THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP




Image

620
.




Image





G ó c b ế p
N G O Ạ I T Ô I






TuyAnh

Ngày xưa lúc bà ngoại tôi còn sống, như các bà già khác, bà ngoại tôi hay kể chuyện cổ tích cho các cháu nghe, đặc biệt không nhiều bà già có được là hay khoe tôi những bài thơ được sáng tác bằng cách tự ngâm nga cho thuộc vì bà không biết chữ quốc ngữ ( biết chữ Tàu, chữ Pháp )và ngược lại trong nhà lúc ấy chỉ mình tôi là người tạm rành chữ quốc ngữ và có thể là người chịu/bị thưởng thức những bài thơ trải lòng đau đớn của bà.


Tiếc thay khi ấy tôi mới 10 tuổi, còn ham ăn, ham ngủ, ham chơi. Khi đang mải một ván lò cò hay ván đánh đũa dở dang mà hồn thơ của bà tôi chợt lai láng, bà có gọi rát cổ, tôi cũng phải cố cho xong ván chơi của tôi cái đã, nên phần nhiều tôi đã không ghi kịp những gì bà đọc cho tôi chép.


Tôi cũng chép rất nhiều câu thơ, nhiều lần trong một ngày, nếu đó là ngày cuối tuần hoặc mỗi buổi chiều sau khi đánh một giấc trưa no mắt theo quy định của người lớn là trẻ con thì nhất thiết phải ngủ một giấc giữa ngày sau bữa cơm trưa. Rồi nhiều ngày mới hoàn thành một bài thơ, nhưng ngày ấy tôi chưa có ý niệm gì về thơ hoặc chưa biết trân quý tài sản tinh thần bậc bề trên của tôi nên có khi râu ông nọ tôi cắm cằm bà kia.


Lúc bà ngoại tôi muốn tôi đọc lại những gì tôi đã ghi chép được từ những ý tưởng chợt trào ra của bà suốt tuần qua, thì cả tôi và bà ngoại đều không thể nín cười vì sự hài hước mà tôi cẩu thả tạo nên, và kết quả là một phần không nhỏ bà ngoại tôi chép miệng bảo "thôi, nhân duyên nó đã thế, chẳng luyến tiếc làm gì, bỏ đi con ạ!" tôi nhẹ người nhanh nhẩu xé phăng hết những trang giấy nguệch ngoạc chữ của tôi, cho vào bếp lửa đang cháy.


Nhưng bà ngoại tôi hiền lắm, chẳng bao giờ đánh mắng hay nói nặng lời. Không phải với riêng tôi mà với tất cả các bác, các cậu, các dì tôi. Quý vị ấy kể cả mẹ tôi còn gay gắt ngược ấy chứ: "Me ( không có dấu nặng) thật dở hơi, thơ với chả thẩn, chả trách Thầy con chán ngấy bỏ đi bù khú với ả đầu" dĩ nhiên ngày ấy tôi chưa biết ả đầu là gì, chứ bây giờ có lẽ tôi sẽ bênh bà ngoại "thì ả đầu cũng là hát là ngâm những câu thơ hoặc của chính các cô ấy hoặc của người khác viết ra chứ có khác gì!"



.

853



Image





H ồ n
V I Ệ T






TuyAnh

Từ Toà Đại Sứ bước ra, Tommy hỏi tôi cần đi đâu nữa không, anh sẽ đưa đi vì ngày còn dài. Thế là chúng tôi đến DMV để lấy cái Sticker tôi đã online trả tiền cả tháng rưỡi mà chưa thấy gửi về.


Lúc rút receipt từ trong ví ra, cạnh giấy xoẹt ngọt vào đầu ngón tay tôi rướm máu, tôi nhăn mặt vì một giọt máu đỏ tươi tràn ra mà tôi không có khăn giấy hay bất cứ gì khác để lau. Tommy nói tôi hãy mút ngón tay máu, máu sẽ ngưng chảy ngay lập tức, tôi rất ngạc nhiên vì cách cầm máu của Tommy giống nhà quê VietNam quá ! tôi biết, nhưng ngay hồi ở VietNam tôi cũng chẳng bao giờ cầm máu kiểu này.


_ It's dirty
_ It's not dirty, it 's your blood
_ Nope
_ If you don't suck it, a drop will fall the floor
_ No


Bất chợt Tommy kéo ngón tay tôi đưa vào miệng anh, nhanh quá, tôi không kịp phản ứng, và máu hoàn toàn ngưng chảy.


