THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image


v ậ t Q U Ý .



Ông bắt đầu săm soi thật kỹ vật đó. Ông ngắm nó từ xa rồi mới đưa lại gần, rồi lại đưa ra xa. Mọi góc độ đều được ông cẩn thận xem xét. Đối với ông, đó là vật có linh hồn. Chắc hẳn vật đó phải có linh hồn thì mới có sức quyến rũ ông như thế. Với ông, bây giờ nó không thể rời ông ra được, dù là nửa phút. Khi ông ngủ thì nó nằm ngay bên cạnh, sát đầu giường, trên chiếc kệ nhỏ.

Ngày có nó, ông vui mừng đến nỗi quên hết mọi chuyện. Vài ngày sau ông mới bắt đầu trở lại với những trình tự và công việc bất di dịch hàng ngày của mình.Thường lệ vào buổi sáng, ông dậy sớm, sau khi vệ sinh ông nấu nước pha một bình trà. Trong khi chờ nước sôi, ông bước ra khoảng sân nhỏ trước nhà múa một bài quyền Thái cực. Khi động tác cuối cùng của bài quyền chấm dứt thì nước cũng vừa sôi. Ông nhấc mình thu quyền lại và thở ra một hơi dài trước khi bước vào nhà trở lại.

Tâm thế tĩnh tại, hơi thở điều hòa, phong cách ung dung, ông ngồi nhâm nhi trà độc ẩm. Không có chuyện gì có thể làm ông xao động được cả, bao nhiêu năm rồi, vẫn thế. Ông gần như đã thoát hẳn cái thế giới xô bồ, tranh đấu nhập nhằng này.

Nhưng giờ đây, mọi chuyện đã đổi khác. Nó đã đi vào cuộc đời ông, ngọt như một lưỡi gươm cực bén, chỉ một nhát mà xuyên thấu tận tâm hồn. Nó đưa ông vào những khung trời xanh ngắt, có cỏ mượt, gió lành và lời thầm thì khe khẽ ngọt ngào bên tai. Nó ru ông mơ màng giấc ngủ. Nó chở che ông. Cho dù ông rất mạnh mẽ nhưng cũng luôn cảm thấy yên lòng mọi lúc với nó bên cạnh. Có nó, không gian kia cho dù mờ ảo mấy cũng sáng rực lên kỳ lạ.

Ông chăm chút, cẩn thận lau chùi nó thật kỹ, thật sáng bóng. Nó có hai phần đối xứng nhau nhưng sự hòa hợp của hai phần ấy qua chỗ nối thì rất tuyệt vời. Có thể nói ai đó đã quá khéo léo và thật tinh xảo khi làm điều ấy. Ông cùng nó hân hoan liên lạc với thế giới chung quanh, cùng nhìn ngắm mọi thứ thật thú vị, tinh anh. Ông hạnh phúc lắm, từ khi có nó.

Nó là... tâm hồn của ông, là niềm hân hoan vui sướng của ông. Nó là một phần thân thể ông bây giờ. Ông sử dụng nó một cách hoàn hảo y như cách nó được làm ra để cho ông, chính ông chứ không ai khác. Thật khớp và hoàn mỹ lạ lùng.

Hương vị thật sự của đời sống dường như mới bắt đầu có từ khi ông có nó. Ông chưa hề mặc cảm hay ngại ngùng bất cứ điều gì lúc chưa có nó. Nhưng giờ đây, có nó, ông như một người khác hẳn, đã trở nên uy nghi, dũng mãnh hơn trước. Thông minh sáng suốt lại càng phương phi, tỏa sáng trí tuệ hơn. Ung dung từ tốn lại càng hòa nhã, trang nghiêm hơn.

Nó thật sự kỳ lạ và diệu kỳ. Ông với nó thật hòa hợp trăm bề. Nhưng...

Ngày lại qua ngày, tuần đã qua tuần, tháng rồi năm cũng đã trôi qua. Ông bắt đầu nảy sinh một cảm giác thật kỳ quặc mỗi lần nhìn nó và ý muốn mang nó theo người đang bị một ý chí chối từ xuất hiện. Ông điềm tĩnh phân vân. Những niềm hân hoan, vui sướng ban đầu từ từ phai nhạt.

