Image


h a i .v i ê n .g ạ c h . . . .
__________________________________________________________________________
n g u y ễ n q u a n g t ấ n


Berlin 1944.

Trận oanh tạc của phi cơ đồng minh chấm dứt đã nhiều ngày. Những đám cháy đã tắt nhưng vẫn âm ỉ khói. Những xác chết đã được mang đi. Thành phố vắng ngắt. Những ngôi nhà đổ xuống thành những hình thù quái dị, cái giống như một lão già đội mũ đang bò, cái giống như một cái đầu đàn bà khổng lồ nằm ngửa, nhe răng cười. Những bức tường rách rưới đổ chồng chéo lên nhau tạo thành những hang động kỳ bí. Đây là nơi trú ngụ của bọn chuột, gián, chó mất chủ và mèo hoang.

Lẫn trong đám sinh vật ấy là hai lão già. Nhìn thân thể teo tóp gầy gò, đôi mắt thất thần, lấm lét của hai lão, người ta biết đấy là người Do-thái. Lão già là bác sĩ, lão trẻ hơn là nhạc công dương cầm. Trong trận oanh tạc, họ là hai người sống sót trên chiếc xe chở người vào lò thiêu.

Hai lão sống với nhau trong một cái hang tối được tạo nên bởi những bức tường đổ, rất kín, bên ngoài không ai biết trong đó có người, họ ngồi thì thầm với nhau trong một góc hang, không dám thắp lửa, không dám nói lớn tiếng. Mỗi khi nghe tiếng giày đinh của bọn Gestapo (lực lượng mật vụ Đức chuyên tìm bắt dân Do-thái) đi rầm rập ở ngoài, hai lão đều ngưng thở, máu như đông cứng lại vì sợ, bàn tay người này tìm bàn tay người kia, bóp mạnh. Tài sản quí báu nhất của họ là tình bạn, tình bạn của hai kẻ khốn cùng và một tờ báo có nhiều bức hình của đất nước Thụy-sĩ. Dưới tia sáng rọi xuống từ một kẽ hở trên nóc hang, hai lão già gầy gò ngồi xổm nhìn hàng giờ vào tờ báo. Khi cả thế giới quằn quại trong máu lửa, Thụy-sĩ vẫn rực rỡ những đêm đèn mầu, những mặt hồ sớm mai xanh thẳm, nhấp nhô buồm trắng với thiên nga...

Cũng như chuột, gián, chó mất chủ và mèo hoang là những cư dân cùng chung sống trong hang, hai lão cũng phải đi kiếm ăn. Ra khỏi hang đi lang thang kiếm cái ăn trong lúc này là vô cùng mạo hiểm, vô phúc mà gặp bọn Gestapo là xem như tàn đời. Nhưng không đi thì đói. Đã gần hai ngày rồi không có miếng nào... Cách kiếm ăn duy nhất của hai lão là sục sạo trong những căn nhà đổ nát mà chủ nhân đã chết hay đã di tản khỏi thành phố, tìm bất cứ cái gì còn ăn được, thường là gói bột mì, lon đồ hộp móp méo, củ khoai tây... Một ngày, lão trẻ bị sốt nặng, lão già phải đi một mình vừa để kiếm ăn vừa để kiếm thuốc chữa bệnh cho bạn. Lão mang máng nhớ có lần đi ngang qua một tiệm thưốc tây bị cháy, hy vọng còn được vài viên thuốc lửa còn bỏ sót. Nhưng đi một mình, lão không yên tâm. Mấy ngày hôm nay bọn lính Đức đi tuần quá, để bạn đau ốm nằm một mình, nhỡ ra có chuyện gì... Vừa ra khỏi cửa hang vài bước, lão lại quay vào dặn lão trẻ:
“Trước cửa hang tôi có xếp hai viên gạch thẳng góc với nhau, nếu chẳng may anh bị lính Đức bắt,thì khi đi ra, anh làm như bị vấp, đá cho hai viên gạch lệch đi, lúc về tôi biết là anh đã bị bắt rồi.”

