Image
Đ È O
..B Ồ N G

(tiếp theo)
__________________________________________________________________________
t r ầ n đ ạ i




5.
Pha trà xong Bobbi-Đôn mang đàn ra ngoài hiên sau patio tiếp tục việc hoàn tất bản nhạc. Điệu tango thì cần có intro nhạc dạo thật lôi cuốn, phần kết phải gây luyến tiếc và quan trọng hơn nữa là khúc solo nhạc khí giữa bài ca. Bobbi-Đôn cố nhớ lại những khúc dạo học lóm được của một thằng bạn lúc thiếu thời. Thằng này có thiên khiếu chơi những cú ứng tác hay ứng tấu thật tài tình nghĩa là nó không cần bài bản hay dợt trước cứ mỗi khi ca sĩ nghỉ lấy hơi giữa bài là hắn chế ra solo nghe thật đã nhĩ, trống kèn đều hứng khởi chơi theo. Cuối cùng thì cũng xong bài nhạc, Bobbi-Đôn ghi vào mấy chữ … Nhạc: Bob Vũ Thơ: Ai Cơ, hắn thấy có gì không ổn nên cứ ngồi đực mặt ra tìm cho mình một tên mới, cuối cùng thì quyết định lấy tên thật là tốt nhất. Bobbi sửa lại …Nhạc: Vũ-bình-Đôn Phổ thơ “Mưa Bụi Đường Chiều” của thi sĩ Ai-Cơ. Ngày mai Bobbi tức nhạc sĩ Vũ-bình-Đôn sẽ nhờ ban nhạc ca-đoàn Đức Mẹ Thánh Tâm thâu âm với giọng ca vàng Tống-Mỹ-Linh.
Bobbi xách đàn, ôm nhạc vào nhà thì thấy Thu-Liễu đang thu mình ngủ quên trên salon, hắn thấy một cơn bão thổi nhẹ trong người … không biết vì Thu-Liễu đang say ngủ hay vì tác phẩm đầu tay còn đè nặng trong đầu mà cơn bão lòng qua rất nhanh. Bobbi-Đôn kéo tấm chăn đắp lên người đàn bà có cái lưng dài, eo thon và hông nhô cao như con ong mật. Một phần ngực Á Đông trắng nõn bám vào tư tưởng Bobbi về phòng riêng cho đến khi tiếng thở của hắn thật đều.
Giấy tờ bán nhà đã xong, Julia-Lia bày kế cho Lành tiền lời phải trừ cái khoản tiền mà Bobbi lấy ra từ giá trị tài sản để du lịch Việt Nam. Bobbi chẳng cần tranh cãi dành phần, hắn vui vì trong chương mục vừa có thêm một khoản tiền khá bộn. Bobbi-Đôn dẫn hết ca-đoàn ĐMTT ra nhà hàng đãi một chầu ăn, tặng cho mỗi người một thẻ Starbuck Coffee uống free và tặng cho giọng ca vàng một cái ipod nghe MP3. Bobbi-Đôn cũng không quên khuênh về một cái keyboard chơi nhạc và một cái laptop cùng một phần mềm soạn nhạc.
Khi ngang qua một cửa hàng Bobbi-Đôn thấy phản diện mình trong kiếng, hắn tự thấy kính nể mình quá nên khép chân làm một cử chỉ cúi đầu thật nhẹ “dạ xin chào nhạc sĩ Vũ-Bình-Đôn ạ!” Hắn thấy cái bóng nhe răng cười nửa trơ trẽn, nửa trông “đểu” làm sao!
- Chào anh bê-đê!
Thu-Liễu lên tiếng khi mở cửa cho Bobbi vào, Bobbi giật mình:
- Tôi! pê-đê? Cô gọi thế là có ý gi?
- anh biết mà còn hỏi.
- Cô muốn tôi chứng minh là tôi không pê-đê không?
- Bằng cách nào?
- Tôi có vợ con đàng hoàng.
- Ủa anh có con hồi nào, bao nhiêu đứa?
- Không .. chưa
Bobbi-Đôn vừa nói tiếng “không” lại sực nhớ ra mình sắp có thằng nhóc chào đời ở Việt Nam nên liền đổi thành “chưa”
- À chưa là sắp có, vậy bao giờ có?
- Ba tháng nữa… mà sao cô cứ hạch hỏi tôi
như vậy? Cô chưa trả lời tôi mà.
- Tại sao cô gọi tôi là pê-đê?
- Anh này lạ thật … tên anh là Bobbi-Đôn tôi gọi tắt là Bê Đê không được sao.
- Trời! vậy mà tôi cứ tưởng … cô nói pê-đê là ám chỉ tôi là …là đồng tính luyến ái chứ!
- Hời!
Cả hai cùng cười. “Anh ăn gi chưa?” Thu-Liễu hỏi ” Tôi mới vừa dọn cơm xong.”
Cơm nước xong, Bobbi-Đôn vào phòng tắm gội sạch sẽ, cạo râu nhẵn nhụi và thoa lên người một ít dầu thơm Boucheron pour Homme. Mặc quần áo xong Bobbi-Đôn soi mình trong gương hắn lại gật đầu chào nhạc sĩ Vũ Bình Đôn, cũng nhe răng cười trơ trẽn, cũng thấy mặt mình khá “đểu” trong gương. Vừa bước ra khỏi phòng tắm Bobbi-Đôn thấy ngay Thu-Liễu đang nằm gác cẳng lên đùi của Toni-Văn nơi salon, không biết Toni đến từ lúc nào, hắn quay lưng vừa đi về phòng vừa nói vọng lại “mới tới hả mày?” không thiết nghe tiếng trả lời, hắn đóng cửa phòng, lấy thơ Ai-Cơ ra xem và nằm luôn không ra ngoài nữa bởi hắn không muốn Toni ngửi được mùi thơm cả năm trời đêm nay mới xịt.
