THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP







Image

________________________________________________________________________


không biết tháng 6 có ấn tượng gì trong tôi (!) nhưng khi bắt gặp bài thơ này, tôi ngạc nhiên không biết xác hồn tôi vào thời điểm đó ra sao mà lại viết được 1 bài thơ tình rỉ rả âm hưởng... cải lương như vậy, hì
một lần nữa, hy vọng đây là 1 thư viện khác, sẽ còn mãi đây, ở bên cạnh ta, không như thư viện cũ, biến mất hút, không 1 lời từ biệt, giữa những đổi thay của thời gian và đời sống; thời gian thì còn tìm thấy ở thư viện, đời sống thì không, kể cả việc quật lên 1 ngôi mộ.

________________________________________________________________________


T h á n g .s á u , .v à .t ô i



tháng sáu ngỗ nghịch , nằm trên vai
theo ai thơ thẩn , bước ngắn , dài
hỏi em có rát môi ngọc nữ
hay muốn nắng nồng thêm mắt môi

tháng sáu cùng tôi vội đến trường
(gởi em lời hẹn trên bảng đá )
hàng cây bàng sậm lá mùa hạ
và tôi, ngơ ngẩn ngó vách tường

tháng sáu , vực tôi dậy ra sân
hiên hè, nhánh lá khều ngọn gió
vài cọng cỏ non cùng nhau kháo
nhớ tuổi ngọc em , khoảng vai trần

tháng sáu cùng tôi đi lãng du
bỗng nay trở lại , hồn ưu tư
hỏi em, ngày xưa đi đâu mất
bỏ bóng tôi ngồi , tựa bóng thu

tháng sáu về lại trong mắt em
nụ hoa trổ cánh , hình trái tim
môi em nở lại nụ tình muộn
hay tình trong tôi chợt nở thêm ?

tháng sáu đâu rồi giọng em tôi
trưa , chiều đi lạc tiếng dương cầm
lá còn rung theo nốt nhạc cuối
nắng rụng hồn tôi nốt nhạc câm

tôi biết ai ngồi trong tháng sáu
bóng hè thương quá những buổi trưa
bím lại lọn tóc từng sợi , óng
trói chặt đời tôi , hết vui đùa

tháng sáu nhìn tôi mỉm miệng cười
chao bóng, nắng rọi nghiêng hỏi tôi
em có về kịp cùng tháng sáu
có ngồi bên tôi , ở cuối đời



nnguong
(GiaoMùa, tháng 7.2002)

Image


________________________________________________________________________


tháng 6?
tháng 6 năm nay, 2011, thật nhiều biến động, nhất là ở ngay trong quê hương yêu dấu của chúng ta ! một bài thơ tình, nếu có, chí ít cũng 1 lời nhắn nhủ yêu thương, thì cũng đã ẩn mình trong muôn ngàn bất mãn, bức xúc với thời cuộc, biết sao hơn, khi em đã không còn nhận bất cứ tặng phẩm nào, ngoại trừ tổ quốc !

________________________________________________________________________


t ặ n g .p h ẩ m



tôi mang em lụa
để chận lại những hớ hênh của tình yêu
mà khi ta lơ đãng, hôn nhau
chúng sẽ chạy lại với thiên nhiên
những trần trụi

đó là điều tôi không muốn
vì mỗi người chúng ta nếu không còn gì hết
thì những gì còn lại sẽ co rúm người
trước con mắt ngại ngùng của thiên nhiên

tôi gửi em nụ hôn
để níu lại sự liều lĩnh của trái tim
mà khi ta lơ đãng, chạm nhau
chúng sẽ nhảy xuống với lũng vực
những háo hức

đó là điều tôi không muốn
vì mỗi người chúng ta nếu mạo hiểm, đơn độc
thì những gì còn lại sẽ trơ trọi
với cảm giác bị lột trần và bị nhấc bỗng lên soi mói

tôi mang em yêu thương
- sự tử tế vừa phải, của ngôn ngữ -
phủ lên những điều khó nói
để thôi
không muốn nhìn thấy
ánh chớp ý nghĩ
xuyên suốt từng nấc một, qua, nơi đã hình thành chúng
những điều không muốn nghĩ đến, ít nhất
trong lúc này
khi chiếc lưỡi tôi
đang muốn biến động

