THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP







Image
________________________________________________

p h ố . s ớ m .
________________________________________________



Con đường ngủ yên, phố hiền thưa lạnh
Mù mờ sương trắng chảy dài khúc quanh
Phố lặng im lìm trói tim nghẹt thở
Ta lặng vỡ oà giọt lệ rơi nhanh ...

Con đường ngủ yên, chao nghiêng nỗi nhớ
Tràn đổ vật vờ đau mắt tình si
Những đợi những chờ trơ trơ ngày tháng
Bào gọt tim mòn đón cuộc tình đi ...

Con đường ngủ yên, ưu phiền hoe vắng
Tri kỷ, tri âm, bóng vặt giăng mờ
Anh là bóng - của ngày không có nắng
nên vô hình nhọc mỏi bước chân tôi

Gom nhóm mộng hong lòng yêu đất lạnh
Phố thấp về tê vắng nặng sầu tôi



h o à i y ê n

Image


9847




Image
________________________________________________________________

.. m ù a . t h u
................ v à
................ n ỗ i . n h ớ . t r o n g . t a ...

________________________________________________________________


ta cũng bắt đầu oán ghét những mùa thu như một lần
người oán ghét mùa thu ...




buổi sáng thức dậy trong vũng sương
mù đục trắng những sợi lãng đãng
những sợi tơ nối liền trời đất
ta mường tượng trong khoảng không gian dầy đặc đàng trước,
là những ngón chân nghịch ngợm từ trời
thò xuống
và những ngón tay vung vẩy của đất
vươn lên...
chờn vờn... lượn quanh... chực chờ tan biến theo tia nắng ngày vừa mở mắt

một tiếng thở dài... rất khẽ...
đất-trời còn có những sợi giây tơ nối mỏng
ta-người
khoảng cách giữa hai cực địa cầu, một nửa vòng trái đất
làm sao để nối, khi con tim không còn một không gian soãi cánh

ừ,
có gì đâu, một đại dương mênh mông, mênh mông...
chong mắt nhìn vô tận
mà thấy đâu vô vàn cơn sóng ngầm chờ cơ hội hoá thân
cứ thế, ta vẫn đợi chờ một cơn sóng thần
cuồng cuốn thương yêu vào biển lạnh cuối chân trời
nơi giáp nối chân mây và sự hiện hửu...

Chắt chiu từng ngày là những viên bi đủ màu
mang nụ hôn quen nhè nhẹ rơi vào lọ thủy tinh mỗi sáng
từng cánh cò gói ghém yêu thương trau chuốt gởi theo cánh chim sắt khổng lồ
chuyên chở những bàng bạc trong ta
ta không dám nhờ cánh gió mùa thu
vì e rằng gió cũng mỏi mệt, gục ngã giữa khoảng đường xa hun hút

những cánh cò thon bé, những viên bi óng tròn
là khắc khoải rụng đầy không gian
ta gọi cảm xúc ấy là tình yêu tâm khảm,
là yêu thương không có một giới hạn không gian, thời gian
đời gọi đó là ngây ngô, ta cứ mặc!
bởi thực tế là những muộn màng dù khát vọng vẫn non xanh,
đắng cay... của những tấm ván đã không còn nguyên vẹn
trên những con thuyền đang đi vào bóng tối giữa đêm giông

ta ôm vào lòng sự vô hạn của không gian như chiếc phao trong trái tim
rất riêng...
bởi thực tế là đường dài thăm thẳm
là những cột chặt không bàn tay tháo gỡ

người ạ!
thực tế là muộn màng của những mỏi mắt hụt hơi
kiếm tìm trong vô vọng mênh mang
mà mùa thu thì vẫn về
mùa thu với cơn gió vô tình mơn man rát thịt
mùa thu với những gam màu ủ rũ lạnh lùng
mùa thu cứ thế... thu tàn tạ - u trầm
những gam màu phủ thêm muộn phiền rười rượi nhói đau

nơi đây,
thu ùa ập báo hiệu một mùa đông lạnh lùng nhấp nhe vào buốt giá...
nơi đó,
mùa xuân rực rỡ tràn về
nơi đang chờ những tia nắng hạ
rộn ràng thắm đỏ... thiết tha...
ơi những khác biệt! vô phương lấp khỏa!

và cứ thế,
nỗi nhớ có khi im lìm mà ỉ âm, nung nấu
nỗi nhớ lặng câm mà bầm tím nặng mang

nỗi nhớ!
như vết hằn từng ngày, từng ngày rách sâu vào trái tim của một thời măng búp
một ngày nào đó vết hằn sẽ làm trái tim vỡ tung thành trăm mảnh
biết có mảnh nào được đậu gối vai ai...

