THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP







Image


g ó p, .g o m
___________________________________________



quởn tay xới lại mảnh vườn
hốt dăm lá: rụng, vừa ươn cuộc tình
loanh quanh quét bỏ gập ghềnh
lui cui nhổ hết bấp bênh thủa nào
nhặt từng kỷ niệm xanh xao
bao lần dấy, gợn ba đào ngày xưa...

mắc lên chiếc võng nghỉ trưa
hẹn hò trong mộng đón, đưa em về



___________________________________________
n n g u o n g

Image


8807




Image


c h ỉ .m ộ t .l ầ n,. c ũ n g .đ ủ
____________________________________________



chỉ một ngụm café
cả vòm trời: mây xám
như lời nhạc sâu, thẳm
dưng lạc lõng lối về

ly café chưa đủ
để tỏ một lời tình
đêm, một mình uống rượu
sầu, lặng lẽ làm thinh...

chỉ một hớp café
mưa dầm dề, trôi giạt
chỉ một lần đam mê
đủ một đời mất mát

chỉ một lần cũng đủ
gãy cánh chim uyên ương
em như loài thú dữ
đứng chận mọi ngã đường

chỉ một lần cũng nhớ
đủ cạn cả một đời
huống chi khung cửa mở
ra: chuyện tình xa xôi

chỉ một lần, thôi, nhé
đủ để mình chia tay
em, rồi phải bồng, bế
riêng, cuộc tình hôm nay

chỉ một lần, thôi, đủ
để chết với ngày xưa
để anh là thi sĩ
thơ thẩn mảnh tình thừa!

sông một lần dậy sóng
bờ hai bên: lở, bồi
tình biết dầm mưa, nắng
đủ một đời: nổi trôi

chỉ một lần mưa dầm
người cũng đủ ướt nhẹp
huống chi đời tận tuyệt
hồn, đủ chết trăm năm



____________________________________________
n n g u o n g


Image


8898




Image


n ă m, .t h á n g .h ẹ p .v ô .c ù n g, .n h ư .n ỗ i .n h ớ
___________________________________________________________________________



năm, tháng hẹp vô cùng, như nỗi nhớ
em: quẩn quanh tù túng góc trái tim
gắng vói tay, vén hồn mình, mở cửa
hắt ngược vào bóng hạnh phúc oan khiên

năm, tháng hẹp vô cùng, một hạnh ngộ
ngửa tay xin, chỉ được chút mùa đông
kéo cổ áo, che mảnh đời cơ khổ
cuộc tình thừa em bố thí, cho không!

năm, tháng hẹp đến không ngờ tận, tuyệt!
thời gian qua, không kỷ vật để phôi pha
đọc lại lời thơ chỉ là lời tiễn biệt
mà cứ ngỡ vừa tỏ tình mới hôm qua

năm, tháng hẹp hơn trái tim vất vả
căng, phồng lên vẫn không đủ cho nhau
em đưa mắt nhìn trái tim cũ kỹ
vá làm sao! vết dị tật, hư hao!

năm, tháng hẹp như bước đời túng, quẫn
những bước đời khúc khuỷu nỗi gập ghềnh
em có đến dù một chút mưa, hay nắng
dù hẩm hiu cũng khuỵu nỗi nhớ, quên

năm, tháng hẹp đến độ không chỗ trú
đất, trời hẹp hòi chẳng một khoảng tạm dung
tình cảm mình như lề đường chật, hẹp
em cũng dành, lấn anh vào khúc lâm chung

năm, tháng hẹp như một khung cửa hé
mở không ra, bản lề đã rỉ, mòn
em làm sao? để tâm tình rỉ, sét
anh cũng chẳng lòn, lách được để sinh tồn

năm, tháng chật như lời lẽ cắng đắng
như giọt mưa lạnh quất mặt mùa Ngâu
như hiên mẻ qua bao mùa mưa, nắng
như mái dột, ướt nhẹp cả vai, đầu

năm, tháng cụt như ngõ không lối thoát
anh chả buồn bẻ tay lái, quay đầu
ở khúc nào, bão giông cũng xé toạc
tình riêng, chung rách nát giống như nhau

năm, tháng chật chội mỗi mình anh bơi, lội
sải hoài tay, chẳng qua được con sông
sóng tương tư, em vô tình đưa tay quậy
đục cả dòng, như sương mù mùa đông!