Ông luôn quay về với quá khứ và tuổi thơ của mình trong hoài niệm hãnh diện và hoàn toàn không có chút gợn đục nào bởi lòng căm hận hay thù oán. Đáng lý ra ông phải căm ghét cái xã hội này. Đáng lý ra ông phải thù hằn ngay chính sự hiện hữu của ông trong thế giới này. Ông không làm điều đó.

Có thể nói nhờ vào phép mầu mà ông đã vượt qua được quãng đời niên thiếu và trưởng thành. Đối diện với ông, ban đầu người ta sẽ sợ hãi. Ông quen với điều đó, quen với sự cô đơn và cũng quen với sự tự tại. Nhưng rồi thì mọi người đều phải kính nể và thán phục ông. Nhân cách và sự hiểu biết của ông không chê vào đâu được. Khi tiếp xúc với ông, người ta luôn luôn nhận ra nơi ông sự từ ái cùng kiến thức lẫn tài năng đáng trọng.

Một người học trò nhỏ của ông, nay đã thành danh, thương quý ông như cha đẻ. Anh ấy đi ra nước ngoài học tập và sau nhiều năm nghiên cứu khoa học thành công đã mang vật quý đó về tặng ông. Với ông và với tất cả mọi người đó là một báu vật. Nó là duy nhất trên đời này và vô cùng quý vì ngoài vẻ đẹp hoàn hảo nó còn mang theo cả một tấm chân tình đáng trân trọng. Đó là lòng biết ơn vô hạn của người con, người trò nhỏ dâng tặng cho thầy.

Ông đã nhận nó, ưu ái lẫn hân hoan và nó đã là của ông, một bước không rời. Nhưng giờ đây ông đang muốn quẳng nó đi, tiêu hủy nó, không bao giờ nhìn thấy nó nữa. Ánh nắng vàng nhạt của một ngày mới ùa vào không gian tươi tắn trong lành. Ông ung dung thưởng trà và lấy vật đó ra, gói lại. Ông đã sống một quãng đời đáng sống. Ông thụ nhận tinh khôi từng chút rung động khẽ khàng trong vũ trụ quanh mình mỗi giây phút trôi qua. Tâm hồn ông là một tấm gương không thể vẩn đục bao giờ. Vật quý kia, giờ đang nằm trong bao, kín mít.

Ngay khi mới sinh ra, ông đã bị mọi người chung quanh chán ghét và sợ hãi. Ông không có khuôn mặt như người bình thường. Mặt ông xấu kinh dị. Đối diện ông, người ta sẽ tha hồ mà tưởng tượng mọi thứ ghê gớm nhất và đa số đều muốn xa lánh. Chỉ có tình thương yêu của cha mẹ và những người thân mới vực ông đi qua quãng đời dài gai góc và vững vàng cho tới bây giờ. Bù lại, giọng nói của ông trầm ấm và uy lực. Ánh mắt ông trong sáng và thần thái uy nghiêm, trí thông minh tuyệt đỉnh. Bằng nổ lực vô biên và kỳ diệu, ông đã trở thành một học giả uyên bác kiêm một võ sư đầy tài năng và đức độ.

Cuộc đời đã quăng quật, bao lần nhấn chìm ông xuống nhưng cuối cùng rồi cũng phải ngả mũ kính phục ông. Lòng vị tha, nhân ái vô bờ đối với con người và sự bao dung vô lượng cùng tài năng vượt trội của ông đã đứng thẳng lên để mà cứu giúp biết bao người. Trái tim nhân hậu cùng đôi tay khéo léo của ông với ý chí siêu phàm chỉ giúp kẻ khác mà không thể giúp ông có một gương mặt bình thường như họ được. Ông khao khát và mơ ước điều đó. Đã kinh qua bao sóng gió và trải nghiệm với đời, ý chí vươn lên mãnh liệt với tài năng bẩm sinh đã tôi luyện ông thành một con người trầm tĩnh gần như tuyệt đối. Nhưng rốt cuộc điểm yếu của ông thường phơi bày hiển lộ ra trước mắt mọi người vẫn là nỗi đau bỏng rát.

Khi nhận được vật quý đó từ tay người học trò mang đến ông vui lắm. Dù đã gạt bỏ mọi cảm xúc thường tình do công phu luyện tập dày dặn và tôi luyện bằng chính sự hất hủi của xã hội hàng ngày, nhưng ông đã chớm rơi lệ. Như đã nói, nó là nhát gươm xuyên suốt từ ngoài vào tận cùng sâu kín tâm hồn ông. Ông trói chặt và nhốt cứng sự yếu mềm của mình đã bấy lâu nay nhưng khi ông cầm trên tay vật quý, các cánh cổng đó đã tự động mở toang! Vật đó quá hoàn hảo và không ai có thể thấy được tì vết nào cả.