...đến cuối đời rồi, hy vọng cứ mơ hồ huyễn hoặc như hạt cát nhỏ nhoi
im lìm trong đáy biển lạnh sâu...


chớm thu '12

h o à i y ê n

Image


9919

mùa thu đẹp như vậy mà sao HY "oán ghét" chứ ??? Thì ra HY mang bài thơ dài thậm thượt "trốn" vào đây...

nhiều câu hay quá nhưng htc thích mấy câu này nhất... Có điều mới cuối mùa hạ mà đã buồn vầy, khi mùa thu thật sự tới thì sao???

ta ôm vào lòng sự vô hạn của không gian như chiếc phao trong trái tim
rất riêng...
bởi thực tế là đường dài thăm thẳm
là những cột chặt không bàn tay tháo gỡ


9920

chị htc ơi,

bài này viết từ mùa thu năm ngoái đến mùa thu năm nay mới viết xong đó... chẳng biết nó có được gọi là thơ không nhưng thôi cứ cho vào đây cho gọn... ở đây mùa thu không có lá vàng rơi, họa hoằn lắm mới có được một ngày hanh hanh... thế nên em không thể nào làm thi sĩ được... (hihi... lại đổ thừa :-))


9923

hìhi` đang tính vào nói y chang htc :) bai thơ kiêu tân hình thức này viết khoái thiệt hông bi gò bó luật vần :)bửa trước hông dam vô động.. nghì la.. thoáng cho tim mềm.. đi đôi guốc kêu cộp cộp mất công nhói tim người :))


9986

chị HaVy, nhà của HY ở bất cứ nơi đâu cũng mở to cửa đón chị HaVy mà... :-))


10438




Image
________________________________________________

c h ớ m . t h u .
________________________________________________



Ném giấy bút, vỡ tung vớ vẩn
Tình muộn màng mang vị đắng cay
Hoà pha mật - quen môi nghiện ngập
Chén ân tình in bóng dập say

Ngày lổn ngổn quên năm lộn tháng
Đêm lặng lờ, mộng trở đi hoang
Tâm tơ vướng lạc đường du mộng
Trăng soi thềm giọt đọng ướt loang

Chớm thu, thu lạnh hay lòng lạnh.
Buồn đến từ đâu, mọc nhánh sầu ?



h o à i y ê n

Image


10439




Image
________________________________________________

v ề .b ế n . b ì n h . y ê n
________________________________________________



người về
nơi mùa trăng treo ngược khoảng giao mùa
lung lay vào cơn mơ lãng đãng
và lũ lá vàng đang rơi...

về
một chuyến ấu thơ cùng người chơi lại trò chơi làm nhà
những cái ống bê tông tròn to chứa nụ cười non trẻ
cây kẹo kéo vàng ngây chia đôi dòng nước bọt
tiếng cười khúc khích trong veo từng hơi thở thiên thần chưa nhuốm lụy

người về cho em xé vụn nỗi đau một thời đong bầm máu
thả gió heo may từng hoang mang tĩnh mịch
trôi dần vào đêm có cơn bão hôm qua
chìm quá khứ

em dang rộng đôi tay
người về
bình yên chi lạ!!!


cho một cơn mơ rất ngọt
11.08.12


h o à i y ê n

Image


11024




Image
_____________________________________________________________

h u y ề n . t h o ạ i .
_____________________________________________________________



người đàn bà yêu bằng tình yêu huyền thoại...

Cổ tích của... Cô bé lọ lem rực rỡ tấm áo choàng diễm lệ tiên nương trao tặng. Cô Tấm chúm chím môi cười nhún nhảy đôi hài xinh. Cô công chúa long lanh say đắm nụ hôn tuyệt diệu đánh thức giấc ngủ trăm năm... Những cổ tích thần tiên tràn đầy đoạn kết nhân hậu, hiền hòa như niềm tin tuổi nhỏ ... mà người đàn bà khờ khạo từ chối trưởng thành theo thời gian vẫn hơ hải bám giữ ... run rẩy vẽ vời một “happily everafter” cho một hạnh phúc xa vời như khoảng cách từ Bắc xuống Nam của trái địa cầu không hề xoay ngược ...

người đàn bà yêu bằng tình yêu hiện thực...

Thực tại của... Con bé lọ lem nhọ nhem màng nhện cuộc đời giăng mắc lênh đênh. Con Tấm mê mải nhặt nhạnh ngọt bùi cay đắng phân chia mỏi mòn đêm trắng vẫn khuyết đắn khuyết đo. Nàng công chúa khờ khạo nuốt chất độc vào tim cùng trái táo mơ ước ... Những thực tại đớn đau của số phận không hình hài mang nhàu nát đôi vai bao tháng năm ròng... Thực tại của đọan đường chông chênh gập ghềnh bước thấp bước cao nhọc nhằn đi mãi vẫn chẳng thể chạm tới mặt trời chói lòa thương yêu rực rỡ...

người đàn bà yêu bằng tình yêu của một huyền thoại ngây ngô, của một thực tại rời rã ...
người đàn bà yêu bằng tình yêu da diết khát khao
... bằng ghì siết ngậm ngùi ...
người đàn bà yêu trong đam mê chất ngất, trong mặc cảm dầy vò ...

