THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image




m Ộ t . s Ớ m .m a I ,
.....c h Ứ .k h Ô n g .p H ả i .l À
..........m ộ T .m A i .s ớ M



một sớm mai hè
chán chường khiến tôi rũ bỏ hết mọi thứ vướng víu trên người
rồi đi ra đường
lắm người có thẩm quyền trờ tới, và
kết tội tôi công xúc tu sỉ

một sớm mai mùa xuân
còi cọc khiến tôi rũ bỏ hết chữ nghĩa vướng víu phía sau ót
rồi vừa đi vừa lầm bầm
chào buổi sáng
lắm người tranh đấu cho nhân bản vây quanh, và
kết tôi tội vong bản

một sớm mai khác, không phải mùa xuân cũng không mùa hè
đời sống làm cho tôi có ý nghĩ phải từ bỏ tháng năm lưu lạc
như chiếc lá vàng rơi hẫng
thiếu khả năng tự đào một huyệt mộ
nó rơi thật tự do
và vỡ vụn trong thế giới vô hình
cư dân quanh đấy tụ tập lại
và bảo là tôi phạm tội vong quốc

một sớm mai, chứ không phải là một mai sớm
khi mải mê ngồi nhìn quá khứ hiện tại và tương lai
tôi chợt phát hiện ra rằng
đó chỉ qua là một sát na phi lý
khi quên tưới nước

một mai sớm khác
không, nói đúng hơn là một tối nọ
rảnh rỗi ngồi đọc lại lắm điều tôi đã viết
thấy, tôi chưa hề có một sớm mai nào hết
đó chỉ là điều tưởng tượng, và
cái tôi đang có là
một tối khuya
khuya khoắt lắm điều tôi vất vưởng
người thân tôi ra vào nhìn thấy
họ phán quyết rằng tôi chỉ là kẻ
đi với mây về với gió.




HHiếu




24397




Image


ý .t Ữ ở n g . .
........c h O .m Ộ t .k Ệ .s Á c h . . .
.................m À .l à !

_____________________________________________________________



không là biếm họa ký họa hoạt họa phóng họa hay tốc họa
mà là hiểm họa
chẳng phải bằng mực tàu bút chì bút sắc bút lông phấn màu bột nước bột màu thuốc nước sơn dầu
mà là chụp cắt ghép dán
.

tôi chưa điên
nên đừng lắm ngạc nhiên
khi thấy tôi làm dăm chuyện
hơi bị niểng
khi lâu nay
ăn ngủ cùng chữ nghĩa
mà chẳng khai phá được một chút nào
sáng tạo
theo kiểu hậu hiện đại
.

số là
lâu nay lò mò sơn một vách tường màu mưa mây
cưa đục những khoảng trống
kích cỡ hình vóc khác nhau
tùy theo hay dở dỏm nổi danh t(o)ăm tiếng
đặt mỗi tác phẩm vào nơi ưng ý:
- tùy theo mỗi lúc tai biến lên cơn, tập thơ (hay) đầy ẩn dụ của một lão thi sĩ bị bịnh mộng tinh,
- bức tranh của họa sĩ luống (cuống) tuổi,
- những tập sách cũ có giá trị là tòng phạm trong vụ tự sát của một trí thức giả
- những sách đọc để ăn và đọc để ngủ
- lắm thứ lá cải
đọc trong lúc trút bỏ chất phế thải
.

khoét một sân vườn trưa nhiệt đới
dán lên khung cửa sổ ký ức bên trong
chân dung một gã bị thơ tẩm độc
cây chổi lông để quét bụi bẩn trên lắm con chữ ô uế
chiếc gối ngồi nhâm nhi lắm ẩn dụ bên cạnh rặng san hô
cặp mắt kính quên lãng
đôi dép sẵn sàng tháo chạy xa khỏi mưu đồ của ngôn ngữ
.

gì nữa, chưa biết
từng thứ ấy, tôi thiết nghĩ, đủ để tôi trở nên bận rộn để ngồi xuống
cách thong thả
nhìn lại đời mình
lắm chuyện chẳng ra gì
.

xong, ôm lắm ý tưởng trên vào mớ mị để phá(t)c họa
sau lắm đêm trăn trở
cho một thiết kế mỹ thuật
giấc ngủ vực tôi dậy
đứng trước mặt tôi
là một bức hiểm họa của kẻ bị căn bịnh mộng du bất trị
thấy đơ
thơ đấy.

HHiếu


24483



Image


m Ấ t .b Ó n g


ngồi thừ người trên ghế
cúi đầu chống cằm
chiếc bóng không nằm
bên cạnh cái ghế
trên mặt đất
như thường lệ
thoạt đầu
hắn nghĩ là do thiếu ánh sáng ngày, nhưng sau dần
hắn chắc chắn là mình đã mất bóng
thật sự,
cái bóng đã bỏ hắn ngờ nghệch cùng áo cơm
mà đi

thoạt đầu
hắn nghĩ là do bị quáng gà, nhưng không lâu
hắn phát hiện là hắn bị mất bóng
có lẽ,
cái bóng đã bỏ hắn lụi cụi với số phận
mà đi
hắn biết, cái bóng chẳng đi đâu xa,
chỉ quanh quẩn với lắm bức xúc cùng bạo lực ở quê nhà
sau bao năm
lêu lổng nơi đất khách

quê hương như một loài giun
không xương luôn vặn vẹo mình tìm một vùng đất khô ráo
chưa bao giờ thấy được chiếc bóng của mình
thì đã chết khô
dưới cơn nắng hừng hực đỏ lửa, tuy vậy
quê hương luôn mãi là một
hình bóng
trong tâm khảm của người người
hắn có xương sống, có thể
ngồi ngay đứng vững
đi về xuôi ngược không trở ngại
có điều
không hiểu tại sao mãi lại mất bóng
khi nào chẳng hay, biết

một hôm ngồi thẩn thờ đốt ký ức bên hiên thềm mây xám
khi mưa kéo đến
vội vã vào bên trong nhà
hắn đã quên béng mất gói thuốc lá
ở bên ngoài.



