THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP







Image

k ý .ứ c .t ì n h .y ê u .



thử lục lọi lắm bài thơ viết về ký ức tình yêu
của một nữ sĩ quen biết
cô ấy thật sự bày tỏ lắm điều thú vị
ngoại trừ
cái mà gọi là
thì cô ấy giấu kín như mèo giấu cứt

loay hoay cạy cái cửa bí mật
tôi chợt thấy chiếc lá vàng
lăn lóc
trong một góc
kỷ niệm.



nnguong




25669




Image

n g ồ i .t r ơ .m ộ t .k h á n h .t ậ n
_____________________________________________________________________


gửi Dì

lần về thăm quê nhà chỉ biết ra ngồi quán cóc
nhìn ngả ba đời ngợp dáng vóc thành đô
nâng ly bia nốc cạn chiều bụi bặm
hồn nhớ vai nào tăm cá bóng chim

mấy lần về thăm, chỉ biết ra ngồi quán cóc
nhìn ngả ba đời rợp mưa gió thành đô
co cụm uống hết đám bọt sầu nghi vấn
Nhân dáng nguyệt cầm. Bằn bặt nơi mô.

lần về thăm, chỉ biết ngồi chong ngóc đâu đó
phơi nỗi buồn [mà tôi đã tựa lưng lâu!]
như da diết tựa lưng vào nỗi nhớ
rưng rưng khoanh trái ngực nát, nhàu

mỗi lần về, lại đâu đó chong ngóc cây cầu
khoe dăm vài [một khánh tận của tình yêu?!]
đã gẫy, sập, rụng, rời qua bao dông bão
chẳng liền nhịp nối cho hạnh ngộ ban đầu

chừ, bên ni vẫn mặc trầm bên nớ
cũng tựa lưng chong ngóc một xa xăm
duyên nợ nào lỡ chôn vùi vào lăng tẩm
sao bia mộ lại nghi ngút hương trầm

bao lâu rồi em vẫn khăn trùm mặt
để thấm, chặm mưa mắt hay giấu giếm hoa môi [?!]
trời chả biết, và tôi cũng chả biết
chỉ thấy vai người run. Theo dằn, xốc của đời.

2013

_____________________________________________________________________

nnguong


26097 top -
mưa, nắng cũ
1, 2, 3
_______________________________________________
Lệ Đá - thơ - Nguyễn Tư Phương _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cũng Cùng Là Mẹ - văn - Hoài Yên _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Lời Cầm Sương Tôi - nhạc - Nguyễn Tiến Dũng _______________________________________________

Image

buông tay
ngây ngất dịu dàng
buông hồ cầm bặt âm vang
buông thanh âm
thơ ngát không gian
khép mặt giã từ...

xem tiếp...

_______________________________________________
Hsinbyume - tranh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image



xem tiếp...