Khi ngồi xếp hai viên gạch cho thẳng góc với nhau, lão già buồn rầu nghĩ: Không biết làm thế này để làm gì... có biết cũng thế mà thôi.

Đi được một quãng, lão già quay đầu nhìn lại, thấy lão trẻ đã lần mò ra cửa hang, mặt đỏ bừng trong cơn sốt, tay chống vào tường run lẩy bẩy nhìn theo, đôi mắt lo âu. Lão già thở dài, phất tay ra hiệu cho bạn đi vào, nhìn trước nhìn sau, bước đi. Vừa đi vừa lẩm bẩm, không biết lão cầu nguyện hay nguyền rủa.

Thật là may mắn. Lão tìm ra hiệu thuốc, và vẫn còn nhiều hộp thuốc chưa bị cháy. Là bác sĩ, lão già tìm được ngay những thứ mình cần. Nhưng còn may mắn hơn, lúc đi ra khỏi tiệm thuốc, mắt trước mắt sau đề phòng lính Đức, lão thấy một con chó chui ra từ một cái lỗ dưới chân tường, mõm ngậm một khoanh xúc xích. Thế là lão chạy đến, nằm úp xuống, chui ngay vào cái lỗ mà con chó vừa chui ra. Ôi chao! Cả một kho tàng: Bơ, phó mát, xúc xích, thịt hộp, cá hộp và cả rượu nữa. Đây đúng là một cửa hàng thực phẩm, tuyệt vời! Lão cởi quần ngoài, buộc túm hai gấu lại, nhét đủ thứ vào, không quên hai chai rượu ngon nhất, chui ra, nhìn trước nhìn sau thấy an toàn, lão vác hàng lên vai, lom khom xiêu vẹo đi. Phố vắng. Đến trước cửa hang thì mệt lả vì vác nặng, nhưng trong lòng lão rất hân hoan. Thuốc này tốt, chỉ cần một liều mạnh là lão trẻ sẽ dứt cơn sốt trong vòng một giờ, rồi tiệc sẽ bày ra, rượu sẽ làm quên hết, quên hết!

Nhưng lão lạnh toát người khi thấy hai viên gạch. Một viên vẫn nằm chỗ cũ, một viên lăn lóc dưới thềm. Lão nhìn hai viên gạch cách xa nhau mà đau đớn như chính thân thể của mình bị đứt lìa. Tim đập mạnh, lão hoang mang bước vào. Không còn cái sinh vật gầy guộc dúm dó trong cơn sốt nằm ở góc hang nữa. Trên mặt đất, rải rác tàn thuốc lá của bọn lính Đức. Cái hang không rộng lắm, nhưng bây giờ lão thấy mênh mông như một ngôi đền vắng. Bên ngoài nắng đã lên cao, một tia nắng đi lạc chiếu xuống tờ báo có những tấm hình của nước Thụy-sĩ với những đêm thái bình chan chứa đèn mầu, những mặt hồ sớm mai xanh thẳm, nhấp nhô buồm trắng với thiên nga...


Image



_______________________________________________
Ừ Thôi - thơ - Trương Nguyễn Thi Thanh _______________________________________________

Image

ừ thôi có những gì
tôi về gom kỷ niệm
tóc buông thề trên phím
chùng vạn ngón đơn duyên...

xem tiếp...

_______________________________________________
Tấm Thiệp - văn - Hoài Yên _______________________________________________

Image

Vài ngày sau, đúng 1424 dặm về phía nam, những người đi qua đường không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy một người đàn bà vừa mở hộp thư đã hét òa lên rồi ngồi thụp xuống ngay bên lề đường nước mắt ràn rụa không che giấu... trên tay bà là một tấm thiệp... Tấm thiệp in hình con gấu nhỏ với hàng chữ viết tay ngoằn ngoèn bên trong:

"Cho Valentine đầu tiên, tuy đôi khi không phải là duy nhất, nhưng chắc chắn sẽ là mãi mãi, của con. Con yêu mẹ!"

xem tiếp...

_______________________________________________
Mùa Xuân Áo Hồng - nhạc - Phạm Anh Dũng _______________________________________________

Image



xem tiếp...

_______________________________________________
Love - ảnh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image


xem tiếp...