Ông cùng người học trò yêu quý ra ngồi bên bờ sông. Hai thầy trò nhìn sóng nước bềnh bồng lắt lay trong gió chiều hiu nhẹ. Cậu học trò, là nhà khoa học, người bỏ tâm huyết bao năm, khổ công để tìm ra được vật quý ấy mang về dâng tặng thầy, đang cùng ông ngồi im lặng. Không ai cất lên lời nào. Họ hân hoan và đang trải lòng ra cùng quay về buổi đầu tiên gặp gỡ. Lòng ngưỡng mộ và kính trọng thầy vẫn y như thế dù qua bao năm tháng trong lòng trò. Sự từ ái, bao dung cùng nhân cách lớn của thầy vẫn rung động trái tim của bao kẻ chung quanh. Họ bình thản nhìn vật quý trôi xa, trôi xa, xa hơn và chìm trong lòng sông, mất hút. Gió chiều vẫn hiu nhẹ, thổi mát hai tâm hồn nhẹ bẫng. Riêng ông, ông đã sống trong đau khổ vì không có khuôn mặt hàng bao năm dài và bây giờ ông bình thản tiếp tục sống, thật an nhiên, vui sướng.

Họ quay về, không một chút tiếc nuối gì về chiếc mặt nạ giống y như gương mặt thật, bằng chất liệu tuyệt vời có màu thật như da người, hoàn hảo, cực kỳ hiếm có.


11-07-2014



đ ì n h n g u y ê n




24558



Image


v ũ n g .l ầ y .s â n.h ậ n



Chỗ đó rất hẹp, tôi nín thở len qua từng tí một. Nó vừa tối, vừa chật và một lực ép rất lớn lên thân thể tôi thật là khủng khiếp. Tôi không biết là mất bao lâu để vượt qua nữa, nhưng chí ít cũng phải là... vài phút. Chỉ vài phút mà dài như vô tận. Thời gian dừng lại cả rồi chăng? Không gian gì mà như thế này thì ai mà chịu nổi! Có ai muốn như thế không? Phải cuộc sống thì phải trải nghiệm qua sự kinh khủng đó mới là cuộc sống chăng? Âm thanh lùng bùng, âm âm như đang ở trong một cái túi vừa khổng lồ vừa chật chội. Bao nhiêu câu hỏi nhú lên rồi vụt tắt ngay lập tức. Tất cả nhường chỗ cho cảm giác và cảm giác kinh khủng kia càng lúc càng... kinh khủng.

Cuối cùng thì ánh sáng cũng hiện ra như đóa hoa bừng nở. Chóa lòa và rạng rỡ. Tôi phải nhắm nghiền mắt lại mới có thể chịu nổi vì đã ở trong bóng tối quá lâu. Đâu đó có tiếng lạch xạch của kim loại chạm vào nhau và dường như có tiếng thở dài thật gần. Tôi bỗng quên hết mọi thứ đã nhớ như in trong đầu từ bao lâu nay. Tôi mất trí nhớ rồi chăng! Tất cả đều trống rỗng, và bóng tối lui dần, lui dần như tấm màn kéo lên chầm chậm.

Quanh tôi có tiếng lao xao, rất ồn. Hé mắt ra nhìn tôi thấy người rất đông, bọn họ cũng trạc tuổi tôi, cũng có thể có một số lớn hơn tôi vì nghe giọng nói có vẻ như già dặn. Mới sáng rõ đó thì trời lại âm u, ánh sáng nhờ nhờ, chỉ vừa đủ nhận ra hình dạng, tuy không rõ mặt. Những tiếng xì xào của họ rất trong. Tôi ở tuốt ngoài bìa đám đông đó mà vẫn nghe rõ mồn một âm thanh của từng lời nói.

Lắng nghe kỹ thì tôi nhận ra chẳng có câu nào nói cho rõ ràng hết ý. Tất cả dường như chỉ nói tới chừng nửa câu hay vài từ gì đó là dừng lại, sau đó là ư ư, khúc khích cười hoặc khóc lên 1 tràng dài như ré. Tôi bắt đầu thấy sợ đám người này. Chả hiểu sao mà vừa thoát khỏi nơi tối tăm kia tôi lại lọt ngay vào đám đông kỳ dị và hình như hình dạng của họ có người rất méo mó. Có kẻ lại thiếu đi một bộ phận nào đó của cơ thể, thật lạ lùng. Quan sát thêm một lát, tôi chợt rùng mình và run bắn lên. Một số trong bọn họ có hình dạng là một khối tròn, cứ lăn tới lăn lui và phát ra những tiếng ré chói tai lanh lảnh.

