Image

n h ữ n g .m ả n g .v ụ n .c ủ a .k ý .ứ c
________________________________________________________________________



Tôi đang ngồi trong phòng ăn của bà Maria Ivanova. Chiếc bàn trái xoài dài choáng hết chỗ của căn phòng chật hẹp, nhưng bù lại nó lại khiến cho người ta phải nhìn ngắm khung cảnh tuyệt vời bên ngoài qua những khung cửa sổ từ cả ba phía. Bên ngoài là bãi sa mạc hoang vu với đủ các loại cây xương rồng. Những cụm xương rồng xanh e ấp những bông hoa tía đỏ nhỏ li ti nổi bật trên nền cát vàng óng ả thoai thoải theo triền núi làm cho người ta có cảm tưởng như đang ngắm một tà áo lụa vàng tuyệt đẹp rực rỡ trong ánh nắng. Xa xa phía dãy núi hùng vĩ bên kia, lác đác những mái ngói đỏ tía ẩn hiện thấp thoáng trong rừng thông xanh ngát. Một bức tranh thật đẹp với hai thái cực tương phản đồng điệu.

Vừa ngắm nhìn phong cảnh tôi vừa ăn món burrito chay mà bà Maria đã cất công nấu cho tôị Burrito là món ăn Mễ khá thông dụng, chỉ gồm một miếng tortilla cuốn trọn thịt hoặc đậu bên trong, thường ăn với green chili, nước xốt ớt của dân Mễ, có bỏ lên một ít phó mát xay, xà lách và cà chua. Bà nói vì bà bận nên không thể làm món fajita đãi tôi được. Fajita cũng là một món ăn Mễ xào nóng các thứ rau cải chung với nhau rồi cuộn trong tortilla, đây cũng là món ăn Mễ đầu tiên bà nấu cho tôi ăn và cũng là món mà tôi thích nhất. Tôi uể oải ăn từng miếng nhỏ trong khi ông Alex ngồi đối diện với tôi thì ăn một cách ngon lành. Vừa ăn, ông vừa kể lại những chuyện trong chuyến đi về Việt Nam vừa qua. Ông nói rõ ấn tượng của mình về các phụ nữ Việt nam:
- Cathy, tôi rất thích những người phụ nữ Việt Nam. Họ có những nét đẹp mà người ngoại quốc không cô Ở họ tôi có thể thấy được nét cần mẫn, sự nhẫn nại và kiên trì vượt qua những khó khăn cũng như một tình thương bao la rộng lớn đối với đàn con của họ. Từ những người bán hàng rong cho đến các nhà giáo, tất cả đều có một vẻ đẹp rất Việt Nam, rất đáng để chiêm ngưỡng.

Tôi bật cười trước lời tâng bốc quá thái của ông:
- Alex, có phải ông đang chê rằng phụ nữ của nước tôi nghèo đến mức không có son phấn điểm trang nên có một vẻ đẹp "rất tự nhiên" hay không? Ông đang chê rằng họ phải lao động cật lực đến mức gương mặt họ cũng in hằn dấu vết của những ngày tháng kham khổ?
- Ồ, không có đâu Cathỵ Tôi khen thật lòng đó mà. Tôi thích những gì tự nhiên. Tôi thích nét đẹp tự nhiên của các phụ nữ Việt Nam.

Về điểm này thì tôi biết ông thật lòng. Trước khi chở tôi đến nhà bà Maria, ông đã tâm sự với tôi về những cảm giác ông dành cho một cô gái ở Saigon. Cô là một kỹ sư hoá đang học thêm lớp Anh văn tại trường Ðại Học Tổng Hợp thành phố Hồ Chí Minh. Cô đã giúp hướng dẫn đoàn của ông đi thăm các trại trẻ mồ côị Ông bảo nhìn cô chảy nước mắt bế một em bé tật nguyền, ông thấy cảm động thấu tâm can. Vì vậy ông nhờ tôi viết dùm cho ông một lá thư để bảo đảm cho những lời hứa hẹn của ông, để cho cô biết rằng tình yêu mà ông dành cho cô rất to lớn, rằng ông sẽ bảo lãnh cô sang Mỹ và với số lương của cựu chiến binh, ông có thể nuôi cô học tiếp đến Ph. D. Ông đã bảo:
- Tôi muốn làm thật nhiều việc cho cô ấy. Cô ấy cũng là một nạn nhân của chiến tranh. Tôi muốn bù đắp cho những mất mát của cô ấy bằng tất cả những gì tôi có được.