___________________________________________________________________________
n n g u o n g



9582




Image


c h ỗ .t ự a
___________________________________________



tựa khoảng lưng vào tường, vách
cố tìm yên, tịnh chút nổi trôi
vách tường phẳng lặng im phăng phắc
chỉ còn lưng cộm, cấn thẹo đời

tựa vào tâm thất để hít, thở
giừ trái tim nhịp đập bình yên
rất nhiều giòng máu luồn mạch quản
chả huyệt lộ nào chịu hồi sinh

tựa vào thời gian để tiếp, nối
để tiếp tục năm-tháng-đêm-ngày
năm, tháng trên tờ lịch mở hội
chỉ ngày, đêm lụi cụi thở dài

tựa vào lề đường chân tiếp bước
nối tiếp cho xong khúc thăng trầm
đoạn sỏi đá thản nhiên lên dốc
chiếc xe cũ kỹ với trầm luân

tựa vào em dỗ xuôi, ngược ngủ
tránh cho chăn chiếu khỏi nát, nhầu
gối, mền biết gì mà trăn trở
chỉ riêng thao thức dằn vặt riêng đớn đau

tựa vào phố phường để đi lại
quanh đây đầy dẫy cả núi, rừng
lỡ là người sống giữa phố thị
giữa phố phường sao sống dững dưng

tựa vào phố xưa, ngả người nằm
phố xưa chuyển mình một nghĩa trang
bảng tên đường khắc tên bia, mộ
đâu đó tang thương đám lá vàng

tựa vào đời sống , mà sống
hay tựa vào mộng, mớ trăm năm
cây đứng trơ bờ vực vô vọng
tình yêu như lá ngộp mưa râm

tựa vào ngôn ngữ giữ im lặng
ngữ ngôn hò hẹn với tình yêu
chỗ tựa tình yêu là hụt hẫng
tâm thức rơi vào chốn quạnh hiu



___________________________________________
n n g u o n g

Image


11249




Image

e m .v ề,
a n h .v ẫ n .c ò n .s a y
___________________________________________________________________________
gửi con mèo lười



mỗi tối thứ Sáu khi trời vừa chập tối
em bỏ về, với Bố Mẹ ở San Fran
anh đứng bên cầu Oak Lawn nhìn mây trời lủi thủi
nỗi ngờ nghệch tựa đèn đường đứng chết trân!

tối thứ Sáu khi em bắt đầu thổn thức
thu xếp yêu thương đầy trái tim hai ngăn
anh tạ từ buổi tối với nụ hôn trách móc
cố níu lại hương môi nuôi khuya khoắt cuối tuần

sáng thứ bảy, thức dậy thấy một trời thương, nhớ
ở Oak Lawn phủ một màn mưa râm
sao em không lấy chồng, chấm dứt tình xưa, cũ
để mưa hoài ướt nhẹp trái tim độc thân

mong thứ bảy hết, khỏi nôn nao chờ đợi
mong chủ nhật qua, hết trôi nổi bềnh bồng
vì hai bữa nớ anh sẽ già rối tóc
nghe đau giùm cho những sợi nhớ, mong

thôi, anh chẳng muốn những tối thứ Sáu
và rất buồn với cuối tuần chia tay
một tuần yêu em dăm ngày cũng đủ
còn lại cuối tuần đành ngất ngưởng ôm cơn say


___________________________________________________________________________
n n g u o n g

Image


11316




Image


Ư ớ c .m Ơ
___________________________________________
gửi Nốt Ruồi Lém Lỉnh



( nắm tay em nhảy vào núi lửa
hai đứa mình nhọc nhằn yêu nhau
địa đàng sau lưng đóng ập cửa
dìm mình vào phún thạch tình yêu )


không! dắt em về quê hương cũ
có bếp nồng tình tự vợ, chồng
che mái tranh tránh cơn mưa lũ
rào vách tường ngăn một mùa đông

bên giòng sông da thịt màu mỡ
anh không ngại chắp vá lưới tình
vầy bọc riêng mảng trời hạnh phúc
gom em vào ao nước trong, lành