Ngồi bên ngoài, Toni và Thu-Liễu cho là Bobbi-Đôn biết điều nên để hai nguời tự do riêng tư. Thu-Liễu chồm tới tai Toni nói nhỏ vừa đủ nghe:
- Anh biết hông, ông Bobbi là dân “gay” pê-đê đó!
- sao cưng biết
- Em mới phỏng vấn ổng hồi chiều
Toni-Văn cười thầm, khen cho thằng bạn mình biết điều bày kế nói sạo để né lôi thôi với vợ bé của bạn bè.
- Ừ bà xã hắn bỏ đi chắc hẳn là vi hắn pê-đê như cưng nói
Đêm đó phòng bên kia lại vang lên những nguyên âm vọng từ đáy vực. Bobbi-Đôn kéo gối bịt hai tai, nhắm nghiền mắt thấy đời mình sâu thẳm. Bobbi-Đôn trằn trọc chìm vào giấc ngủ, lại nằm mơ thấy mình trần truồng chạy hoang dưới cơn mưa.
Ai-Cơ về trước cửa nhà thì trông thấy một cái CD và một nhánh hoa hồng nhung đặt nằm dưới chân cửa. Nàng vào nhà mở ra xem và nghe thì ra đó là một bản nhạc tango với giọng ca nữ trình bày. Bài ca nghe thật hay. Ai-Cơ bấm máy nghe lại thêm lần nữa thì nhận ra lời thơ của mình được phổ nhạc mà tác giả không biết là ai. Hết ngồi thẩn thờ rồi lên mạng mở điện thư cùng thư riêng ra dò xem có dấu hiệu hoặc tung tích gì về người phổ nhạc hay không nhưng tất cả vẫn chỉ là một bí mật. Bị khúc mắc và bâng khuâng dằn vặt, Ai-Cơ lòng lâng lâng bước sang nhà kế bên gắn giấy nhắn tin lên cửa “chiều nay tôi mời anh đi Seaport uống cà phê nếu anh có thể, Nena 2:15 ngày tháng năm…”
Buổi chiều mây bàng bạc trôi, nắng lung linh và gió biển nhẹ hiu hiu, hai người mua cà phê xong, không ngồi lại quán như lần trước, họ sóng bước bên nhau dọc theo con đường lát gạch sát bờ biển. Những cánh buồm chầm chậm ngược xuôi trong vịnh, xa xa là các chiến hạm che khuất một phần bán đảo ngoài khơi. Lòng đang lâng lâng vì dư âm của bản nhạc tango phổ thơ mình, Ai-Cơ nép nhẹ vào vai Bobbi-Đôn ngỡ như đang dạo gót tình xuân với người tình. Bobbi-Đôn ngửi thấy mùi hương tóc mới gội, thơm thoang thoảng, hắn nghiêng đầu nói:
- Chị đừng buồn tôi nhé nếu tôi xin chị hồi lại việc in ra tập thơ.. nay mai tôi sẽ cho chị biết lý do!
- Sao vậy? anh có thể cho tôi biết bây giờ không?
- Cũng được…thứ nhất là cần thêm tranh cho những bài thơ để tập thơ thêm phong phú và người đọc dễ tìm bài mình ưa thích.
Dừng một vài giây, Bobbi-Đôn ngập ngùng nói tiếp:
- Thứ hai là tôi nhận thấy vần điệu trong thơ của chị có nhạc và lối chia cụm từ ở một số bài rất dễ mà dùng nhạc phổ thơ… Nói chính xác hơn là thơ của chị cần có thuyền nhạc chở sang bên kia bờ nghệ thuật. Đó là lý do tôi đề nghị chị khoan ra mắt tập thơ…
Ai-Cơ vừa ngạc nhiên vừa thẩn thờ khi nghe những lời Bobbi-Đôn vừa nói, nàng ấp úng:
- Nhưng tìm ai để họa tranh và tôi đâu có thơ…được phổ nhạc đâu!
- Chị đừng lo, chỉ là thời gian thôi chứ nếu được chị tin thì tôi sẽ giúp chị hết mình.
- Anh không nói tôi có lẽ tôi đã làm hỏng tập thơ đầu tay. Cám ơn anh nhiều nhưng để chờ xem anh giúp bằng cách nào.
Một cặp tình nhân đứng hôn nhau giữa lối đi làm hai người khựng lại và câu chuyện cũng đổi đề tài.
- Chị có thích khiêu vũ không?
Ai-Cơ nắm một bên váy mình đong đưa:
- Thích chứ nhưng giờ thì tôi hết ham rồi
- Vậy chị thích điệu gì nhất?
- Tôi thích valse và boston, còn anh?
- Tôi thích tango.
- À lát nữa về nhà tôi sẽ cho anh nghe một bản tango.
- Bản gì chị? may ra tôi biết.
- Không, bản này nhất định anh chưa từng
ghe qua bao giờ.
Bobbi-Đôn mỉm cười kín đáo, hắn cởi áo ngoài choàng cho Ai-Cơ và hai người đi thêm một đoạn rồi quay ngược lại hướng đi. Bóng chiều đổi màu thầm kín những suy tư.
Hai người về đến La Nena Village, đang bước lên vài bậc thang cấp hình chữ “Y” thì bên trái phía trên Thu-Liễu đứng khoanh tay tì lên bao lơn nhìn xuống, nàng mặc bộ đồ lụa mỏng, cột khăn búi tóc trông trẻ trung như một nữ sinh. Họ chào nhau và Bobbi-Đôn không biết mình có nên lôi lọ dầu thơm ra xài như tối hôm qua hay không?


