THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image


.t h Ô i !


chúng ta hãy ra trạm đón xe buýt đi đến tương lai
ở đó, trong khi chờ đợi ta hãy cùng nhau đọc báo
rao vặt và cáo phó
đám cưới hôm qua ly dị ngày mai
thông báo từ những tiệm rượu sẽ mở cửa sáng chủ nhật nếu nhà thờ bị giải tỏa
bộ sách tuyên huấn mới nhất của tay lãnh tụ bạo lực vừa xuất bản
giấy vệ sinh cao cấp vừa được tung ra thị trường thương mại
toàn những tin tức thời sự nóng hổi
trong khi em từng bước một mò mẫm trèo lên con dốc đời tôi
để tham khảo và định giá độ nóng của ngọn núi lửa âm ỉ bấy lâu nay
thì chiếc buýt kiếp sau trờ tới
tôi đành xếp gọn lại tờ báo, và
cặp nách các thứ nóng lạnh
đang lằng nhằng dan díu nhau
ở đời nàyi


HHiếu



25307




Image


b Ơ i .n g ư Ợ c . . .
__________________________________________________


gửi Ho Viet, và Đi là sự cứu rỗi


con đường cứu rỗi
bằng con thuyền vượt bi(ể)ên
tay chèo luống tuổi mỏi rục
mái chèo gỗ non vẫn chưa ruỗng mục
quẳng gánh lo âu vào trong ba-lô
đi, như những ngày chưa biết đi
gạt bỏ lắm chập chững và tập tễnh, tôi lưu lạc
bằng nỗi niềm du mục
nhặt nhạnh tâm hồn của cỏ
và thở bằng trái tim cá hồi
nhai hạt cà phê để sống
trò chuyện cùng anh lơ xe miền đông
giá vé khứ hồi bằng chiếc áo quan anh hằng mơ ước
tôi khóc
để an ủi chính mình
hằng ước mơ một huyệt mộ
với giá bảo hiểm
của độc lập tự do và dân chủ
xa xỉ
chưa hề thấy.

HHiếu


25335



Image




Ừ , .c À .p h Ê .
..... .k Ê n h .n h I ê u .l Ộ c



gửi Chiêu Anh Nguyễn



ngồi trên bờ kè thối hoắc hôm kia
ngồi ở vỉa hè ké lề đường lòi gốc cây hôm nọ
ngồi giữa mặt đường nứt nẻ đề án
ngồi ở dọc hàng hiên mẻ răng tam cấp hôm nay
ngày mai lại ngồi dưới ô dù che mưa tựa gốc cây che nắng, và có thể ngày mốt
hôm sau nữa ngồi ở cái bàn gỗ bàn sắt ghế đẩu ghế nhựa
uống ly cà phê đen đá trong cái hâm hấp
dọc kênh nhiêu lộc
thành phố cao thấp trước sau trong ngoài xe gắn máy inh ỏi bụi kèn
đất nước ngàn năm văn vật chục năm hòa bình tiếng chửi thề lênh láng ngập bờ đê
vương vãi từ một độc lập chôm chỉa ra tới dân chủ đầu đường và nhân quyền xó chợ
cô chủ quán là người phu nhặt lá mùa thu bên đường
tâm thất chia sẻ ra nhiều mảnh
mảnh trong giú cất một nửa chuyện tình
mảnh ngoài bộc lộ nguyên vẹn hình hài đất nước
mảnh mang đi biếu tặng khắp cùng nhân gian hẻm hóc
cùng khổ
đặt lên bàn một ly cà phê đen đắng lịch sử
thốt lên lời cám ơn
tờ giấy bạc lẻ đang lặng lẽ tư duy lắm buổi sáng
thời cuộc

đô thị mới là bờ kè rải rác nhân dáng ngồi câu dăm con cá đang bị nhiễm độc
những chiếc vảy cá còn vướng mùi chất thải từ đầu nguồn đổ về
đại lộ danh vọng là lối mòn của lắm tấm vé số nhân dáng gù lưng căn phận
vỉa hè là những quang gánh vất vưởng bên ngoài từng cánh cửa đóng vội
mắt môi vô cảm
đường phố là dĩa tô nón lá hối hả ngang dọc
mủ bảo hiểm đủ màu xuôi ngược từng tờ polymer
thành phố là của dân ba-lô thập phương
tôi chỉ là kẻ thiếu tự tin băng qua đường
trở lại thăm cố hương
trong một trật tự rối rắm mới
thăm từng mảnh ván thuyền rã rượi trên bãi bờ hoang vu
thăm từng miếng tôn vất vưởng trong thác lũ
từng cột kèo trôi giạt hết tháng năm oằn vai gánh, vác
từng mái hiên lều bều bốn bề lũ xả
từng thân xác sình nước lạnh ngắt của đám gia súc tội nghiệt
mọi thứ
tất cả mọi thứ
theo nước lũ tràn về
triều cường ngay trong tấm lòng của mẹ việt nam
ưu phiền như những chiếc lá mùa thu
mỗi năm theo giông bão kéo về
kể lể với vệ hè
than thở cùng ly tách ghế bàn cánh cửa vách tường bảng hiệu mái hiên bầu trời mưa nắng
mà cô chủ quán
dẫu đã cho thêm đường vào
ly cà phê vẫn đắng
suốt đoạn đường gió bụi
bọn người man khai đã không ngượng miệng
kháo nhau rằng
một thứ hạnh phúc của thiên đàng xã hội chủ nghĩa
thứ hạnh phúc chẳng thể ngờ được
từ địa ngục vô sản
hạnh phúc thoi thóp trên một thùng mì nhân hậu
hạnh phúc ngoi ngóp trong một bộ áo quần nhân ái
hạnh phúc hy vọng trong tay một bộ tập vở bút mực nhân bản
và, hạnh phúc người
cố kéo dài ra thêm khúc ruột
suốt chiều dài lịch sử

