THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP












t h ơ . H H i ế u


12703




Image

photo Ngọc Thể
.
.
.
"...đơn giản không kiêu sa, vóc dáng đơn thuần không điệu đàng cầu kỳ; dáng vẻ không đòi hỏi kẻ thưởng ngoạn phải biết tên của loài hoa, hình chụp không cần thiết người xem ngửi được hương hoa ... "
.
"bài thơ cũng chẳng có ý nghĩa liên hệ gì với tấm hình chụp, nhưng tấm hình đã khiến tôi viết ... một điều gì đó đang đến trong ý nghĩ, khi nhìn thấy tấm hình chụp, thế thôi! cám ơn Ngọc Thể"




n ứ t . m ạ c h



mệt mỏi bất ngờ
lũ mây xám lặng lờ không chịu rớt hạt
và gió thì biệt tăm
chỉ có em và con sóc nhỏ
gặm nhấm từng trái hạnh phúc
rơi đầy mùa hạ
niềm tin của chúng như không thể thoát khỏi mấy ngón tay truy tầm
quả thông khô như đá tảng vô tình
rơi trên ngọn cỏ
bẹp dí
sự cô độc
được nuôi dưỡng từ bấy lâu nay
từng cụm ngôn từ
bập bẹ lặng lẽ
nỗi phiền muộn trễ tràng
bởi chúng vốn không biết nói
còn tôi lại thinh lặng
riêng tư, của trưa đục ráng lờ khuya câm sương mốc
của khoảng không gian nơi âm ba không thể phá vỡ để có thể dội lại râm ran một lồng ngực
của hẫng hụt trong chân không
không thể rớt không thể đậu
lơ lửng của ruỗng mục không tan rã
đến khi rơi được thì lại là một trộ mưa
khóc òa

làm lũ đom đóm gù lưng cõng niềm tin của chúng
bay vội vào cánh rừng
vừa khép.



HHiếu



12704




Image


n ế p .g ấ p . h ạ n h .p h ú c
________________________________________________




có quá nhiều nếp gấp
tìm mãi không ra
tôi co cụm thế nào
để cho em tượng hình tôi một con sâu rọm
khuya, đo từng hạnh phúc

thật tình mà nói [!]
nếp gấp nơi mũi tôi
là nỗi cô độc đời đời kiếp kiếp
của nhân và quả
nếp gấp nơi mắt tôi
là hiệ(ậ)u quả của những đuôi mắt khốn kiếp hò hẹn
và nếp gấp nơi lúm miệng
là con mắt bão
của kẻ đói khát
hạnh ngộ

tôi gom chúng vào căn phần
tạo nên chân dung
[như họa sĩ tự họa!]
của một kẻ có thừa năng khiếu
lọc lừa
và có thừa bản lỉnh
bội bạc trên hai vai quán tính

đến khi khám phá ra phong cách của chính mình
hoàng hôn lặng câm
quàng vai khuya khoắt.



HHiếu

Image


12705




Image



g ó c . t h Ờ i . g i a n



người không viết tôi cũng chẳng đọc
tôi biết người lặng thinh
một con sâu đo
nỗi buồn dài hơn thân thể
dài hơn sợi tơ quàng vai hạnh ngộ


một chiếc lá chỉ chờ con sâu gặm hết
căn phần
rồi buông mình rơi vào chiếc áo quan thênh thang
tiếc nuối
không kịp kéo theo người tình


các tế bào hò hẹn biết kháng án cùng ai
chúng có biết gì đâu
chỉ tội nắm tay nhau
cùng nhau rơi hết một mùa thu

và khi người thức dậy
góc phố thời gian chỉ còn lại
cụm không khí phải gió sục sạo quanh quẩn
lùng kiếm lý lịch những điều vừa mới đi qua
tin nhắn chết chìm
hẹn hò vất vưởng
xương lá bám bụi
vạt nắng ươn ưởi
các thứ
chen lấn vào cư ngụ mắt người
lắm cấn cộm
lời tự thú



chỉ còn bảng tên đường
đứng lì bên ngoài
lơ láo
một ký ức.