6.
Diễn đàn mupo.net là một nơi quy tụ các sáng tác mới về thơ nhạc. Có lẽ chữ mupo được ghép lại từ music và poem nghĩa là nhạc và thơ. Dương-Thủy-Triều sinh hoạt nơi diễn đàn này khá lâu, nàng có hơn hai trăm bài thơ và cũng khá nhiều bài được phổ nhạc. Dương-Thủy-Triều chuyên về thơ tình lãng mạn. Theo thói quen, mỗi khi vào diễn đàn, Thủy-Triều luôn ghé phần âm nhạc trước để xem có bài nào mới được phổ nhạc hay không. Hôm nay nàng thấy có một bản nhạc và lời rất lạ mà người đăng cũng là thành viên mới gia nhập có tên là Vũ-Bình-Đôn. Không như đa số các bài nhạc phổ thơ chỉ có midi nhạc không lời, bài này có ca sĩ hát và ban nhạc chơi hòa âm nghe như là chuyên nghiệp. Dương-Thủy-Triều liền gửi pm, chữ viết tắt từ private message tức là gởi thư riêng trong diễn đàn cho thành viên mới Vũ-Bình-Đôn: “Thân ái chào VBĐ đến với mupo.net, chúc nhạc sĩ được nhiều niềm vui sinh hoạt và hăng say sáng tác nơi đây! ps: DTT rất ái mộ bản Mưa-Bụi-Đường-Chiều với điệu tango hay tuyệt. Cám ơn VBĐ cho nghe nhạc.”
Bobbi-Đôn đi làm về chưa kịp mở cửa thì Ai-Cơ đứng bên kia thang cấp chữ “Y” réo gọi, “anh Đôn, anh sang đây tôi cho anh xem cái này!” Bobbi theo Ai-Cơ vào nhà, nàng rót nước mời uống rồi kéo hắn ngồi xuống trước màn hình vi tính, “anh xem, đây là bản nhạc tango anh phổ, nó đã lên mạng toàn cầu, tôi mở âm thanh cho anh nghe nhé!” Ai-Cơ nói với vẻ mặt hân hoan, “tôi đã đăng ký tên anh vào diễn đàn, đây! anh mở mục hướng dẫn gõ chữ Việt, đăng bài và kèm hình ảnh, âm thanh … không mấy gì khó đâu anh ạ! mật mã tạm thời là cumonora, Khi nào anh tự làm được thì anh đổi mật mã khác”. Ai-Cơ hướng dẫn thêm cho Bobbi-Đôn vài xảo thuật căn bản xử dụng diễn đàn trên mạng rồi mở cho anh xem trang pm thư riêng. Bobbi-Đôn thấy có rất nhiều thư. Hắn mở lá thư đầu tiên ra đọc, đó là pm của thi sĩ Dương-Thủy-Triều…
- Thư nhiều thế này bây giờ tôi phải làm sao?
- Thì trả lời cho họ! Họ đều ái mộ anh đấy mà! Nếu hôm trước tôi không phát hiện ra anh phổ bài thơ của tôi thì anh đâu có nổi tiếng như bây giờ! Anh nhìn kìa! Mới đó mà có hơn năm chục điện thư gửi cho anh …
Bobbi-Đôn nhớ lại hôm hắn được Ai-Cơ rủ đi uống cà phê về, gặp Thu-Liễu đứng trên bao lơn, Ai-Cơ đề nghị hắn lên nhà nàng uống miếng trà để nàng cho hắn nghe cái CD của kẻ nặc danh phổ thơ nàng đem tặng. Đang nghe thì Thu-Liễu chạy sang, tay cầm một tập giấy đưa cho Ai-Cơ, “sấp giấy này chị bỏ quên dưới vườn phải không?” rồi quay sang Bobbi-Đôn, Thu-Liễu giục, “anh về mau có một người khách đang chờ anh ở nhà!”. Ai-Cơ gật đầu cám ơn còn Bobbi-Đôn bước theo Thu-Liễu, bụng phân vân không biết ai đến tìm mình.
Lúc Bobbi vào nhà thì ra đó là Tống-Mỹ-Linh, cô bé trong ca đoàn nhà thờ. Hắn lúng túng:
- Sao em biết nhà mà đến đây?
Tống-Mỹ-Linh ấp úng trả lời:
- Cháu lấy địa chỉ của chú qua anh ca trưởng nhưng không có số phôn của chú. Cháu có làm phiền chú không? Cháu có việc nhờ chú nên mới tìm tới đây.
- Chuyện gi vậy em?
- Cháu nghe chú nói về lý thuyết ca nhạc Zazz hay quá và hứa sẽ giúp cháu luyện âm, cháu sắp có trình diễn nên cần chú dạy cấp tốc.
Thu-Liễu nghe hai người xưng hô một cách “người dưng khác họ chẳng nọ thời kia …” nên nàng nghĩ … đây là chuyện “đừng kiu anh pằng chú”, Thu-Liễu bỏ vào phòng đóng cửa để yên cho Bobbi …”còn tuổi nào cho em” và cô bé thì…em xin tuổi nào …còn tuổi nào cho …anh. Cô bé con nhà ai mà xinh thật …còn cả một…trời xanh trong mắt em sâu …
Sáng hôm sau Bobbi-Đôn thức dậy muộn vì thức đêm trò chuyện với Tống-Mỹ-Linh. Hắn gọi vào sở cáo bịnh không đi làm. Thu-Liễu thấy hắn loay hoay pha cà phê trong bếp, nàng hỏi qua loa mấy câu rồi đeo túi ra tiệm nail. Thu Liễu có một phòng thuê trong tiệm làm móng tay để nhổ …lông…cho khách đến làm đẹp.
Bên ngoài nắng đã lên cao. Bobbi-Đôn không đi làm cảm thấy buồn chán, hắn gọi phôn rủ Toni-Văn đi ăn sáng thì cũng đúng lúc Toni-Văn có chuyện cần bàn với hắn. Vừa mới xuống hết bậc thang thì có tiếng gọi:
- Anh Đôn, anh có rảnh không, lên đây một chút?
- Tôi có hẹn với Toni-Văn, phải đi ngay e nó đợi!
- Vài phút thôi … À mà anh đi ăn sáng hở, cho tôi đì với được không?
Bobbi biết từ chối không đưọc, miễn cưỡng đáp:
- Vậy tôi xin mời chị, tôi đi lấy xe nhé!
Xe chạy qua một vài ngả tư chưa ai nói gi với nhau. Bầu trời âm u, hàng cây hai bên đường nghiêng ngã trước gió, báo hiệu sắp có giông to. Ai-Cơ nghiêng đầu dựa vào cửa kiếng quay mặt nhìn Bobbi-Đôn lên tiếng:
- Anh Đôn … chính anh tặng tôi cái CD …anh có gì phải ngại mà phải giấu tên?
Bobbi-Đôn giật mình quay lại làm xe chao đi:
- À …m…um …tôi thích bài thơ nên thử phổ nhạc…mà thôi .., Sao chị bìết …được?
- Hôm qua Thu-Liễu đưa tôi tập bản thảo mà anh để quên ngoài vườn, lúc đó có anh, mãi đến sáng nay, khi ngồi đợi nước sôi, tôi mở ra và tình cờ thấy mấy dòng nhạc anh viết tay kẹp trong đó..
- Thú thật với chị tôi chưa cho chị biết … vì tôi muốn phổ thêm vài bài nữa để dò ý chị xem chị có thích không? Thơ chị hay lắm!
- Cám ơn anh, Thì ra là vậy! Thôi thế này, để tạ ơn anh, tôi xin đãi anh một chầu ăn sáng nay để mừng bản nhạc quá hay của anh.
Bobbi-Đôn chưa kịp trả lời thì xe cũng vừa đến nhà in nơi Toni-Văn làm việc.
Họ kéo nhau đi ăn. Lúc chia tay nhau, Toni-Văn kéo Bobbi-Đôn ra riêng nói nhỏ vừa đủ nghe
- Bà chủ nhà có biết chuyện tao không có mặt qua đêm không mậy?
- Chưa.
- Tồt! Tao có thằng đệ tử làm nghề từ tiểu bang xứ lạnh mới sang Cali này, tao mới đưa nó vào phụ việc, tạm thời tối nay mày cho nó dọn vào ở với mày, ngủ ngoài phòng khách cũng được, chỉ vài ngày nữa là tao có chổ mới cho Thu-Liễu , “ẻm” sẽ dọn ra khỏi condo mày đang ở. À! nghe mày được chia tiền bán nhà sao không thấy chè cháo gi ráo trơn mậy?
- Dẹp mày đi! Chuyện thằng nhóc đệ tử mày tao sẽ cho biết sau, tao về đây!
Trên đường về Bobbi-Đôn lái xe tốc độ không chừng, não bộ như có cái muỗng vô hình đang khuấy như khuấy một ly nước tràn đầy. Trong cơn lốc não, có lúc hắn thoáng thấy hình ảnh cái lưng ong và phần hông nhô cao của Thu-Liễu khi nàng nằm nghiêng uốn mình nơi phòng khách vào một đêm nào đó chỉ có hai người.