_ You see, con sâu mãng cầu! (từ Tommy thường dùng mỗi khi nhìn thấy tôi hay nhăn nhó khó chịu).


Sau khi đưa receipt và nghe tôi trình bày, người phụ nữ da đen nói chúng tôi đứng chờ, bà ục ịch di chuyển vào bên trong. Tommy nói nhỏ bằng tiếng Việt vào tai tôi:


_ Did you see her move very fast?


Tôi ngơ ngác chưa hiểu, Tommy hát:


_ Con vỏi, con voi, cái vòi đi trước, hai chân trước đi trước, hai chân sau đi sau, còn cái đuôi đi sau chót.


Tôi không thể giữ bộ mặt con sâu mãng cầu được nữa, phải phá lên cười. Tôi cười không phải vì chê bà Mỹ đen quá béo mà cười vì cách phát âm tiếng Việt của Tommy, nó ngộ ngộ pha một chút tinh nghịch, có lẽ nó cũng giống như khi tôi nói tiếng Mỹ, nhưng Tommy chẳng bao giờ cười tôi, chỉ níu tay tôi ra hiệu hãy nhìn môi anh và phát âm lại cho chuẩn.


Buổi chiều những ngày cuối thu, đầu đông năm nay thật kỳ lạ, mưa thì lạnh lùng, tỉ tê suốt buổi, mà nắng thì ngọt ngào đến những vạt cuối cùng. Tommy không dừng xe trước cửa nhà mà quẹo vào con đường ngập lá bên cạnh, chúng tôi ngồi yên lặng trong xe. Anh vuốt ve mái tóc tôi


_ Do you color your hair ?
_ You don't see some white hair lurking under black hair. Do you ?
_ Nope. How I like black hair, it's lying on the skin, that smooth of a VN women.
_ ... (I smile with my eyes)
_ Let it be long enough to reach halfway down your back.
_ It looks ok to my shoulder.
_ It more beautiful when it come down your back.
_ ... (I smile with my eyes again)


Anh hất hất, tung tung những sợi tóc cho chúng rơi tự do xuống vai tôi và thầm thì:

_ Your hair is beautiful !


Câu trả lời là im lặng và chỉ có những con mắt cùng cười.


_ Tuy, let find someone, who can measure your body. I will go to VN in about four week. I would like to give you a purple ao dai for the Luna New Year.


Tôi nhăn mặt, từ ngày đến Mỹ đến nay, có bao giờ có dịp mặc áo dài đâu! mùa lạnh mà mặc là đồ dở hơi, mùa ấm mà mặc thì chắc là nóng đầu rồi ! chỉ ngoại trừ những dịp lễ tiệc đặc biệt của người Việt. Tommy dường như đọc được ý nghĩ đó của tôi


_ I know you are graceful when you wear an ao dai.


Tôi nhướng mắt nhìn Tommy.


_ Do you remember the night you went to the Christmas party? I saw you dressed up .


Bàn tay anh di chuyển từ vai sang cổ, lên cằm đến má trái tôi thì dừng lại, những ngón tay xoa xoa miết miết, tôi biết là anh cố tìm xem có chút phấn che đậy nào trên đó không trước khi quyết định dí sát mũi vào hít những cái thật sâu, rồi chuyển thật chậm từ má lên trán.


Không phản đối nhưng tôi cũng chẳng có cảm xúc gì cả . Tôi không còn ở độ tuổi dễ rung cảm, hay tại tôi chưa có cảm tình thật sự với anh ? nhưng có điều chắc chắn cách hôn không vồ vập khoá môi gợi dục kiểu Mỹ, khiến tôi cảm nhận được sự trân trọng và hoàn toàn Á Đông trong tâm hồn anh.





.

890

Lạ! Chị Tuỳ Anh làm thơ thì rất Ta, mà viết văn lại rất Tây...

916

Chịu ! khen hay chê khó đoán biết ! nhưng chắc chắn một điều là rất vinh dự được CV ghé đọc và bình. Cám ơn.

944
.








T i ệ n í c h
C O M P U T E R







TuyAnh

Tôi nói với chàng tôi muốn về VietNam một thời gian, trước là để thăm mẹ tôi, sau là để chàng sống một mình không có tôi xem sao, trước khi chúng tôi quyết định ly hôn.