'
nhưng tôi sẽ không mang, gửi tới em 1 điều gì cả
khi em muốn biến động, cùng tổ quốc
bởi vì
em không cần điều gì khác, hơn thế nữa
để phấn khích



nnguong
(damau.org)





5583




Image

n g ấ t .n g ư ở n g . .
________________________________________________________________________


mặt trời, và tôi dậy cùng lúc
trong khi mặt trời ở đấy điềm nhiên, tự tại, thư thái thì tôi khác: thao thức, xao động, tìm kiếm

"xoè tay em ra, anh muốn nhìn con chữ
tìm cho ra mê hoặc của tình yêu"


cuộc đời, và tôi sinh ra cùng lúc
trong khi cuộc đời vẫn an nhiên, bộc trực thì tôi lại khác: chao nghiêng, khập khễnh; để rồi thấy mình là chút gió, ít nắng quanh quẩn với ngọn bão ... Huế

"trong đôi mắt em - huế, về mùa xuân cũ
nuối một dòng sông ký ức chảy vắt ngang
lòng có đôi khi mưa ròng nhằm tháng nắng
còn đó nỗi buồn đọng sững giữa thời gian"


thơ, và tôi trưởng thành cùng tuổi
trong khi thơ thanh tân, tha thiết thì tôi ngược lại: du mục, ngất ngưởng; để rồi thấy mình là một tĩnh vật khác

"tôi là chiếc hàng rào khập khễnh
nối một vòng lơ đễnh quanh tôi
có gì đâu
dăm vuông cỏ dại
vắng nhau hoang phế đã ngập đời"

*

đôi khi phân vân và ngần ngại, đã làm tôi đuối lý trước lý lẽ của ... thơ
(chứ không phải của ... con tim!)

"Anh người trần tội lỗi
Đuối một đời mơ hoang
Khuỵu chân cửa địa đàng
May nhờ thơ em đỡ

Anh còn gì mong nhớ?
Ngày em không làm thơ"


có lẽ, cũng bởi vì

"Có lần ta tập tễnh say
Bây chừ chếnh choáng giữa hai ngã đường"





......

________________________________________________________________________

nnguong
2006




7820




Image

m ê .k h ú c



1.
nỗi nhớ tôi nằm trên vai
em. Sao cứ mãi hững hờ: gió bay.
làm tôi cứ ngẩn ngơ hoài
gió bay: mặc gió; tôi nằm: ươn thân.


nỗi nhớ tôi khụyu trên lưng
em. Sao cứ cựa thân hình tình yêu.
làm chiều cứ nắng hiu hiu
nhớ chuyện kim, chỉ. Khíu tình trăm năm.



2.
nỗi buồn tôi nằm trên vai
tôi. Nghe nặng hạt tình yêu: ơ hờ!
đuôi mắt em chẳng đợi, chờ
nắng xua nỗi hụt hẫng. Chiều chao, nghiêng.


nỗi buồn tôi khụyu trên lưng
tôi. Nghe vết cứa, cào sưng vù đời.
bấy chừ, thương tật ra khơi
gió quen thổi bỏng. Căng bườm phiền ưu.



nnguong


Image


9845




Image

l Ụ c. B á T .k Ẽ m .G A i
...............t H Ủ a .g A i .G ó C
________________________________________________________________________


1.
georgia lạ đất, lạc trời
khi không khi khổng lại ngồi nơi đây
xoay mặt tìm lại tháng ngày
xưa-tôi (tiền kiếp): buồn loay hoay, buồn

2.
năm này tháng nọ cầm chân
cuộc đời biệt xứ. Dây thòng lọng treo
nhặt nhạnh được chút quạnh hiu
mang về ương giống thành hoa nhọc nhằn
em tưới giùm chút ân cần
nuôi tươi tắn mật, chăm hoan hỉ lòng

mai kia lót đặng chỗ nằm
ngại gì chứ: chút gối, chăn ngoan, hiền

3.
không em, tìm chỗ không gian
nối liền ý nghĩ. Ngập tràn nắng, mưa
dăm chiếc lá từ nghìn xưa
bay về kể lại một mùa, riêng tây