7.
Việc Cu-Giọt dọn vào tạm trú đối với Thu-Liễu không thành vấn đề vì thật ra Thu-Liễu chưa hề góp tiền nhà bao giờ, nàng đinh ninh là mọi chuyện đã có Tony-Văn thu xếp với Bobbi-Đôn. Riêng Bobbi-Đôn thì thoạt đầu hắn bực mình lắm vì Tony-Văn cứ hẹn lần rằng sẽ thanh toán món nợ tiền nhà chia đôi hàng tháng, đến nay chưa thấy một xu cắc bạc nào mà lại gởi thêm thằng nhỏ vào ở free, ở “chùa” vừa làm kỳ đà cản mũi chuyện lửa gần rơm giữa hắn và Thu-Liễu, nhưng một tuần trôi qua Bobbi-Đôn đã bớt khó chịu vì cu-Giọt xem ra rất biết điều, nó ăn ở ngăn nắp, lễ phép và chịu khó trà nước, cà phê cho Bobbi-Đôn như một đệ tử trung thành. Cu-Giọt còn là một tay đầu bếp giỏi, một tay nó trang trí trông thật đẹp mắt, nhà cửa ấm cúng hẳn lên, nào là mẹ con lũ gà bằng sành, ly tách, chén bát mới, thậm chí trong bồn rửa bát lúc nào cũng có một khay nước sạch để ngâm những thứ dùng rồi nhưng chưa kịp rửa, tránh không cho một chị gián hay anh tí nào hưởng lợi thức ăn thừa…
Cu-Giọt là tên được mọi người làm việc ở nhà in Quê-Vợ đặt cho từ khi hắn mới chân ướt, chân ráo đến từ tiểu bang Wisconsin. Cu-Giọt họ Ôn, Tên thật là Giáp. Khi bị Bobbi-Đôn và Thu-Liễu chất vấn về lý lịch, Ôn-Manh-Giáp kể rằng lúc thi vào quốc tịch Mỹ, người phỏng vấn hỏi hắn muốn lấy tên mới là gì, có muốn giữ cái tên cúng cơm không, Cu-Giọt rất muốn có một cái tên mới để thay cho cái tên Giáp nghe như “bói toán” và thường bị bạn bè chọc ghẹo là “thua chẳng còn manh giáp”, đang lúng túng tìm một cái tên Mỹ cho thật oai thì hắn nhìn thấy cái bích chương hình vị tổng thống mỹ treo trên tường, “George! George Washington!” Cu-Giọt đắc ý la to “đát cái i sờ mai nêm!, tha’t is my name ….” Thế là nhiều ngày sau có giấy gởi về ghi tên là Mr. George-Washington-Ôn và đó là lý do mà mấy người ở nhà in gọi nó là thằng George hay Cu-Giọt bằng âm tiếng Việt.
Giang sơn của Cu-Giọt chừng sáu mét vuông bên trong một bức bình phong cũ kỹ mua lại ở chợ trời được đặt che một góc phòng khách cũng là chỗ ngủ. Cu-Giọt chỉ có một cái bàn con, dưới để túi xách quần áo, một cái chăn dầy và một chăn đắp đặt ngay trên sàn thảm. Tất cả rất giản dị, hiền lành, khiêm tốn như con người và giọng nói của nó.
Tính đến nay thì Bobbi-Đôn đã hoàn tất tám bản nhạc phổ từ thơ của Ai-Cơ. Tất cả đều được đăng lên ba diễn đàn thơ nhạc trên mạng internet. Một số thi hữu cho hay là có những diễn đàn khác, nhất là ở trong nước, dán link vào trang web riêng để nghe nhạc, thậm chí còn cho thành viên tự do tải nhạc Bobbi-Đôn xuống máy hoặc phone cầm tay. Gần đây nhất có một ban nhạc và ca sĩ khá nổi tiếng ở Việt-Nam trình diễn bài tango “Mưa Bụi Đường Chiều” của Bobbi-Đôn. Tám bản nhạc đầu tay không thể gọi là sáng tác bởi Bobbi-Đôn đã xử dụng xảo thuật “xào” nhạc, cắt xén, pha trộn từ những dòng nhạc trên thế giới mà hầu như người Việt ít khi biết đến mà nếu có người hay nghe nhạc quốc tế cũng khó lòng nhận ra được bởi vi tiết tấu, nhịp điệu và thang nhạc cũng bị Bobbi-Đôn biến hóa một cách thật khéo léo. Tiếng tăm của Bobbi-Đôn bắt đầu lan rộng trên nhiều diễn đàn internet hắn được nhiều trang web gửi thư mời gia nhập để trả lời người ái mộ mà hầu hết là những nàng thơ.
Vào một ngày tháng tư trời trong xanh, nắng mai tươi đẹp và hoa nở khắp mọi nơi, hương thơm bay ngát trời … Bobbi-Đôn lê tấm thân chua lét, râu mọc tua tủa nhiều ngày không cạo đến sở làm. Chàng thợ tiện cơ phận máy bay bị gọi lên gặp xếp để nhận lá đơn xin từ chức. Thật ra đó là giấy sa thải, tống cổ ra khỏi hãng vi theo như lời của xếp thì Bobbi-Đôn gần đây thay đổi qúa nhiều … như hay ngủ trộm, vừa làm vừa nghe nhạc lén, tay chân thường múa may như vẽ bùa trên không hoặc ngồi tư lự thả hồn ra sân theo bướm mơ tiên … nhưng vì cảm cái công khó nhọc, siêng năng trước đây nên ông chỉ ghi là sa thải vì hãng ít việc làm để Bobbi-Đôn dễ dàng hưởng tiền thất nghiệp cho đến khi chàng Bết-thô-ven tân thời tìm được việc mới. Không hờn giận, Bobbi-Đôn cầm tờ giấy không buồn bắt tay ông xếp, hắn bước ra ngoài, trong đầu vạch ra một cuộc sống mới …”Vũ-Bình-Đôn, nhạc sĩ, thân phận, sự nghiệp và âm nhạc” …sẽ hội nhập vào những tên tuổi lớn của thế giới âm nhạc Việt Nam từ quốc nội ra tới hải ngoại.