Có gì khác biệt giữa hạnh phúc và nỗi đau... khi cả hai cùng làm nên nước mắt?


cho một buổi sáng với cơn mưa rả rích... lấm lem cả giấc mơ
02.21.13


h o à i y ê n

Image


11857




Image
_____________________________________________________________

đ i ệ u .b u ồ n . c ủ a . b i ể n
_____________________________________________________________



Biển, nửa đêm về sáng ngồi nhìn những con sóng trắng xoá vươn lên từ mặt nước xanh biếc, những con sóng bạc đầu ngang ngược hung dữ từ ngoài khơi bỗng trở nên hiền hoà, dịu yên khi chạm đến bờ cát. Những con sóng vươn mình trải dài, trải dài, nhè nhẹ, âu yếm lên triền cát trắng mịn êm. Những con sóng vô tư hồn nhiên lại đem những gì đã cũ, đã xưa ... về trong ý nghĩ, dưng không tưởng chừng những con sóng kia là vòng tay ôm, dịu dàng, mơn trớn, miên man... rồi ngẩn ngơ, rồi quay quắt... rồi ôm lấy bờ vai co, rùng mình trong cơn gió đêm vừa ùa đến, buốt lạnh...

Biển, nửa đêm về sáng ngồi nghe những con sóng vỗ vào ghềnh đá xì xào, xì xào... Những con sóng nhẹ nhàng, nhịp điệu, cùng với tiếng kêu của gió, quyện lẫn vào nhau như âm hưởng của một bản nhạc cổ điển, êm đềm, thiết tha trong cái tĩnh mịch của vạn vật về đêm. Từng đợt sóng, từng đợt sóng cuồn cuộn tấu lên nhạc khúc thánh thót vô thường lúc hiện, lúc ẩn... nghịch ngợm, vờn quanh như những dòng tư tưởng lãng đãng mông lung. Những dòng tư tưởng luôn đầy tràn những thương yêu, nhung nhớ trộn lẫn với niềm xót xa, sâu lắng... rồi mắt chợt cay trước trò chơi rất oái ăm của định mệnh... rồi ngậm ngùi dỗ dành cho những giọt nước mắt chảy ngược về tim, những giọt nước mắt vốn không được quyền nhỏ xuống, tái tê...

Biển, nửa đêm về sáng ngồi hứng những hạt sương đêm, những hạt sương từ trời rơi xuống hoà lẫn với những tia nước từ đại dương thổi vào, ướt nhem cả đôi tay trần, ướt nhem cả những mộng tưởng vừa vẽ vời, chắt chiu... những hạt sương mong manh rồi... sẽ vỡ, như luật trời đành, như tình yêu dại khờ ... vẫn biết thế nhưng sao cấm được hạt sương không hình thành? Cũng chẳng thể nào ngăn được con tim một ngày bỗng rời bỏ sự kiểm soát của lý trí thả trôi những bước chân hoang vu, phiêu lãng...

Biển, nửa đêm về sáng, thầm thì với gió, với sương, với sóng... tiếng gọi ùa vỡ theo từng ngọn sóng, âm ỉ lớn nhỏ từng nhịp điệu thương yêu... tiếng gọi rơi vào hư vô giữa sóng gió trùng trùng... tiếng gọi mất hút, chìm tan vào lòng đại dương mênh mông, mênh mông...

Đêm... Biển... và ta cùng một nguyện ước du lên... du lên cao vời vợi...
... ước chi mình có thể tan theo trong gió...
... nhấp nhô cùng sóng...
... và nhập vào với biển...
... trôi mãi, trôi mãi... về một nơi của môt thời xa xưa ...
ước chi... ước chi... rồi, ước chi mình không bao giờ phải ước...


(của một thời đã xa...)

h o à i y ê n

Image


12060 top -
Một thoáng cho tim mềm...
1, 2, 3, 4, 5 ... 8
_______________________________________________
Lệ Đá - thơ - Nguyễn Tư Phương _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cũng Cùng Là Mẹ - văn - Hoài Yên _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Lời Cầm Sương Tôi - nhạc - Nguyễn Tiến Dũng _______________________________________________

Image

buông tay
ngây ngất dịu dàng
buông hồ cầm bặt âm vang
buông thanh âm
thơ ngát không gian
khép mặt giã từ...

xem tiếp...

_______________________________________________
Hsinbyume - tranh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image



xem tiếp...