Tôi không nhớ gì hết về những chuyện trước đây. Đầu óc mụ mị đi, chỉ những đồng dạng gần và đang hoạt động kia mới là nỗi quan tâm trực tiếp của tôi bây giờ. Họ và tôi như có sự cảm thông nhau ghê gớm. Chưa bao giờ tôi lại nghĩ chúng tôi có một sức mạnh lan tỏa đến như vậy. Hễ có ai đó chực khóc ré lên thì gần như đồng loạt, chỉ chênh nhau một tí thôi, tất cả cùng ré lên từng hồi thê thảm. Một kẻ sắp cười thì tất cả cùng cười, hàng trăm cái miệng cùng nhếch lên một chút và vẻ mặt tươi hẳn lên, dù không thành tiếng. Những tiếng lao xao không rõ đầu đuôi cứ nối tiếp nhau phát ra liên tục không ngừng.

Nói gì thì nói, bọn họ và tôi là một nhóm có cùng một hoàn cảnh và dĩ nhiên như đã biết, chúng tôi đang có cùng một niềm uất ức vô biên. Thỉnh thoảng có tiếng động lớn kêu một cái bịch. Liền lập tức ai cũng hiểu ngay đó là một nhân vật mới xuất hiện. Có thể đó sẽ là một cơ thể đầy đủ, có thể bị thiếu một bộ phận nào đó hoặc chỉ là một cục tròn tròn lăn lông lốc. Tất nhiên, kẻ mới đến gia nhập vào nhóm chúng tôi càng lúc càng nhiều và càng tạo nên cái không khí u mặc đầy sân hận kia cộng hưởng, phình to vô hạn.

Thanh âm lạ chợt vang lên, bỗng dưng có mùi trầm hương ngào ngạt. Mùi hương như trùm lấy chúng tôi, dìu dặt và có một sức mạnh vô hình đẩy dạt chúng tôi đi. Tất cả nín bặt. Tất cả trôi đi, trôi đi bềnh bồng trong trạng thái không trọng lượng. Tiếng mõ và tiếng tụng kinh đều đặn vang lên một hồi lâu. Chúng tôi choáng váng và đầu bị nhức như búa bổ. Tôi ngất đi một hồi lâu mới tỉnh dậy. Hình như tất cả đều ngất. Lúc lơ mơ tỉnh dậy, hé mắt tôi thấy một số người vẫn đang còn mãi mệt hôn mê.

Ngày thứ nhất đã trôi qua. Vào sáng sớm của ngày thứ 2, một đứa lại gần huých chõ vào tôi, nói: Tao tới đây trước mày hai ngày, tao bắt đầu mọc rễ nơi này thì mày tới. Tôi nhìn nó, rõ là đứa đẹp trai, sáng sủa, nom nó già dặn hơn so với cái giọng nói bởi cặp chân mày luôn nhíu lại. Ừ, thì mình làm bạn nhé, chơi trò gì đi, đứng ở đây khóc cười hoài chán quá. Ờ mà chán thật, con người gì mà lại ở vào một nơi thiếu đi những trò giải trí, chỉ biết ôm lấy sân hận và hết khóc lại cười thì ra sao đây. Vô vị quá! Nhạt nhẽo quá! Tôi rủ nó đi lên phía triền dốc, nơi con đường thoai thoải dẫn lối xuống nơi này.

Hai đứa tôi vừa mon men lên gần tới giữa con dốc thì thanh âm là lạ vang lên. Lần này không phải tiếng chuông mõ, tụng kinh mà là lời của một người đàn ông. Giọng ông ta rõ ràng và ấm vang lên, tôi không nhớ rõ nhưng hình như có nhắc đến chúa trời gì đó. Tôi và bạn tôi lập tức quay lui. Cả đám đông hỗn loạn ở phía dưới kia cũng nghe rõ thanh âm đó và tất cả nín bặt. Lần này tất cả òa lên khóc như mưa như gió. Và tất cả cũng lại ngất đi mà chưa kịp hiểu vì sao.