4.
cảm ơn mãi cái loay hoay
cái phiền muộn thực thể bày kề bên
em ví như nắng lung linh
thơm mùi thiếu nữ thì thầm chuyện xưa

riêng tôi, thì vẫn như mưa
mon men thềm mục, cợt đùa tình nhân
em còn thừa, rộng chiếu, chăn
truy hoan ngày cũ. Tôi: quên chỗ nằm

5.
nát nhầu chăn chiếu, gối mền
nhưng tâm thất vẫn vẹn nguyên thất tình
ngủ trên vạc giường gập ghềnh
đã lưng cộm, cấn - thêm dằm xóc, đau

(lêu bêu-tôi vốn lều bều
rễ không bám đất, nên nhiều nổi trôi)

nát nhầu vóc dáng, bóng hình
nhưng tâm tình cứ chình ình trong tim
mai rồi sẽ lúc nhớ, quên
thế gian rồi cũng mình ên nhớ người

gặp nhau chi ở nụ cười
về nhà, nhớ lại bỗng lười nói năng

6.
đốt bậy, đốm lửa muộn phiền
thiêu, có rụi hết cuồng điên trong hồn!
hay đùn thêm khói chất chồng
thành mây trôi nổi thăng trầm tháng năm
đốt ở ngoài, trong cháy ngầm
lục phủ ngũ tạng bỏng, bầm nợ, duyên

uống chút, cho bớt cuồng điên
say, có quật được muộn phiền trong tim!
hay quay quắt lộn ngày, đêm
không gian đảo, ngược; thời gian lẫn, lầm
say bên trong, ngoài lạc thần
ngả nghiêng thân thế: bất cần, buông xuôi

em còn lười, biếng tới, lui
sá gì chứ! khoảng buồn, vui của đời

7.
ừ thôi, em cứ quên đi
mặc tôi, quen thói ù lì ngày xưa
tiếc gì một chút duyên thừa
mà em đã lỡ cợt đùa, trước kia!

ví dù mình phải xẻ, chia
riêng tôi, chắc mẩm: mộ bia-tôi, buồn
chẳng gì ! mưa, nắng thất thường
huống chi một chút điên, cuồng nợ, duyên

nay em đã bỏ mái hiên
trả tôi vạt nắng bên thềm ngày xưa

8.
vác thân đi làm cu li
mang theo bản mặt lầm lì (khó ưa!)
vậy mà cũng chả chịu chừa
thêm dăm ly rượu cũng vừa vặn, nghiêng
rồi thêm ngày, tháng ưu phiền
bởi em cứ ghé: huyên thuyên nói, cười

núi , rừng cũng phải khật khừ
huống chi ta vốn nát nhừ vì em

9.
dọn phòng chợt thấy bài thơ
khi không em lại bước về, ngang nhiên
chợt dâng ngọn sóng ưu phiền
bực mình, đốt thuốc: chuyện xoàng, hơi đâu

ngày dài nhằng chuyện tào lao
tháng năm cũng nhạt hết màu yêu thương

chia tay là chuyện bình thường
(nhưng trong tâm thức chắc dường như chưa!)

10.
ôm bài thơ, đi giang hồ
nghe vai nằng nặng chút ngờ ngợ, quen
bởi, bài thơ nặng ưu phiền
nên tim thình thịch chút riêng, mơ hồ

ôm bài thơ, nhớ giang hồ
tim, vai nặng chịch chút ngờ ngờ, riêng.

________________________________________________________________________

nnguong




15554





Image

V a l e n t i n e

________________________________________________________________________


Bắt chước mọi người, ngày này năm trước tôi một mình bước xuống gian hàng trồng đầy những loại hoa dành cho những người yêu nhau, mua một loài hoa độc thân. Cô bé bán hoa trả lời cho tôi biết tất cả loài hoa đều đã được ghép giống. Và cô bé bày cho tôi viết vài lời thơ tình tự với sự quy hàng dễ thương của một thi sĩ đã viết trong bức thư gửi đến một địa chỉ không người nhận.