( hai con mắt đỏ au thời thượng cổ
đôi cánh hoa ứa, rỉ nhụy tươi
khi trời, đất cựa mình giông tố
là em, anh bắt chước đất, trời )


thôi, để anh ươm lại hạt gạo
cho vườn em trổ lại thanh tân
xới mảnh đất, ươm vào hạt giống
em rướn mình nhặt nhạnh tinh thuần

lại nối dài chiếc lưỡi tình tự
cho em mớm lời lẽ thật thà
anh ướp bằng rượu nếp xưa, cũ
em lên men hương vị lá, hoa

( để đêm, mù sương giương chiếc nỏ
kéo tình căng trên sợi giây cung
gài trái tim mồi tẩm thuốc độc
săn lùng em, thơ thẩn cuối rừng

hay để anh trưa giăng chiếc võng
ngậm vẩn vơ hạt dẻ nợ duyên
cắn vào em cọng cỏ trông, ngóng
trưa hụt hẫng, côn trùng rỉ rên )


dắt tay nhau, ước mơ trong bụng
dung dăng, dung dẻ trên cánh đồng
anh mân mê nỗi niềm lún phún
em thẹn thùng nuôi dưỡng chờ mong

nỗi ước mơ mọc nhánh từ lâu
( từ tháng ngày sỏi đá xóc, lăn )
dắt em về khoảng trời yêu dấu
nuôi lại nhau mộng tưởng rất gần



___________________________________________
n n g u o n g



12845




Image


đ i, .v ề
___________________________________________



đi, về với tôi: thơ ngây
(làm đêm háo hức, mộng đầy rêu phong)

với tôi về, có thong dong
thong dong mấy, cũng phập phồng, băn khoăn
chả gì! dâu bể cách, ngăn
đá, vàng cũng mẻ, biết chăng lòng người!

đi, về bên tôi: nụ cười
hoa đang nở, nhưng rối bời ruột, gan
hỏi rằng: chia tay khúc quanh
lại hò hẹn, hay để dành trăm năm

có, về với tôi mưa râm
ướt đuôi mắt cố thì thầm với nhau
để rồi mưa có nỗi đau
trái tim muốn nhảy qua rào: rong chơi

cùng về với tôi: tơi bời
bỏ lại vạt áo khêu đời nhớ, quên
tặng riêng một chút bồng bềnh
để rồichung nỗi gập ghềnh, ủ ê

đi, về sao không mang về
quên chi mảnh vải vừa che chỗ nằm
giông bão nào rất âm thầm
không mạnh đủ ngã, nhưng ngầm thốn, đau

đã về sao không mang theo
phấn, hương lăn lóc trặc trèo bước chân
lại quên mấy sợi tóc xuân
hay là cố sót, để còn lôi thôi

đường về: cũ, mới chung đôi
cũ ai ngơ ngác đứng, ngồi chẳng yên
mới ai cứ lo huyên thuyên
để cho mới, cũ muôn niên thất tình

đi, về cứ ngỡ một mình
ai dè! thao thức rập rình theo sau



___________________________________________
n n g u o n g



13108




Image


ừ, .t h Ô i
___________________________________________



ừ thôi, em cứ quên đi
mặc tôi, quen thói ù lì ngày xưa
tiếc gì một chút duyên thừa
mà em đã lỡ cợt đùa, trước kia!

ví dù mình phải xẻ, chia
riêng tôi, chắc mẩm: mộ bia-tôi, buồn
chẳng gì! mưa, nắng thất thường
huống chi một chút điên, cuồng nợ, duyên

nay em đã bỏ mái hiên
quên tôi-vạt nắng bên thềm ngày xưa



___________________________________________
n n g u o n g



13249




Image


(t ộ i .n g h i ệ p) .n ó, .l ê u .b ê u
___________________________________________________________________________



em nhớ gì về những lời giã biệt
(từ biệt-tôi nằm trong ký ức, và em, thì bám trên kỷ vật tình yêu)
ngoại trừ,
sự vội vã ra đi của chính tôi
hành trình là cái ví (từ trong ra tới ngoài: rỗng, không)

em nhớ, hay không nhớ, về những điều tận tuyệt
(tận tuyệt-tôi nằm chết lỡ đường, còn em, thì lửa bỏng như gạnh tỵ, dỗi hờn!)
hồ như,
cuối cùng-tôi là một câm lặng (nỗi bất an không toan tính của mất, còn

từ lâu,
tôi đã không thèm đụng tới ,
như đã không màng đụng tới cái địa chỉ màu xanh
nằm bẹp dí trong tình yêu
mà tôi đã vô tình gìn giữ
trên những tháng ngày lêu lỗng (của tôi, và quạnh hiu)