Chàng nhướng mắt hỏi sao bỗng dưng tôi lại có ý tưởng quái gỡ đó. Quái gở gì! hai đứa con bây giờ học hai Tiểu Bang khác nhau, căn nhà thênh thang vắng vẻ, chàng đi làm suốt ngày, về nhà lại chúi mũi vào computer, tôi như người ở tù, cô đơn quá chịu sao nổi!


Sáp lại gần hỏi mình đang làm gì đó thì chàng gầm gừ đừng có làm phiền anh mà cưng. Hứ! cũng vì tiếng cưng mà tôi tình nguyện ở tù mấy chục năm rồi, bây giờ không ở tù nữa đâu.


Chàng lật đật mua cho tôi cái Laptop, mở một hộp thư cho tôi, dạy tôi cách gửi email để viết thư tình cho chàng giống mấy chục năm về trước, thế là ý định về Vietnam tạm hoãn coi sao.


Nhưng Email hoài chàng chẳng trả lời, buổi tối hai đứa ngồi hai đầu ghế sopha ôm hai cái computer, hai con chó nằm giữa coi TV, chẳng biết chàng đọc gì mà chìm đắm suy tư dữ vậy?


Bực quá tôi lại đòi về VietNam, chàng gừ gừ trong miệng, hình như ... em chẳng chịu check email gì cả! Có viết thư cho ai đâu mà check! Nhìn vào màn hình của em đi. Oh, một khung nhỏ xíu ở cuối màn hình nhấp nháy nick của chàng! Tôi mở rộng khung cửa.


_ Hello, hello.
_ Dạ.
_ What are you doing?
_ Ơ...
_ I love you.


Tay tôi run, ráng nhướng mắt đọc lại cho kỹ

_ Trust me, I love you.

Sống với nhau mấy chục năm mà chàng vẫn nói yêu tôi sao? lại bằng tiếng Mỹ nữa chứ, lãng mạn quá!

_ Don't leave me.

Thế là... mẹ gọi mặc mẹ, theo chồng cứ theo.

_ Ơ... dạ.





.

1154
.










M ộ t k i ể u
K I N H D O A N H






TuyAnh

Đã ba năm yên thân trong cô độc, một ngày đẹp hay xấu trời chẳng rõ bà nhận được phone của ông


_ Còn một cơ hội chót cho thằng Hai nhà mình ...
_ Ừm ...
_ Anh gọi Luật Sư nhắc lại hồ sơ bảo lãnh thằng Hai ...


Biết là khó tin con người ông nhưng bà vẫn rộn ràng mừng rỡ :

_ Sao ? em chưa hiểu ?
_ Bây giờ Luật Sư đòi thêm ba ngàn để xúc tiến hồ sơ ... anh già rồi, đây là dịp chót anh muốn làm gì đó cho con của chúng ta trước khi anh nghỉ hưu, giúp anh nghĩa là em giúp con ...
_ Được rồi, nếu anh thật lòng bảo lãnh, muộn còn hơn không, em sẽ gửi cho anh ba ngàn ...


Nếu có lòng bảo lãnh thằng con ruột duy nhất của ông thì ông đã bảo lãnh cách đây hai mươi năm rồi! vậy mà bà vẫn cứ bùi tai khi nghe ông lập lại vấn đề bảo lãnh ở thời điểm tro đã tàn, hơi đã lạnh và quá muộn màng này


Ba ngàn chẳng phải là con số nhiều ở Mỹ nhưng là con số đáng kể ở VN.


Bà cuống cuồng báo tin cho con trai

_ Mẹ sẽ gửi cho bố con ba ngàn để ông ấy bảo lãnh con .
_ Bây giờ con đã có vợ con, công việc, nhà cửa ổn định, con không còn ý tưởng đi Mỹ, mẹ đừng để bị ông ấy lừa mãi ...
_ Con không thích sống với mẹ sao !
_ Thì về VN mẹ cũng sống với vợ chồng con được mà ...
_ Mẹ đâu đã ổn định cuộc sống, về VN làm sao con lo nổi cho mẹ !
_ Thì mẹ để ba ngàn ấy vào tiền để dành, đừng đưa cho ông ấy !
_ Thôi không nói chuyện với con nữa


Còn ông thì ra vẻ ban ơn bố đức:


_ Lần này bố bỏ công bảo lãnh, mẹ con bỏ của, sang đây tuỳ con, muốn sống gần bố cũng được, muốn về sống với mẹ cũng được ...
_ vâng ! được rồi bố, bố cứ lo cho bố, đừng bận tâm đến tụi con ...