tôi ngồi đấy ngớ ngẩn
từng tháng ngày lạc lõng
từng năm tháng mớ mị
kiếp nhân sinh
trong ly cà phê bờ kè
đầy mùi, vị
ừ, cà phê ở kênh nhiêu lộc
ngồi trên bờ kè ở vỉa hè ké lề đường giữa mặt đường dọc hàng hiên dưới ô dù tựa gốc cây kế bàn gỗ bàn sắt mòn lẵn ghế đẩu ghế nhựa
ly cà phê đen đá trong cái nắng hâm hấp nhiệt đới
cũng hết
nhưng vẫn không cách nào
tôi có thể uống được hết
lắm tang thương
của đất nước.




HHiếu




25341




Image


t r Ô i .g i Ạ t . . .
__________________________________________________


cánh hải âu luôn chao lượn bãi bờ
và nắng không bao giờ thất hứa với đất
ra biển không bao giờ đứng được yên một chỗ
tôi luôn bị trôi giạt
từ đời này sang kiếp khác

có lẽ đến hết đời này
chắc cũng khó lòng tấp đặng vào bờ
dẫu có thốc tháo ói hết
mật xanh lẫn mật đỏ.

HHiếu


25480



Image




b i Ế n .d Ạ n g . .
..... . . .




em bỏ thành phố bị mang tiếng nhiều trộm cắp nhất thế giới
nơi em đã bị mất cắp cuộc tình
khi vào tị nạn nơi phố thành có tiếng đất lành chim đậu
em mới tin lời tôi nói là đúng
phố phường này luôn không có hoa sữa
lại còn có rất nhiều loài quạ đu giây điện
từ nhiều năm nay không lâu sau khi xã hội bị chế độ biến dạng.


HHiếu




25491




Image


y Ê u .s Á c h .t Ồ i , .
.....đ Ã .đ ư Ợ c .c h i Ê n .p h Ồ n g
..........t Ọ a .k h Á n g .t Ạ i .c h Ỗ

____________________________________________________________



mai kia mốt nọ nếu chữ nghĩa có chết
hãy cho tôi lên mạng xã hội
được tự thiêu đốt
[nếu cần, cứ để tôi tự thiêu tôi hằng năm]
[như thiên hạ đã cố tình để cho rừng tự thiêu đốt!]
cho ra vàng ra mã
cho ra tro ra cốt
rồi thả trôi sông
như mỗi mùa lũ xả thải
của lắm tâm hồn việt nam
đang thoi thóp thở
qua lỗ kim
trong lắm bọc nhựa chế độ
việt nam, nơi tôi có bao lần trở lại
trôi giạt luôn tôi: cỗ áo quan khờ dại
hoang đàng

mai kia mốt nọ nếu thơ có biến dạng thành bia mộ
hãy cho tôi tự in ấn tôi
cùng chữ nghĩa
một tác phẩm, lắm ý nghĩ tồi
nơi xuất bản
biết bao lần tôi trở lại
truy tầm kẻ chủ mưu
đã phát hành tôi
một tác phẩm chưa kịp khâm liệm
đã thả trôi biến
cho lắm cá hồi rỉa từng mảng da thịt vong quốc

mai kia mốt nọ nếu phố phuờng trở nên hoang vu
hãy cho tôi ngồi
tựa vách núi
nơi tôi lớn lên, và tập tành bá đạo để làm người
từ đó, cặp mắt có thể vênh váo
lên lắm điều lếu láo
cũng ta đây: một ngợm biến thành người
chẳng cần chi tới kinh thư sau lưng
vách núi

mai kia mốt nọ nếu quê hương biến dạng thành nghĩa trang
hãy cho tôi quang, gánh
để tôi rao bán lắm chữ nghĩa đã được chiên phồng
gù lưng một đời
một thúng sông một thúng núi
và một áo quan
giòn rụm một xác ngủ vùi
chưa hề đọc được dòng cáo phó
bên cạnh lắm rao vặt của lề đường

còn nếu tôi chưa chết
hãy nguyền rủa tôi cho đến chết
để tôi mau thoát kiếp làm người
đã lỡ lạc mất vệ hè của giống nòi.


HHiếu


25543 top -
thơ HHiếu
1 ... 3, 4, 5, 6, 7
_______________________________________________
Ru Cho Trái Cấm Rơi Vào Môi Em - thơ - Hoàng Vũ Luân _______________________________________________

Image

lời ru chuyển gió gọi trăng
đọng vào trái cấm
vĩnh hằng men yêu
gió xuân tỉnh giấc cô liêu
gọi môi em chín
mấy chiều rụng rơi

xem tiếp...

_______________________________________________
Lá Thư Không Gửi - văn - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Cái nóng khủng khiếp cháy da làm tôi lại nhớ về em. Tôi nhớ lần đầu tiên gặp em ở Biên Hoà. Nhớ buổi trò chuyện không quá sáu mươi phút, nhưng em đã nói với tôi rất nhiều điều, những ước mơ rất đáng yêu...

xem tiếp...

_______________________________________________
Còn Đây Câu Nói Yêu Em - nhạc - Tôn Thất Niệm _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Still Life - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image


xem tiếp...