Tôi đã im lặng nhìn ông ta. Tuổi của ông cũng đã gần gấp đôi tuổi của cô gái Việt Nam mà ông đang mơ màng nghĩ tớị Ông đã có vợ và hai con, song vợ chồng ông đã ly dị được mười hai năm. Ông cao khoảng gần một mét chín với một vóc người vạm vỡ to lớn. Gương mặt ông đen sạm, với những nét sắc sảo của dân Hispanic. Tôi có được ông cho xem hình của cô gái Việt Nam mà ông yêu thích. Một cô gái có khuôn mặt khá dễ thương và vóc người nhỏ nhắn. Xét tuổi đời và vóc dáng, hai người họ đi với nhau trông giống một đôi đũa lệch. Một viễn ảnh rất Mỹ! Tôi vẫn nghe nói về những cô gái Việt Nam ham tiền đi lấy chồng ngoại quốc để được xuất cảnh. Tôi e sợ rằng cô gái mà ông ta nói đến cũng thuộc loại này nên tôi lưỡng lự chưa chấp nhận lời đề nghị của ông.

Bên ngoài, nắng chợt tắt. Tuyết bắt đầu rơi. Tiết trời tháng mười haị Muà đông tới thật sớm. Bà Maria phải bỏ thêm củi vào trong lò sưởi vì nhà bà không có hệ thống sưởi hiện đại. Bà sống trong trang trại của mình như một hành giả ẩn tu, xa lánh tất cả những phù hoa phồn thế. Bà nuôi một con ngựa và hai chú chó nhỏ rất xinh. Alex là học trò của bà đồng thời cũng là bạn thân của bà. Thoạt mới quen với bà Maria và ông Alex, tôi vẫn tưởng rằng họ là một cặp, cho đến khi Alex nói về cô gái người Việt mà ông gặp tôi mới biết họ chỉ là bạn thân. Có lần tôi hỏi bà Maria tại sao mà bà không lập gia đình, bà chỉ cười bảo:

- Tôi thích cuộc sống độc lập. Mai này nếu Cathy lớn hơn, Cathy sẽ biết rằng sống độc lập rất thoải mái vì mình không bị ràng buộc vào ai.

Có lẻ tôi thích tính cách độc lập rất hay của bà Maria hơn là vẻ vồn vã thân thiện quá mức của ông Alex. Bà là con cháu của dòng họ quý tộc Nga Ivanov. Tuy đã lớn tuổi, song những đường nét rất "slavic" của bà vẫn nổi bật, nhất là cặp mắt xanh sâu thẳm và cánh mũi rộng. Bà là một chuyên gia xã hội học của viện đại học Arizona; và có lẻ vì ngành nghề của bà, nên khi tiếp cận người khác bà rất cẩn trọng. Không hiểu sao, bà rất thương tôi. Bà chỉnh cho tôi từng câu từng lời mỗi khi tôi phát âm sai và mỗi khi đi xa, bà thường mang về cho tôi những món đặc sản địa phương. Thật ra ông Alex cũng rất tử tế đối với tôi vì tôi giúp đỡ ông ta dịch những tài liệu cần thiết một cách tự nguyện mà thôi. Nghĩ đến đó, tôi tiếp tục công việc của mình mặc cho hai người họ huyên thuyên.