Biết tin ông gọi liên tục gần như mỗi ngày về VN cho con trai suốt tuần qua, bà vui lắm, bà muốn cha con ông gần gũi, thân mật nhau, Tội nghiệp! dù con trai bà có ngoài ba mươi đi chăng nữa nó vẫn là thằng con trai chưa bao giờ có tình yêu thương, ấp ủ và giáo dục từ bố.


Một tuần sau khi gửi tiền cho ông, ngày nào bà cũng gọi ông hỏi thăm đã gặp luật sư chưa? đã đưa tiền cho luật sư chưa? ... lần nào cũng có lý do để ông chưa thể đi gặp luật sư...


Đúng một tháng sau khi nhận tiền từ bà, ngày nào cũng bị bà hành hạ một việc gặp luật sư chưa, số phone của ông bèn thông báo không còn tiếp tục phục vụ nữa.


Bà nôn nóng bay sang tiểu bang ông đang ở, hàng xóm chẳng ai biết ông dọn đi đâu, trong hãng chỉ cho biết ông vừa xin nghỉ hưu non cách đây ba tuần, mà những thông tin thuộc về cá nhân ông người ta không được phép tiết lộ cho bà, người bây giờ đã hoàn toàn xa lạ với ông.





.

1205
.











đ ọ c t h ơ
M Ộ T M Ì N H






TuyAnh

Cô chỉ làm thơ amateur, thế mà cũng được anh, một nhà thơ có tiếng tăm khen nức nở.


Họ chat với nhau hàng đêm suốt 3 năm bằng những vần thơ đối hoạ dài lê thê .


Anh cho cô biết nguồn gốc từng bài thơ, mà mỗi bài là một kỷ niệm tình của anh trong dĩ vãng.


Cô đến sau những chuyện tình kia nên cô không thể ghen hờn, chỉ bóng gió sao không tiến xa hơn? thì anh biến mất.


Cô đau đớn vật vả, để tang cho thất tình 3 năm.


Từ nguồn khích lệ tinh thần của một nhà thơ tiếng tăm khác cũng đã 3 năm, nay sắp trở thành chồng chính thức của cô, cô in tuyển tập thơ.


Hôm ra mắt sách, anh xuất hiện dù không phải khách mời. Chưa đánh ghen nhưng thành buổi cãi ghen.


Bây giờ cô vẫn khóc và làm thơ đọc một mình.




.

1571
.



hoa hồng

Đ O Ạ N T R Ư Ờ N G T H Ả O



Image





TuyAnh

Ai cũng biết hoa hồng đẹp rực rỡ, thơm ngát và kiêu sa nhưng vẫn kín đáo và huyền bí. Ai cũng tò mò muốn tìm hiểu, do vậy hoa hồng được tôn vinh la biểu tượng của tình yêu.


Ai cũng biết khi yêu là cầm vào cây hoa hồng, người may mắn như có được tình yêu, được hưởng hương tinh túy của hoa hồng và hạnh phúc với tình yêu ấy, người không may sẽ bị gai hoa hồng đâm vào tay... người bị gai hoa hồng đâm vào tay sẽ biết đau buốt thế nào...


Truyền thuyết kể lại rằng: khi bị gai hoa hồng đâm vào tay người bị chảy máu sẽ tương tư, cứ nhớ thương, cứ đơị chờ, và héo hon cho đến chết chẳng có thuốc chữa. Đã có rất nhiều người choáng ngợp trước vẻ đẹp của hoa hồng, cả hấp tấp, lẫn cẩn trọng vẫn chạm vào gai, bị rỉ máu, đã tương tư như thế...


Thần tình ái rất giận dữ về điều này, vì chỉ có Thần mới có quyền buông mũi tên định mệnh, ai là kẻ tương tư, ai là người hạnh phúc.... nay vì gai hoa hồng mà đảo lộn trật tự của Thần. Cho nên, chẳng phải vì tốt bụng mà Thần muốn quyền hạn của Thần là độc tôn, nên Thần tình ái đã mách cho con người biết ở trên ngọn núi cao thật cao kia, một vùng thật hiểm trở kia có một loại cỏ tên là đoạn trường thảo có thể chưã lành được vết thương lòng đó.