để bấy giờ nhìn lại cái ví
mới nhận thức được, một điều
đang hiển hiện trong góc ký ức
như một mệnh số
(tội nghiệp)
lêu bêu
như ngày, tháng của tôi
lêu bêu


___________________________________________________________________________
n n g u o n g



13271




Image


c O n .m è O .n h Ỏ
c ò n .ư u .t ư .n h ớ .b ạ n
___________________________________________



sáng hôm nay, tiếng chuông nào báo thức
ta giật mình, bật dậy, chực đi ra
lòng cứ tưởng sương, nắng nào thúc giục
thì ra mưa đang gõ, rất thầm thì

đã lâu lắm, ta không ra khỏi nhà
kể từ lúc em đi, vắng, vườn hoa
con mèo nhỏ còn ưu tư nhớ bạn
huống hồ chi, trống rỗng, trải trong ta

đêm hôm qua, trằn trọc cơn bão cũ
sáng hôm nay, thấy mưa trước sân nhà
mưa này sao trông giống con nước lũ
xô đẩy hồn người vào cuộc phong ba

sáng hôm nay, cơn mưa nào cào xướt
dậy, ra sân, ngồi, nhớ hết mưa xưa
ký ức nào, ôm nỗi buồn khóc mướt
ôi, giọt mưa, sao cứ mãi cợt đùa

vào ra một mình, thở dài thườn thượt
chiếc ghế em ngồi, đong đưa nỗi sầu
ngày và tháng, dường, trôi mau phía trước
ta dường như, trôi ngược lại về sau

cây chanh kiểng, mang về, bỏ nằm góc
(bảo rằng, ngó chừng ta, kẻ vô tình)
em đâu biết, chanh cũng nghìn giọt lệ
cũng như người, khô lệ, chết, lặng thinh

ta đứng đó, buổi sáng nhìn mỉm cười
chờ em đến, như ngày đợi lâu, đêm
ngày với đêm, vô tình chơi cút bắt
em nỡ lòng, quanh quẩn, giỡn, trong tim

em không đến, làm sao ta biết được
đời sống này, hạnh phúc có hay không?
mưa đã đến, cọng cỏ xanh mọng nước
riêng trời ta, mây xám vẫn mênh mông



___________________________________________
n n g u o n g



13429 top -
Nnguong - riêng hồn tôi hạn hẹp một tình yêu
1, 2, 3
_______________________________________________
Tuyết - thơ - Không Quán _______________________________________________

Image

Trắng xóa nỗi buồn
Hòa gió đông thổi
Trắng xóa khắp nơi...
Từng cánh tuyết rơi...

xem tiếp...

_______________________________________________
Gởi Em, Người Bạn Phương Xa... - văn - Hoài Yên _______________________________________________

Image

Bởi họ, cũng như tôi, ở xa quê hương đến vạn dặm đã và đang hội nhập vào đời sống nơi đây với một cuộc sống sung túc, một tương lai sáng lạn, với đầy đủ quyền lợi của một công dân nơi một cường quốc dân chủ tự do. Họ làm một cách thật tận tình, đầy nhiệt huyết chỉ vì cho dù sinh sống ở bất cứ nơi đâu trên thế giới, mang bất cứ một quốc tịch nào họ vẫn là một người Việt Nam...

xem tiếp...

_______________________________________________
Đông Về Trên Thành Phố - nhạc - Nguyễn Triết _______________________________________________

Image

thế là đông trở lại
trên thị trấn hoang vu
gió lúc đâu trở lại
giá buốt hồn đơn côi...

xem tiếp...

_______________________________________________
The Penguin Santa - ảnh - Giang _______________________________________________

Image


xem tiếp...