oOo

Cuối cùng tôi cũng viết được lá thơ gởi cho cô H, cô gái Việt Nam mà ông Alex đặc biệt quan tâm. Lá thư đó tôi đã phải viết trong vòng một ngày trờị Tôi viết, đọc lại và lại xoá, viết lá thư khác. Sở dĩ tôi phải làm như vậy là vì tôi không muốn cô gái hiểu sai lệch những gì tôi muốn nói. Trong thâm tâm, tôi nghĩ rằng ông Alex không bao giờ thực hiện được những gì mình hứa hẹn với cô. Tôi hiểu rằng người Mỹ rất mau quên, hưá hẹn thật nhiều hôm nay thì ngày mai họ sẽ phủi tay coi như không có gì đã xảy rạ Mặc khác, tôi sợ rằng cô gái đó là một cô gái thuộc loại ham tiền ham xuất cảnh; và nếu sự thật như vậy, cô sẽ khiến ông bạn tốt bụng của tôi đau lòng về sau. Tôi cũng e rằng mối tình của họ sẽ chẳng tới đâu vì sự cách biệt về tuổi tác, ngôn ngữ, và phong tục tập quán quá lớn.


Thư gởi đi vừa đúng một tháng thì tôi nhận được thư trả lời của cô H từ Việt Nam với những lời lẻ của một người đang yêụ. Ðọc lá thư mà tôi run sợ cho chính mình và cho chính cô ta. Thư cô thấm đượm tình cảm của một cô gái lần đầu biết yêu. Từng dòng, từng chữ đều như toát ra từ một trái tim nồng nàn tình cảm. Cô ôm ấp trong lòng hình ảnh của giấc mộng vàng xuất ngoại với người đàn ông ngoại quốc cô chỉ tiếp xúc trong vài ngàỵ. Lá thư tràn đầy lòng tin tưởng vào người đàn ông mà những hình ảnh của quá khứ đầy máu và nước mắt của dân Việt luôn ám ảnh trong đầu. Tôi chợt hiểu rằng tôi không nên nhúng tay vào chuyện của hai người vì tôi đã đoán biết được kết cục của câu chuyện.

oOo

Một buổi chiều muà hạ nóng nực. Ông Alex và con trai ghé thăm tôi. Ông đem cho tôi một giỏ bánh và trái câỵ Ông bảo đó là quà của mẹ ông cho tôi. Mẹ của ông sống trong một trang trại khá lớn ở vùng Nam iia. Tôi biết, ông ta chỉ muốn cảm ơn những gì tôi đã giúp ông mà thôi.

Chúng tôi đi ăn trưa ở một nhà hàng Tàu . Tôi nghịch ngợm bỏ thật nhiều ớt vào trong phần ăn của ông Alex và con trai của ông ta. Họ le lưỡi xuýt xoa thật lâu. Tôi biết rõ dụng ý của ông bạn thích "Việt Nam" này. Ông ta muốn giới thiệu con trai của mình cho tôi, nhưng tôi quá nhỏ con còn cậu công tử nhà ông thì cao gần gấp rưỡi tôi và to con như một cầu thủ football. Vì vậy tôi chỉ tinh nghịch "chơi kê" cho vui. Sau một lúc ăn uống, tôi hỏi thăm Alex về cô H, dù rằng tôi đã đoán biết trước những gì đã xảy ra. Ông bảo:
- Cathy, tôi quá già so với cô ấy. Tôi lại bị tật bệnh liên miên. Vả lại văn hoá và phong tục tập quán quá khác biệt. Chính Cathy ở đây đã gần bốn năm mà Cathy vẫn chưa quen với thuần phong mỹ tục của xứ này. Làm sao tôi có thể đảm bảo cho cô ấy được hạnh phúc ở đây? Hơn nữa những cảm giác của tôi ngày nào chỉ là tạm bợ mà thôi...

Khi ra về, tôi mới để ý thấy dáng ông lọm khọm như một cụ già cần gậy chống. Một Alex khỏe mạnh rắn chắc của mấy năm về trước đã biến mất. Thời gian thay đổi mọi thứ.

oOo

Hai tháng sau đó, ông Alex gọi điện thoại báo cho tôi biết ông sẽ về Việt Nam và hỏi tôi có nhắn gởi gì cho người thân hay không. Ông ta còn tỏ ý hối hận là quan hệ giữa tôi và con trai ông chẳng tiến triển đến đâu. Tôi bật cười trước lời than van của ông ta và bảo:
- Con ông có tiêu chuẩn của con ông. Sao lại lấy tiêu chuẩn của ông mà chọn bạn cho con ông? Vả lại tôi chẳng có ý gì đâu.