Việc trước tiên sau khi bị đuổi việc là đặt vé máy bay về Việt-Nam thăm nàng vợ bé có cặp “giò lụa” với đứa con sắp chào đời và trong khi chờ đợi đến ngày đi, Bobbi-Đôn nằm nhà phổ nhạc cho các thi nhân khắp nơi trên mạng internet. Bobbi-Đôn không màng tới việc ăn uống, tắm rửa bởi hắn đang no say với mật ngọt từ lời khen thưởng, tâng bốc của các nàng thơ và có ra ngoài đâu mà bụi bám, mà phải tắm rửa. Mấy ngày trôi qua, hai thùng phở gói với mì cua vơi dần. Bên trong căn phòng thường chớp lên những tia sáng trắng xanh hiện ra dưới khe cửa, Bobbi-Đôn vẫn thường đang ở truồng bận rộn với cây đàn và cái máy scan hình. Hắn như quên hẳn cái thế giới bên ngoài còn có một Thu-Liễu khêu gợi, một Cu-Giọt hiền lành và một bà chủ nhà tốt bụng đang nằm trong bệnh viện đã mấy hôm rồi nhưng không ai hay biết.
Ai-Cơ nằm trên chiếc giường sạch sẽ trong một căn phòng có đầy đủ tiện nghi và được trang trí thật mỹ thuật với hoa tươi, tranh ảnh như đang nằm ở nhà riêng. Bên ngoài cửa sổ của bệnh viện, trời trong xanh ngát, những cành cây với lá nhỏ li ti phía bên ngoài đong đưa theo gió nhẹ làm cho nàng rất muốn được bước chân ra ngoài. Ai-Cơ mở cái laptop tìm bản nhạc “Autumn Leaves”, nàng vừa ca theo giọng Jazzy vời vợi buồn của Diana Krall vừa nhập tên vào các diễn đàn thơ nhạc. Ai-Cơ nhận ra Bobbi-Đôn đã phổ nhạc khá nhiều và lời ca tụng hắn cũng không ít. Dường như người ta vừa quên các bài nhạc do hắn phổ thơ Ai-Cơ mà giờ đây một tên tuổi khác đang được nhiều người thưởng thức đó là thơ Dương-Thủy-Triều qua dòng nhạc Vũ-Bình-Đôn. Một thoáng buồn lướt qua và nỗi cô đơn lại kéo về vây kín, ngập hồn Ai-Cơ như những ngày vừa qua khi nàng bị tách rời không được thăm viếng vi có chất phóng xạ trong người. Ai-Cơ cảm thấy mệt mỏi, mắt nhíu lại trước màn hình, chẳng bao lâu nàng chìm vào giấc điệp và mơ một cơn mơ dường như đã từng mơ …nàng thấy mình bay bổng lên không, lướt qua thành phố, núi đồi, thảm cỏ, đồng hoang rồi cuối cùng về đến vùng trời thơ ấu, nơi nàng thường trèo lên đồi hái sim …và rồi sợ hãi khi không biết làm sao đáp xuống, Ai-Cơ mơ thấy mình rơi vào một vùng tím ngắt, một màu tím sâu hút tận cùng…
Những tạ từ, tạm biệt nơi phi trường không còn được cái thú nhìn phi cơ cất cánh nữa vì tình trạng an ninh khắp nơi. Bobbi-Đôn đành chia tay Thu-Liễu và Cu-Giọt ngay bên ngoài lối vào khám xét hành lý. Hắn đưa tay bắt tay Cu-Giọt, cú đầu âu yếm thằng nhỏ có cặp mắt bò một cái rồi xoay qua Thu-Liễu định bắt tay nàng nhưng lại đổi ý, hắn ôm nàng vào lòng, xiết chặc tấm thân có cái eo thon nhỏ, Bobbi-Đôn linh cảm được Thu-Liễu cũng đang vỗ lưng hắn với cùng một cảm xúc không hề có dục vọng. Bobbi-Đôn cởi giầy, nịt lưng, đặt túi xách lên khay rồi chui qua cổng quang tuyến, sau khi naì nịch lại xong, hắn nhìn Thu-Liễu và Cu-Giọt lần cuối, lòng chợt rưng rưng như đang chia tay những người thân yêu nhất. Chuyến bay chở Bobbi-Đôn ghé Hàn-Quốc rồi vào Việt-Nam.
Không cần nhìn cái bảng có ghi tên mình trước ngực gã đàn ông cao lêu khêu và một cô gái trẻ đẹp, Bobbi-Đôn cũng nhận ra đó là nhạc sĩ Mộng-Bình-Lân và cô em ca sĩ Mộng-Bình-Lan vì đã nhiều lần xem hình qua thư tín. Ba người chào hỏi nhau rồi lên xe hướng về xa lộ Biên-Hòa. Kế họach về thăm em “giò-lụa” đã bị thay đổi từ trước, đó là Bobbi-Đôn sẽ âm thầm gặp gỡ các bạn bè văn-thơ-nhạc sĩ đang có mặt tại Việt-Nam xong đâu đó rồi mới dành một tuần lễ còn lại cho cô vợ bé “giò lụa”. Xe ra tới đường rộng bắt đầu phóng nhanh, tài xế lách qua, lách lại như vừa mới ăn cướp ngân hàng làm Bobbi-Đôn và cô gái ngồi bên cạnh chao người đè lên nhau mấy lần. và cặp mắt “Nhạc-Bất-Quần” của Bobby cứ muốn phọt ra lăn vào cái khe của đôi gò bồng đảo trên ngực Mộng-Bình-Lan.