HHiếu



24523




Image


m Ặ c .x Á c .t Ô i . .
_____________________________________________________________



trời đã bỏ mặc loài người
em cũng đặt bày mặc kệ người
đất thì không
đất đang yêu thích loài người
và tôi, cũng chỉ là một sinh vật giống người

trời đã bỏ mặc loài người
mặc kệ lắm than vãn
trời bất ngờ xây lắm nghĩa trang
lấm lem mảng trời xanh biếc
em cũng đặt bày mặc kệ người
xây huyệt mộ cho một tình yêu
dựng bảng cấm lai vãng
kể cả phúng điếu hay tưởng niệm
cho một góc phố luôn biến dạng chân dung
đất thì không
luôn mở rộng cửa vòng tay ôm lấy những ai
biết quỳ xuống bốc một nắm đất
hôn lấy hôn để
thích trở về với đất
sống trăm năm

trời đã bỏ mặc loài người
trong từng cơn chinh biến
loài người cũng đã bỏ mặc nhau
bỏ mặc từng trang lịch sử
đang trở nên ô uế
bỏ mặc nhau
trên từng cây số lưu lạc
bỏ mặc nhau
ở từng biên giới tử sinh
em cũng đặt bày mặc kệ người
xóa bỏ lắm tin nhắn vớ vẩn
trong ngỏ cụt của cuối cùng một tình yêu
tiện tay quẳng bỏ luôn lắm thiệp chúc tụng
từ thiện tất những sách truyện tiểu thuyết tình cảm xã hội
dựng bảng tử lộ cho một hạnh ngộ
mặc kệ nhau
tâm thất chẳng một nhịp đảo chao
sau khi đã đổi thay lý lịch của tình yêu

trời đã bỏ mặc loài người
đất vẫn còn chưa muốn đón chào
bởi tôi vẫn còn hụt hẫng
vì em tôi đã hóa thân thành sa (-di) -tăng
vì em tôi đã biến dạng thành con (-chiên) -ghẻ
ngồi gở ghẻ căn phần
đang đầu thai làm mụt cóc
trổ mầm lên số phận
đóng váng một chuyện tình

trời đã bỏ mặc loài người
đất đang ôm lấy loài người
này em, hãy mặc xác tôi
để đất có thể đón chào tôi
sau khi tôi chào biệt thế giới
mà sống đời đời
[ở đâu không biết!]

HHiếu


24554



Image




t i Ể u .t h U y Ế t .
.....t ì N h .c Ả m .x Ả .h Ộ i
..........c Ự c .n g Ắ n .



một hôm dọn dẹp tâm hồn
moi ra chân dung hạnh ngộ
lắm nhếch nhác đóng váng mốc thếch sắc màu
mang ra triển lãm
thỏa mãn đặng vài xăm xoi nghệ thuật

có bữa lau chùi đời sống
phát hiện mụt cóc chai cứng
đang di căn ý nghĩ ù lì
xách đi khuyến mãi
an ủi dăm căn phần mặc cảm

lắm lúc giú cất thời gian
đụng phải một cục tháng ngày
mèn, cục mịch lắm câu thơ sái mùa
bức xúc cho ra mắt sách
t(o)ăm tiếng cũng được vài tờ báo lá cải

chợt nhớ riêng trích đoạn cải lương
lầm bầm câu thơ tân cổ
vai tóc nào lâu năm mặc gương lược
vừa lục soạn vừa kể lể
rườm rà cổ tích một tình yêu

cứ như thế
tôi, như chú mối thợ
lắm thân cây gỗ mục
chết đi, sống lại đã bao mùa.




HHiếu




24572 top -
thơ HHiếu
1, 2, 3, 4, 5, 6
_______________________________________________
Tuyết - thơ - Không Quán _______________________________________________

Image

Trắng xóa nỗi buồn
Hòa gió đông thổi
Trắng xóa khắp nơi...
Từng cánh tuyết rơi...

xem tiếp...

_______________________________________________
Gởi Em, Người Bạn Phương Xa... - văn - Hoài Yên _______________________________________________

Image

Bởi họ, cũng như tôi, ở xa quê hương đến vạn dặm đã và đang hội nhập vào đời sống nơi đây với một cuộc sống sung túc, một tương lai sáng lạn, với đầy đủ quyền lợi của một công dân nơi một cường quốc dân chủ tự do. Họ làm một cách thật tận tình, đầy nhiệt huyết chỉ vì cho dù sinh sống ở bất cứ nơi đâu trên thế giới, mang bất cứ một quốc tịch nào họ vẫn là một người Việt Nam...

xem tiếp...

_______________________________________________
Đông Về Trên Thành Phố - nhạc - Nguyễn Triết _______________________________________________

Image

thế là đông trở lại
trên thị trấn hoang vu
gió lúc đâu trở lại
giá buốt hồn đơn côi...

xem tiếp...

_______________________________________________
The Penguin Santa - ảnh - Giang _______________________________________________

Image


xem tiếp...