Tôi không hỏi xem ông có định ghé thăm cô H hay không. Tôi chỉ tiển ông đi với lời cầu chúc bình an.

oOo

Tôi đến thăm bà Maria vào một ngày đầu năm. Vẫn hai chú chó nhỏ quen thuộc, dù vẻ già nua đã hiện rõ trên lớp lông dài lụ xụ, vẫn chú ngựa già trong chuồng ngựa sau nhà, vẫn bãi cát sa mạc hoang vu xinh đẹp chung quanh căn phòng ăn nhỏ hẹp. Khung cảnh ít thay đổi song bản thân bà Maria đã thay đổi. Bà trông như một bà cụ trong chiếc áo choàng lông. Nét mặt của bà rất mệt mỏi, giọng nói của bà run rẩy thấy rõ. Bà kể rất nhiều chuyện về Alex. Tôi cắt ngang:
- Maria, tôi nghĩ là bà luôn luôn yêu ông Alex. Ðáng lý ra hai người nên sống chung với nhau...

Bà Maria cắt lời tôi:
- Cathy, cuộc sống độc lập tuy là buồn nhưng sẽ tránh được những va chạm không cần thiết. Vả lại, tôi đã có chó và ngựa, sách vở là những nguồn tiêu khiển thì cũng không đến nổi chán lắm. Tôi nghĩ để Alex là bạn thân thì tốt hơn là để y làm một người tình của tôi...
- Vậy những khi đau ốm, ai sẽ lo cho bà?

Bà cất tiếng ho rồi mỉm cười nhìn tôi trêu chọc:
- Nếu tôi đau ốm sẽ có những người như Cathy lo cho tôi...

Tôi lắc đầu cười. Tôi cũng như bà, yêu thích nếp sống độc lập. Nhưng cái gì sẽ xảy ra tôi không đoán trước được. Song tôi biết rằng những tình cảm mà tôi dành cho bà sẽ không bao giờ thay đổi vì nhờ có bà tôi mới biết được nhiều điều trong những ngày bỡ ngỡ với cuộc sống tha phương.

Ngồi ở phòng ăn, tôi lại ngắm nhìn vùng sa mạc mênh mông qua cửa sổ. Cuộc sống ở đây thật bình lặng, hiền hoà. Cuộc sống của những con người độc lập...



L ư N g ọ c D u n g


Image



_______________________________________________
Dư Hương - thơ - Phiến Băng _______________________________________________

Image

Từ khi trần thế nổi chìm
Có em se tóc đi tìm hương dư
Mai đi xuân thể thì như
Mùa sang đốt trụi lá từ bi ai

xem tiếp...

_______________________________________________
Trở Về - văn - Hoài Yên _______________________________________________

Image

Rồi nó tâm sự:
- Vịnh Hạ Long đẹp lắm mẹ, buổi tối con ngồi trên mạn thuyền bỏ hai chân xuống khua nước chung quanh là núi, trên cao là sao mà thấy lòng thật bình an như con chưa bao giờ cảm thấy bình an như thế mẹ ạ. Mai mốt ba mẹ về con sẽ dẫn ba mẹ đi đến những nơi con đã đi qua, sẽ đến Vịnh Hạ Long bằng thuyền, sẽ ngủ trên nhà sàn và chèo xuồng trong đêm. Cuối tuần tới tụi con sẽ đi Nam Ðịnh, quê hương của bà nội và bà ngoại...

xem tiếp...

_______________________________________________
Ngày Mai Mưa Gió Qua Trời - nhạc - Nguyễn Quang Tấn _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Diện Bích - origami - Giang _______________________________________________

Image


xem tiếp...