Lần này, khôn ngoan hơn, bó hoa không muốn bị trả lại nên chẳng chịu kèm theo địa chỉ của quá khứ mà một mình bay theo những tấm thiệp tình yêu khác nương náu vào mùa nô nức của loài người. Đóa hoa bay lên cao với trăng. Tôi ở lại với đêm thao thức. Chuông nhà thờ đổ xuống tiếng đồng ăn năn. Lũ chim câu bắt đầu ngáy lên tiếng gù hạnh phúc.

Đêm nay, tôi chợt muốn tự thoát ra khỏi chiếc vỏ thân tộc ồn ào, trưởng giả và chiếc mặt nạ che dấu ánh nhìn lố bịch của đạo đức.

Rời chiếc ghế tâm tưởng no đầy với tấm lót đệm bạc nhược. Tôi lại xuống đường, bỏ rơi sau lưng, những bước chân dè dặt.

Mời em vào gian hàng yêu thương của nhân gian bằng khúc luân vũ huyền thoại. Cánh chim chập chững vỗ vào bóng tối huyễn hoặc và mọi người đang đi dạo trên lề đường tương phùng. Em mớm đêm bằng chiếc lưỡi không bụi bẩn, tiết ra chất tinh khiết của trái tim và vị keo sơn mộng ước. Tôi dẫn dụ em vào chiếc lưới không mồi vây bủa Valentine.

Ở góc đường, tiếng kèn đồng lặng lẽ hoà nhịp cùng với ánh sáng còn sót lại bên kia thế giới đưa những bước chân man dại tiền sử trở lại. Tôi và em cùng nhau trở về thuở hoang sơ, thay thế những tấm thiệp trong ngày lễ bằng những nụ hôn thời thượng cổ. Con rắn quấn quít chung quanh trái táo. Nhả nọc độc vào tình yêu. Khuya có Satan và tội lỗi. Tôi có em để dày vò nỗi cô độc. Và có một địa chỉ không người nhận cho một tấm thiệp không đề tên.

Rót mời em ly rượu kiêu kỳ. Em thêm vào trái nhãn tự mãn. Con linh miêu chợt vương móng vuốt biến thành loài thủy quái dìm tôi sâu vào lòng biển tình yêu. Em hiểu vì sao mọi thứ sẽ bị huỷ hoại bởi những đêm hoang đường như đêm hôm nay.

Thành phố bây giờ chỉ còn sót lại vài người bán thân bất toại từ thế kỷ trước ngơ ngác nhìn những tấm thiệp bay lả tả quanh họ với những lời chúc xa lạ không có ý nghĩa. Cô bé bán hoa trên miệng đang ngậm một nhánh hoa hồng tinh ranh cùng màu với vành môi, chia xẻ lời chúc tụng muộn màng.

Cuối cùng, tàn đêm, con sâu trong miếng táo cắn dở bắt đầu ngọ nguậy gặm nhấm nỗi ưu phiền.
Tôi giống như một tấm thiệp không lời Valentine.

________________________________________________________________________

nnguong



19190 top -
mưa, nắng cũ
1, 2
_______________________________________________
Tuyết - thơ - Không Quán _______________________________________________

Image

Trắng xóa nỗi buồn
Hòa gió đông thổi
Trắng xóa khắp nơi...
Từng cánh tuyết rơi...

xem tiếp...

_______________________________________________
Gởi Em, Người Bạn Phương Xa... - văn - Hoài Yên _______________________________________________

Image

Bởi họ, cũng như tôi, ở xa quê hương đến vạn dặm đã và đang hội nhập vào đời sống nơi đây với một cuộc sống sung túc, một tương lai sáng lạn, với đầy đủ quyền lợi của một công dân nơi một cường quốc dân chủ tự do. Họ làm một cách thật tận tình, đầy nhiệt huyết chỉ vì cho dù sinh sống ở bất cứ nơi đâu trên thế giới, mang bất cứ một quốc tịch nào họ vẫn là một người Việt Nam...

xem tiếp...

_______________________________________________
Đông Về Trên Thành Phố - nhạc - Nguyễn Triết _______________________________________________

Image

thế là đông trở lại
trên thị trấn hoang vu
gió lúc đâu trở lại
giá buốt hồn đơn côi...

xem tiếp...

_______________________________________________
The Penguin Santa - ảnh - Giang _______________________________________________

Image


xem tiếp...