8.
Xe dừng lại trước một căn nhà cao ba tầng lầu, đây là điểm hẹn cũng là nơi chủ nhà dành riêng cái lầu trên cùng cho Bobby-Đôn tắm, ngủ. Đám rước đưa chàng việt kiều đi ngang qua một cái sân có nhiều cây kiểng rồi vào nhà. Bobby-Đôn thoáng ngộp với cái sang trọng có thẩm mỹ do bàn tay trang trí nội thất nào đó chưng bày, từ vật liệu đến sắc màu đều hài hoà và hợp mắt. Như đã sắp sẵn và không đợi chủ nhà sai bảo, hai người giúp việc tự động mang hành lý của Bobby-Đôn lên lầu trên và mời hắn đi tắm gội. Nơi đây tất cả đều sạch sẻ, ngăn nắp, khăn tắm mới tinh, bàn chải răng và xà-bông còn nằm trong hộp chưa khui. Bobby-Đôn không thể nào ngờ được bây giờ mình đang ở chỗ sang trọng hơn cả những khách sạn cao cấp như thế này.
Tắm rửa xong Bobby-Đôn bước xuống nhà thì mọi người mời nhập tiệc ngay. Trên bàn toàn thức ăn hấp dẫn, rượu đắt tiền. Bobby-Đôn được mời vào vị trí thượng khách, ngồi giữa hai anh em Mộng Bình-Lân và Bình-Lan. Chủ nhà là một thanh niên gầy, cao, tuổi chừng hăm lăm, hăm sáu, đang đứng ở đầu bàn đối diện, hắn nâng rượu, mời mọi người cùng nhau cụng ly chúc mừng hội ngộ … cuộc tiệc bắt đầu với đề tài các ca sĩ hát hay, hát dở nhưng chẳng bao lâu chuyện đã xoay qua những kỷ niệm đi lưu diễn khắp nơi của ban nhạc. Bobby-Đôn đang rơi vào thế bị động, ngồi trơ mắt ếch, miệng lừa xương cá thì Mộng-Bình-Lân to tiếng:
- Anh phổ thơ thật là tài tình anh Đôn ạ! Dường như bài thơ nào được anh phổ nhạc là sẽ nổi tiếng ngay. Ở bên này tên tuổi của anh được người ta bắt đầu nhắc tới luôn!
Chàng nhạc sĩ quốc nội Mộng-Bình-Lân đang huyên thuyên ca tụng Bobby-Đôn thì Mộng-Bình-Lan cắt ngang:
- Mộng-Lan xin hỏi, thế nào là một bài thơ được anh để ý đến và chọn để phồ nhạc?
Bobby-Đôn nhổ một sợi lông mũi rồi dí ngón tay vào một bên mũi đang đau, hắn đáp:
- Thường thì một bài thơ tự nó có âm điệu trầm bổng đầy nhạc tính, không ngắn và cũng không dài lắm và ý thơ phải đặc sắc,có cảm xúc.
Mộng-Bình-Lân xen vào, hắn rót mật ong vào lời nói:
- Thảo nào …tất cả các bài thơ được anh phổ nhạc đều hay cả.
Bobby-Đôn sướng rên nhưng giả bộ khiêm nhường:
- Mình vì cảm hứng thôi chứ làm sao bì được những tên tuổi lớn.
Mộng-Bình-Lân xen vào:
- Anh quá tự hạ mình chứ tài phổ nhạc của anh không thua gì họ. anh đang tạo cho mình một chỗ đứng riêng, rất là khác lạ.
Câu chuyện đang xoay qua ai là nhạc sĩ phổ thơ hay nhất, tệ nhất … thì chủ nhà đến kéo Mộng-Bình-Lân đi cạn ly chung quanh bàn tiệc. Bình-Lan đề nghị Bobby-Đôn ra hiên sau trò chuyện. Hai người sóng bước bên nhau trên lối sỏi, nàng hỏi:
- Phần đông anh chọn thơ để phổ nhạc hay người ta đưa thơ nhờ phổ?
- À cả hai, số lượng tương đương với nhau.
- Tác phẩm nào anh ưng ý nhất?
- Là bài anh sắp phổ nhạc cho thơ của em đó
- Anh này! Chưa thấy thơ em mà đã khéo nịnh rồi!
- Hà hà! vậy thì mau đưa cho anh đi!
Mộng-Bình-Lan ngước nhìn Bobby-Đôn với đôi mắt nhảy múa một vũ điệu kỳ lạ, nàng thỏ thẻ:
- Bình-Lan cũng có một vài bài thơ định nhờ anh phổ nhạc nhưng vì không phải nàng thơ của anh, không biết anh có phổ không?
- Ồ, tưởng gì, anh mà biết em đăng thơ ở đâu thì anh đã phổ nhạc từ lâu rồi. Lần đầu tiên thấy hình em anh đã thích …thích …hợp đồng …với em ngay. Anh chắc là thơ em hay lắm phải không?
Nói xong câu tán gái “thịt ba rọi” Bobby-Đôn cảm thấy mình khá hơn mọi khi, hắn cười hềnh hệch tiếp
