Image



Chiều mùa đông, thật nhiều mây xám, giăng bốn phương trời
Nhạc buồn xa xa, gợi niềm thương nhớ, mênh mông mơ hồ
Dòng sông trôi, ngậm ngùi trôi mãi, trôi đến nơi nao
Lạnh lùng gió đông, tìm về chăn gối, thôi tàn giấc mơ

Người yêu ơi
Mây giăng đầu núi, nắng bên sông buồn
Tình bay xa, theo ngàn gió cuốn hoa tàn
Lệ ai rơi, rơi vội vã, giấc mơ tan
Cuộc tình phong sương, mênh mang sấu đắng, như nắng mùa đông

Chiều mùa đông, hàng cây xa vắng, chim khóc trên ngàn
Và lòng buồn đau, người xưa không đến, mưa đông dâng sầu
Một mình ta, ngồi trong hoang vắng, nghe tiếng đông sang
Còn gì nữa đâu, chuyện mình năm cũ, muôn đời mưa mau




https://phamanhdung.wordpress.com/


Image



_______________________________________________
Chữ - thơ - Giọt Sương Tím _______________________________________________

Image

Có mơ ngoan nào
rất
thật.
đáng giá như tiếng chuông nhà thờ.
dỗ dành linh hồn đêm?

xem tiếp...

_______________________________________________
Hai Viên Gạch - văn - Nguyễn Quang Tấn _______________________________________________

Image

Cái hang không rộng lắm, nhưng bây giờ lão thấy mênh mông như một ngôi đền vắng. Bên ngoài nắng đã lên cao, một tia nắng đi lạc chiếu xuống tờ báo có những tấm hình của nước Thụy-sĩ với những đêm thái bình chan chứa đèn mầu, những mặt hồ sớm mai xanh thẳm, nhấp nhô buồm trắng với thiên nga...

xem tiếp...

_______________________________________________
Trở Về Surriento - nhạc - Nguyễn Thành Vân _______________________________________________

Image



xem tiếp...

_______________________________________________
Chiếu Diện - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...