Image

t i ế n g . v ọ n g .c ủ a .b i ể n .
________________________________________________________________________




Tôi yêu biển. Biển bao trùm tất cả mọi sinh vật. Biển âu yếm hát ru tôi ngủ trong những chiều vàng hanh nắng. Biển vô thủy vô chung. Biển là Mẹ là Em là tất cả. Tôi chỉ biết có biển. Tiếng nói của biển là tiếng nói của chính lòng tôi. Còn tiếng nói của cuộc đời, đối với tôi thật là lạ lẫm.

Tôi xa biển xa Mẹ xa Em từ một dạo mùa hạ. Nắng hạ đi, mây trôi lang thang cho hạ buồn... Biết đâu tìm lại tiếng sóng vỗ rì rào êm dịu của Thái Bình Dương ngày nào ở một vùng sa mạc khô khan như thế này!

Một bà cụ trước kia làm nghề chèo đò trên dòng Trà Khúc mỉm cười nhìn tôi. Bà bảo: " Cháu hãy tìm đến dòng Rio Grande. Ở đó cháu có thể hiểu được lời ru của biển." Rio Grande, một dòng sông hiền hoà chứa đựng rất nhiều cặn bã của chất thải công nghệ. Ðã lâu lắm rồi, tôi có xem một bức ảnh rất đẹp chụp hình một dòng sông len lỏi giữa hai hàng cây lá vàng rực rỡ của mùa thu.

Trong hình ảnh cái gì cũng đẹp hơn hoặc xấu hơn trên thực tế. Dòng sông đó trên thực tế cũng không còn vẻ nên thơ mỹ miều của hình ảnh. Mùa đông. Những hàng cây trụi lá. Dòng nước đen đầy cặn bã và chất phế thải. Nhưng nó chứa đựng những gì thật nhất. Nước.
- Dòng sông này quá nhỏ hẹp. Không có âm thanh rì rào của biển. Không có mặt nước mênh mang vô cùng tận của đại dương. Không có chiều sâu thẳm của lòng biển vô cùng tận.

Nghe tôi phàn nàn, bà cụ mỉm cười cất giọng hát:
- Ngủ, ngủ đi con. Mẹ ru mà con ngủ. Năm canh chày, mẹ thức đủ năm canh...

Tôi nhắm mắt như trẻ thơ thiếp đi trong cơn mộng diễm ảo. Nha Trang. Từng đợt sóng xanh biếc êm ả vỗ về bãi cát trắng phau tinh khiết. Biển ngập nắng. Màu của biển cũng là màu xanh vời vợi của bầu trời. Tôi cầm một chiếc vỏ sò múc nước biển đem lại khoe với bà cụ Bà cười nhẹ và bảo:
- Cháu hãy nhìn kỷ chút nước biển này. Biết bao điều kỳ diệu chứa đựng trong đó, bao động thực vật. Nhưng màu nước này sẽ không xanh mát như nước của biển trước mắt cháu bởi vì với cái nhìn nhỏ hẹp, sự vật sẽ không còn vẻ đẹp tự nhiên vốn có của nó. Cháu hãy sống như trẻ thơ đứng trước biển lấy vỏ ốc mà đong lường sự to lớn của biển, hãy mở rộng lòng bao dung với cuộc đời như tấm lòng của biển đối với vô vàn loài vật mà nó bảo bọc chở che.

Một giấc mơ tuyệt vời của cuộc đời! Chỉ là một giấc mơ mà thôi và cũng là giấc mơ của chính cuộc đời tôị Trong tôi mãi là hình ảnh của biển mênh mông. Biển của những câm nín thầm lặng. Biển của những ngày dông giô Biển của Mễ Biển của những nhung nhớ diệu kỳ.

Biển nhớ. Khi tôi nhớ Mẹ, Em thì cũng là lúc Em gởi cho tôi một lá thư. "Lá Thư Ngày Tết". Dư âm của giọng hát ngọt ngào của Em như vang vọng mãi trong lòng tôi: "Ngày Tết đến, được thư Anh là niềm vui bất ng Ngày Tết đến, rất nhớ Anh tựa một nổi nhớ nhà. Nhớ tiếng pháo giờ giao thừa, lòng rộn ràng mong đón xuân qua. Những tiếng hát từ cõi lòng, đàn trẻ mừng như lá như hoa... " Em chỉ đề vài chữ sau bức ảnh: "Gởi cho anh chút hương vị của biển." Hình của biển. Biển Nha Trang lộng giô Thái Bình Dương. Biển của quê hương thân yêụ Biển của chiều sâu vô cùng tận với những bí ẩn muôn đời. Biển giản đơn song vô cùng khó hiểu. Biển và cuộc đời vốn không hai không khác. Chỉ có biển...

Tôi xa biển, có lẻ là vĩnh viễn. Nhưng tiếng sóng biển hay tiếng nói thật sự của cuộc đời sẽ luôn luôn tồn tại trong chính tôi. Ðó là thứ tiếng nói chân thật, giản đơn của biển cả mênh mông. Tiếng của Mẹ. Tiếng vọng của biển...



L ư N g ọ c D u n g


Image



_______________________________________________
Đời Gió - thơ - Chu Thuỵ Nguyên _______________________________________________

Image

để thấy những chiếc lá úa vàng
chưa bao giờ làm nên nổi mùa thu
mà chỉ có mùa thu
tự tay nó nhuộm cho mình diêm dúa
điệu đàng tùy thích

xem tiếp...

_______________________________________________
Cần Nhau - văn - Đình Nguyên _______________________________________________

Image

Đất khô rang. Đất rất cần mưa. Mưa làm cho những mảnh khô cằn kia liền lạc, liên kết nhau thành một khối lớn. Thành một sức mạnh vững chải mà không bao giờ có thể chia lìa nhau ra được nữa. Những khuôn mặt khô nứt nẻ sẽ thành một. Một khuôn mặt chung đẹp, xấu xí biến mất, bao la và mạnh mẽ vô cùng.

Điều bí ẩn là... mưa cũng cần đất biết bao nhiêu!

xem tiếp...

_______________________________________________
Sao Đêm - nhạc - Phạm Anh Dũng _______________________________________________

Image

Em, ánh sao đẹp xa cuối trời đi về đâu?
Đêm quá sâu hồn ta rã rời trong trời nâu.
Tìm em không gian hồ đổ vỡ, theo tinh cầu bay.
Hằng đêm gối sách mơ trăng sao...

xem tiếp...

_______________________________________________
Autumn Equinox? - ảnh - Võ Trọng Kỳ _______________________________________________

Image


xem tiếp...