- Anh lại có cái tật là phổ nhạc ai phải nhìn hình người ấy!
Mộng-Bình-Lan làm sóng bàn tay mình rồi đẩy nhẹ mấy ngón tay vào ngực Bobby-Đôn
- Em xấu quắc hà! chắc anh nhìn hình không bao giờ xong bản nhạc
Bobby-Đôn ưỡn ngực:
- Bảo đảm với em, anh chỉ cần vài phút là sẽ có ngay bài ca cho em.
- Mai em mang tới đây, lúc xế trưa nhé, anh đừng đi đâu chơi nha!
Bobby-Đôn đặt tay lên vai Mộng-Bình-Lan, thả rơi ánh mắt trìu mến lên làn da mịn màng của nàng. Chưa bao giờ Bobby-Đôn thèm đặt một nụ hôn lên môi người như lúc này nhưng một cái nhích nhẹ khéo léo của Mộng-Bình-Lan đã làm cho môi, râu cũng buồn trong nỗi đau tình cờ …
Cái tên Mộng-Bình-Lan và ước mơ gặp gỡ nàng bắt đầu từ một hôm Bobby-Đôn lên mạng mở hộp thư ra xem thì có một điện thư mà người gởi là Mộng-Binh-Lân có kèm theo hình một ban nhạc gồm tám người đang xử dụng các nhạc khí khá đầy đủ. Mộng-Bình-Lân giới thiệu thành phần trong ban nhạc và ngỏ ý muốn chơi nhạc của Bobby-Đôn với giọng ca của sáu nam, nữ ca sĩ. Mộng-Bình-Lân mời Bobby-Đôn bấm cái link nghe nhạc do chính họ chơi bài Mưa-Bụi-Đường-Chiều theo nhịp Tango qua giọng ca khát khao của Mộng-Bình-Lan. Bobby-Đôn nghe xong, tứ chi rụng rời bởi ban nhạc chơi quá hay đến nỗi chính hắn cũng không ngờ mình vừa nghe xong bài nhạc do chính mình phổ tác. Bobby-Đôn gõ phím trả lời điện thư vừa tạ ơn vừa đồng ý hợp tác nhưng chuyện tài chính và thù lao thì xin hẹn gặp nhau tận mặt mới bàn và hôm nay chính là ngày hai bên họp mặt nhưng điều lý thú hơn cả là được sánh vai bên người đẹp có lẽ phải dệt một mối tình “yêu em bên đời lặng lẽ …yêu trong ngày gió, yêu trong ngày mưa …trong nỗi vui tình cờ …”
Rất đúng hẹn, trưa hôm sau Mộng-Bình-Lan đến, nàng vào phòng và tự khép cửa rất tự nhiên như nhà riêng của mình. Mộng-Bình-Lan mặc chiếc quần âu đen bóng và cái áo lụa đỏ có cái cổ xẻ xuống đời làm sóng chênh vênh …Bobby-Đôn dìu nàng ngồi xuống ghế bành hỏi:
- Em muốn uống gì? Anh gọi mang lên nhé!
- Khỏi anh, em vừa mới uống xong
- EM đang cầm tập thơ phải không? Đưa anh xem!
Bobby-Đôn ngồi xuống sát một bên gần nhau như hơi thở, hắn mở tập thơ ra đọc, hai môi mấp máy và dưới “đáy trần đời” cũng bắt đầu động đậy … nôn nao …
Bình-Lan nhích xa một tí mi-li-mét, nàng hỏi:
- Anh được mấy cháu rồi, sao không dắt vợ con theo?
Bobby-Đôn thở dài:
- Ôi! đấy là nỗi đau trong đời … Anh chưa có đứa nào
- Sao chị không đi với anh?
- Bọn anh đang trong tình trạng sống ly thân …hmm …chắc sẽ phải ly dị thôi!
- Sao vậy?
Bobby-Đôn đặt tập thơ lên đùi, vờ phủi hạt bụi vô hình trên vai áo Bình-Lan, hắn đáp:
- Lỗi tại anh. Mình nói chuyện khác nghe em! À thơ em có sẵn các âm đoạn hồi tống rất dễ cho anh phổ nhạc. Em thích điệu nhạc nào nhất?
- Điệu nào cũng thích.
- Em thích anh không? Có thì tự bao giờ?
- Hổng biết, còn anh?
- Anh à? anh thì …từ lúc nghe giọng em ca và thấy nụ cười em trong hình.
Bình-Lan thoáng bẻn lẻn, nàng với lấy tập thơ, cùng lúc, Bobby-Đôn chộp tay nàng ép chặt lên đùi hắn rồi vòng tay kia đẩy vai nàng cho môi kề sát môi … hắn dán cặp môi mấy tháng héo hon lên đôi bờ son đỏ và buông lỏng tay nàng, “bàn tay này nọ” từ từ trèo lên …lên đỉnh phù vân … mùi nước hoa ngây ngất, nhạc vang nhẹ bên tường …”môi nào hãy còn thơm …cho ta phơi cuộc tình...