... từ đó con người đã có thuốc điều trị nếu chẳng may vết thương lòng rỉ máu...


Nhưng giống như câu chuyện nước suối thần, cải lão hoàn đồng mà hai vợ chồng già kia may mắn được tiên cho biết. Người biết đủ chỉ dùng đến độ quay lại tuổi thanh xuân. Người tham lam đã uống quá liều để trở thành trẻ sơ sinh và câu chuyện mới khiến cười ra nước mắt. Cũng vậy nếu người ốm tương tư biết uống đúng liều thì sẽ quên đi mối tình sầu nghiệt ngã.


Đã không ít kẻ cam lòng ôm mối sầu tương tư cho đến chết, thế gian gọi là chung tình, nhưng chẳng ai động vào làm gì vì tôn trọng ý muốn cá nhân, hoặc cho là gàn dở chẳng thức thời.


Có một kẻ cẩn trọng hoặc từng va chạm vào gai hồng nhiều lần, đã uống ngừa quá liều quy định đoạn trường thảo nên đứt hết kinh mạch, kết quả kẻ ấy không bao giờ biết tương tư, chẳng bao giờ còn biết rung động với đóa hồng thực sự...


5/2006




.
Image


1601
.




Image
______________________________________________________________
c h u y ệ n ă n



TuyAnh

Vừa dọn cơm lên bàn thì Tim đến. Tim xuýt xoa


_ Thơm quá, chắc là ngon lắm !
_ Ăn không? em lấy thêm bát đũa nhé!
_ Em mời thật chứ?
_ Sao lại hỏi thế!
_ Tại anh biết người miền Bắc VN thường mời người khách bất chợt đến đúng bữa ăn của mình một cách khách sáo.


Câu nói của Tim làm cô cười ngất thích thú,

_ Sao anh có thể hiểu rành rẽ ngườI Việt Bắc Kỳ vậy chứ?
_ Người Mỹ trắng cũng khách sáo chẳng kém gì người Việt Bắc Kỳ của em đâu.


Nhìn Tim và cơm với miếng cá kho đã gỡ xương khéo léo, kèm với miếng dưa cải muối chua, cô nghĩ đến ông và không thể không so sánh.


Đâu phải một mình ông sống ở Mỹ 35 năm, bao nhiêu người đi du học trước 1975, bao nhiêu người vượt biên sau 1975, họ vẫn ăn thức ăn VN đấy thôi. Vậy mà ông quyết định chia tay cô chỉ vì ông không ăn được món ăn VN nữa, và cô lại vụng về với những món Mỹ. Thật buồn cười, khó ai tin mà sự thật là vậy.


Trong khi Tim, một chàng Mỹ trắng chính cống, từ 6 năm nay vẫn tiếp tục học ngôn ngữ Việt, cách ứng xử, suy nghĩ, và tập ăn những món thuần Việt, chẳng lẽ chỉ để theo đuổi cô, một phụ nữ bị chồng bỏ vì không biết nấu những món Mỹ thật xuất sắc cho người Việt ăn?





.

1630 top -
Thắt bím
1, 2
_______________________________________________
Làm Sao Cho Hết Sẹo - thơ - Phiến Băng _______________________________________________

Image

Chỉ còn những đợi chờ và ước mơ buồn như tiếng thở dài
nên viết thương dù cũ
cũng không thể liền da
nói chi là hết sẹo

xem tiếp...

_______________________________________________
Mobile Friendly - văn - Nguyễn Khoa Hội _______________________________________________

Image

Ban đầu tôi sẽ chơi bài nào dễ chút cho chắc ăn như Ave Maria chẳng hạn. Cả hai bài cũng nên. Dĩ nhiên tôi sẽ cố nhét bài Traumerei vào chơi và sẽ cố gắng bình tĩnh, chẳng là mấy mươi năm nay có bao giờ chơi cho ai nghe chính thức như chiều nay? Nhưng nhớ đến đôi mắt trong sáng và mong đợi của "mẹ bề trên", tôi chẳng thể nào từ chối đề nghị này được.

xem tiếp...

_______________________________________________
Trộm Nhìn Em - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

đôi khi trộm nhìn em
xem dung nhan đó bây giờ ra sao
em có còn đôi má đào như ngày nào
kể từ khi vắng anh...

xem tiếp...

_______________________________________________
Một Nét Vẽ - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...