã,
11/2014
11/2017



25695 top -
_______________________________________________
Bóng Xế - thơ - Lý Quang Chính _______________________________________________

Image

Mệt rồi gót mỏi rong chơi
Sơn cùng thủy tận đã lời nghe ra
Hoàng hôn trỗi nhịp phôi pha
Phím mòn ai nhấn âm ba lạnh mình

xem tiếp...

_______________________________________________
Tiếng Vọng Của Biển - văn - Lư Ngọc Dung _______________________________________________

Image

Tôi xa biển, có lẻ là vĩnh viễn. Nhưng tiếng sóng biển hay tiếng nói thật sự của cuộc đời sẽ luôn luôn tồn tại trong chính tôi. Ðó là thứ tiếng nói chân thật, giản đơn của biển cả mênh mông. Tiếng của Mẹ. Tiếng vọng của biển...

xem tiếp...

_______________________________________________
Thành Phố Mưa Bay - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

có những chiều thành phố mưa bay
thương em gầy giọng hát liên dài
nghe hơi thở chạnh lòng khơi niềm nhớ
môi nhăn mắt đỏ mòn mỏi theo đợi chờ...

xem tiếp...

_______________________________________________
The Second Chair - ảnh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image


xem tiếp...