Image



_______________________________________________
Tháng Chín Giao Khúc Mưa - thơ - Hoàng Vũ Luân _______________________________________________

Image

tháng chín, mưa tàn, thu lá, úa
mùa phai, nhàn nhạt, nét son, môi
tím sim, áo trắng, đêm, nhung lụa
thoi dệt, tình si, mộng, giữa vời

xem tiếp...

_______________________________________________
Đèo Bồng - văn - Trần Đại _______________________________________________

Image

Buổi chiều mây bàng bạc trôi, nắng lung linh và gió biển nhẹ hiu hiu, hai người mua cà phê xong, không ngồi lại quán như lần trước, họ sóng bước bên nhau dọc theo con đường lát gạch sát bờ biển. Những cánh buồm chầm chậm ngược xuôi trong vịnh, xa xa là các chiến hạm che khuất một phần bán đảo ngoài khơi.

xem tiếp...

_______________________________________________
Dạ Khúc Mùa Thu - nhạc - Ngọc Thể _______________________________________________

Image

Chiều thu mưa rơi rơi, lá vàng bay chơi vơi
Chiều thu mang tin yêu đôi mắt tình tự nắng.
Có đôi môi nồng thắm, nhớ vòng tay chìm đắm!
Những kỷ niệm không phai ,ngát hương mùa thu say

xem tiếp...

_______________________________________________
Autumn Is Here - ảnh - sisily _______________________________________________

Image



xem tiếp...