HHiếu

Image


12926




Image



h ư ơ n g .k h ó i . ư ơ n - ư ở i .


nhăn nhó càm ràm chưa đủ
tôi gấp đêm theo chiều của mình
hiện đại hay xốc nổi
chân dung tôi gồ ghếch chai lì
phiếm diện
mang ơn em chỗ xén tôi bức hương khói hiện đại
bao nhiêu đấy
đủ cho tôi
thu xếp tháng ngày còn lại
gọn cạnh theo nếp em gấp [!]
những câu thơ chen nhau một chỗ nằm
chữ nghĩa chàng ràng
[cách riêng tây!]
điều gì mơ hồ

dù vậy tôi cũng phải chấp nhận chúng
đế giày chẳng còn chỗ để mòn vẹt
dẫu mưa thối đất lấm gót ngọn-gió-trung-bắc
dầu nếp gấp đóng lớp bản-mặt-lầm-lì
cái chết chừng mực
xuôi tay chữ nghĩa
khằn vào tâm khảm tôi
niềm tin khác

tôi ít lắm
một câu thơ diêm sinh
hong thân nhiệt em
lắm ngày ươn-ưởi nắng bờ Đông.


HHiếu

Image


12934




Image



đ ê m . x ư n g . t ộ i
.....[ c ù n g . t ô i , . n h ư . t h ể !]



khi đêm xuống
khung-cửa-tự-động-đóng-mở
chiếc-áo-khoác-xám-đen-lên-vai-tôi-ấm-cúng
mắt-môi-nồng-mùa-đông
màu-café-đen-sánh-buổi-sáng-biếc-trời-hồng
căn-phòng-yên-tĩnh-giấc-ngủ-chỉ-còn-hơi-thở-lả-mệt
con-đường-co-quanh-tay-lái-vụng-dại
miếng-ăn-miếng-uống-biếng-lười
những-giọt-lệ-nhọc-nhằn
nghiêng-tóc-tựa-vai
ý-nghĩ-tưởng-đã-bế-bồng
sương-mù-treo-trên-triền-âm-bản

các thứ đứng xếp hàng trước mặt tôi
trách móc
điều gì đã khiến tôi câm, nín
một sáng mù mây một đêm thinh lặng

cũng có lúc giông bão khoát tay
thương cho cây cỏ rạp mình núp, ẩn
thương cho tâm thất biết thở hai nhịp
đã vội bị siết nghẹn giữa vòng dây nghi vấn
khắc nghiệt
[hệ quả của triết học hiện sinh!]
chúng ta là những con lạc đà gù lưng thồ sự văn minh của loài người qua
vùng sa mạc
ảo ảnh của nước, như một hạnh phúc mơ ước
thật sự chỉ là thú đau thương
trộn lẫn trong khẩu phần thường nhật
- Thượng Đế đang ban cho những sinh vật làm người, ngày xưa
vốn một lần cắn phạm trái cấm -
em, và tôi cùng nuốt những điều chuốc, vay
[trong đuôi mắt]
những trang kinh cựu ước và
lập lại sự mạo hiểm ngu xuẩn
của 2 người đầu tiên

một phán quyết
[đương nhiên!]
bên cạnh những trống không, còn có
những điều tôi kể trên
đang sống lại đứng trước mặt kể lể trách móc dằn vặt
những kẻ sáng tạo ra chúng.


HHiếu



13003




ImageGiclee Print



c ũ n g .c â m .l ặ n g
......n h ư .l ờ i. l ẽ
.......t ô i .v ừ a .t h ố t [!]




phân bua cùng vài điều lạ lẫm
sớm nay về vây bủa phố phường
cùng dăm nắng vàng vừa đến
chúng cứ nhởn nhơ
lá rớt

bị đánh cắp chiếc áo khoác quàng vai hạnh ngộ
tôi chỉ còn những con chữ vô nghĩa
cảm giác lố bịch quen thuộc vừa bị đánh tráo
bởi tị hiềm
là một tặng phẩm tôi không van xin
nhưng chúng vẫn chạy vội đến
bắt tay vồn vã
hớp từng ngụm lịch thiệp
ngổ ngáo

bị lột trần chiếc mặt nạ gắn hờ lên chân dung
tôi chỉ biết trố con mắt cây
cảm giác co cụm lâu nay
thêm thắt chặt
ngọn đèn cuối ngõ cũng tắt phụt
là một điều tôi không vay
mượn
bởi tôi quen thân với bóng tối
và ánh sáng cũng chỉ khiến tôi cẩn thận hơn
khỏi vấp phải
những điều khôi hài
nhưng chúng vẫn trình diễn
chẳng cần tôi vỗ tay
tế nhị

phân bua cùng tường vách trước mặt
tôi quên mất
từ lâu nó vốn cũng câm lặng
như lời lẽ tôi vừa thốt.