Khi hồi tỉnh lại, tôi cố nặn cái óc bé bỏng non nớt vì mất hết trí nhớ của tôi ra để suy nghĩ. Một lúc lâu thì tôi cũng nghĩ ra được nguyên nhân tại sao. Tôi như lịm người đi một lần nữa khi vừa chạm vào ý nghĩ ấy. Thì ra tất cả là ở đây. Từ lúc đó, tôi như kẻ mộng du, cứ lang thang trong những khởi niệm lơ mơ, u mặc. Tôi lại như một thiền sư, ý niệm của tôi chớm dấy lên lại vụt tắt ngay lập tức.

Ngày thứ ba tôi đã rời khỏi cái chốn đáng sợ và khủng khiếp ấy. Tôi được trả về nằm bên cạnh mẹ tôi. Tôi được uống giọt sữa ngọt ngào từ núm vú của mẹ tôi, được bế bồng và nghe tiếng vỗ về của cha tôi. Tôi nhớ tới đám bạn đang bơ vơ nheo nhóc tuyệt vọng và hoang mang đầy sân hận ấy.

Tới đây thì bạn có lẽ cũng hình dung ra được phần nào nỗi phẫn uất tột cùng của cái đám đông mà tôi đã ở chung với họ hai ngày qua. Trong cơn bi phẫn, khi được dỗ dành bằng những lời lẽ êm đềm qua âm thanh đều đặn như khuyên bảo, như van lơn thì họ ngất. Họ chính là những kẻ đang khát mà được cho uống chút ít nước vô hình. Sau đó, nỗi đau kia càng đau hơn và...xé rách họ. Những ông sư, ông cha dùng sự cầu nguyện kia như những viên thuốc an thần trong giây lát rồi ra đi. Tất cả ở lại và chìm, chìm sâu thêm vào vũng lầy sân hận. Làm sao siêu thoát!

Con người, cho dù ở bất cứ một trạng thế nào, khi bị ruồng rẫy, hất bỏ đến nỗi ngay từ lúc chưa đủ hình dạng, còn mong mảnh phôi thai, tất thảy đều mang uất hận. Cho dù con người ta, làm chức năng của họ là sinh sôi, nảy nở, có quyền quyết định nhưng thật sự họ chẳng có cái quyền ấy. Lẽ giản đơn vì họ muốn có sự sung sướng cho chính bản thân mình. Họ có quyền được hưởng thụ, có quyền được sung sướng. Nhưng họ chẳng bao giờ quan tâm tới một sinh linh bé bỏng vừa chớm tựu thành. Chính họ đã rứt ruột tạo nên rồi vứt bỏ. Họ đang tâm xé rách tâm hồn họ và cưỡng bách những linh hồn bé bỏng kia rời xa thân xác. Họ chỉ có chút ân hận, họ chỉ đau đớn thân xác một thời gian ngắn nhưng linh hồn kia thì dài dằng dặc niềm đau suốt kiếp.

Những linh hồn bé nhỏ của tôi ơi, đi thêm một vòng nữa rồi có dịp, hãy quay về cùng nhân loại.


tháng 7 năm 2015



đ ì n h n g u y ê n


24738 top -
n O t e s
1, 2
_______________________________________________
Ừ Thôi - thơ - Trương Nguyễn Thi Thanh _______________________________________________

Image

ừ thôi có những gì
tôi về gom kỷ niệm
tóc buông thề trên phím
chùng vạn ngón đơn duyên...

xem tiếp...

_______________________________________________
Tấm Thiệp - văn - Hoài Yên _______________________________________________

Image

Vài ngày sau, đúng 1424 dặm về phía nam, những người đi qua đường không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy một người đàn bà vừa mở hộp thư đã hét òa lên rồi ngồi thụp xuống ngay bên lề đường nước mắt ràn rụa không che giấu... trên tay bà là một tấm thiệp... Tấm thiệp in hình con gấu nhỏ với hàng chữ viết tay ngoằn ngoèn bên trong:

"Cho Valentine đầu tiên, tuy đôi khi không phải là duy nhất, nhưng chắc chắn sẽ là mãi mãi, của con. Con yêu mẹ!"

xem tiếp...

_______________________________________________
Mùa Xuân Áo Hồng - nhạc - Phạm Anh Dũng _______________________________________________

Image



xem tiếp...

_______________________________________________
Love - ảnh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image


xem tiếp...