HHiếu



13256




Imagetranh Guy Garnier



l Y . c à . p h ê. s ớ m. 9 1 1 1 3 . .



bưng ly cà phê sớm ra phơi nắng
dăm viên đá mụ mị khói ngốc, đần
hồn chẳng thiết bạn bè cùng ẩm mốc
sao tháng ngày mãi đóng váng rêu phong

biết bao giờ tâm thất ta ngừng đập
để khỏi sai, lệch mãi phách hóa thân

thương vay khóc mướn những nụ mầm huyễn hoặc
cứ sớm mai thẩm thấu lắm lênh đênh
những thức giấc những câu thơ chao đảo
chưa trở mình kịp cùng với cõi trần.



HHiếu



13388




Imagephoto Trang Thanh Trúc


t r Ư a, .t h Ứ .s Á u
__________________________________________________________




giông bão ngang nhiên kéo qua đây
chúng tôi ngang nhiên đứng hút thuốc
ông thần nước mặn nói về những con cá chưa kịp chết
trong khi ông thần nước ngọt khen ngọt cá phi chiên chắm nước mắm
người bạn nẩu núi tiếc rẻ cho chú nai con bị xe tung nằm góc đường
người khác, nẩu biển, nhìn đăm đăm dăm con sóc
chỉ có những chiếc lá vàng đỏ là nằm im lắng nghe
rác rến đời mình lăn lóc
vệ hè lạnh cứng

còi xe cứu thương hụ nhiều hơn
cho dòng xe cộ tắc ách
khi chúng tôi còn chưa chuẩn bị
cho một buổi tối cuối tuần
thứ sáu đâu đó
thả nốt chút nắng quái
bám trên hành lang của
trưa.



HHiếu

Image


13625




Image



l ắ M .k h I .c Ũ n g .c Ầ n
.... q u à n g . l ê n. c ổ. c h ú t. l ý. l ẽ ,.
........ đ Ể .s Ố n g !



có lẽ giờ này em đã quàng cái khăn ấm thứ bảy
nhạt hơn một chút màu chủ nhật
yên tĩnh ở một vệ hè nào đó
đã lâu không thốt lên ngôn ngữ phấn khích
của chiếc lá thu rộn rã bên đường

có lẽ giờ này tôi đã bắt đầu cuộc phóng thích
cho những ý nghĩ tù đày
đã lâu bó gối trong tâm khảm của những chai rượu
không biết lên tiếng bật
của nút bần

đôi chúng ta đã lừa lọc bản thân
điêu ngoa với thân phận
đồng lõa cùng quá khứ
chỉ để dấu nhẹm sau lưng
bộ mặt phản trắc của tình yêu
mà mỗi dịp đốt nến sinh nhật cho nó
không khỏi ngậm ngùi thở dài
cho cái tin nhắn yểu mệnh đó

cuối cùng
đôi chúng ta đã sống và thở trong cái ẩm mốc diệu kỳ
đã tạo ra bởi tị hiềm
tâm thất có những lý lẽ lắm lúc phải đối mặt
để lau, chùi và tô đậm thêm
chân dung bội bạc

đó có lẽ cũng là lúc đôi chúng ta tự thấy hết
sức toàn thiện
trong cuộc sống khôi hài do chính chúng ta tạo ra.


HHiếu

Image


13876 top -
thơ HHiếu
1, 2, 3, 4, 5 ... 7
_______________________________________________
Bóng Xế - thơ - Lý Quang Chính _______________________________________________

Image

Mệt rồi gót mỏi rong chơi
Sơn cùng thủy tận đã lời nghe ra
Hoàng hôn trỗi nhịp phôi pha
Phím mòn ai nhấn âm ba lạnh mình

xem tiếp...

_______________________________________________
Tiếng Vọng Của Biển - văn - Lư Ngọc Dung _______________________________________________

Image

Tôi xa biển, có lẻ là vĩnh viễn. Nhưng tiếng sóng biển hay tiếng nói thật sự của cuộc đời sẽ luôn luôn tồn tại trong chính tôi. Ðó là thứ tiếng nói chân thật, giản đơn của biển cả mênh mông. Tiếng của Mẹ. Tiếng vọng của biển...

xem tiếp...

_______________________________________________
Thành Phố Mưa Bay - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

có những chiều thành phố mưa bay
thương em gầy giọng hát liên dài
nghe hơi thở chạnh lòng khơi niềm nhớ
môi nhăn mắt đỏ mòn mỏi theo đợi chờ...

xem tiếp...

_______________________________________________
The Second Chair - ảnh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image


xem tiếp...