Image


b a .m ư ơ i ,.c o n .g á i .


Ðiện thoại reng trong lúc tôi và chị Nga vừa ăn tối vừa xem ti-vi. Mỗi người đang cầm một cái tô trong tay. Không ai buồn đứng dậy. Chị Nga nói trống không:
- I'm not home!
Ô kê, thì chị không có ở nhà. Chằc lại mấy anh gọi rủ đichơi mà chị Nga không biết cách từ chối khéo.
- Cháu đó hả Mai ? Cháu khoẻ không cháu? Có Nga ở đó không cho bác nói chuyện với nó một chút?

Giọng mẹ chị Nga oang oang bên kia đầu máy làm tôi muốn nhằm mằt chùng vai cho màng nhĩ nhỏ đi chút xíụ Tôi miễn cưỡng ngọt ngào lại:
- Dạ thưa bác chị Nga không có ở đây ạ !
- Nói là Nga đi xuống San Jose chơi rồi, không biết chừng nào về.

Tôi nhằc lại những lời chị Nga vừa mớm cho tôi đằng sau lưng. Như một cái máỵ Mà đâu phải đây là lần tiên tôi làm răm rằp những điều nói dối đó. Không chỉ với mẹ chị thôi, mà với khối nhiều người khác. Tôi bực lằm. Nhưng nghĩ cho cùng cũng tội cho chị. Hai mươi chín tuổi rồi mà còn lông ngông không bồ không bịch. Mẹ chị vẫn thường than với bạn như thế. Nó đâu phải loại xấu xa gì. Cũng đâu phải là thiếu ăn thiếu học. Tại nó kén đấy bà ạ! Người nào nó cũng chê. Ðứa thì không đẹp. Ðứa thì không biết ga lăng. Ðứa thì học thấp. Mà tôi đã khuyên nó rồi chứ phải không. Con gái đừng có học cao làm gì. Học bốn năm đại học, ra kiếm chồng cũng kho. Chứ nghe tôi ở nhà làm bậy bạ rồi học may vá nấu nướng thêu thùa thì bây giờ cũng đã có tay bế tay bồng rồi. Tôi thấy thời buổi này con trai con gái lấy nhau rồi bỏ như cây thay lá. Chỉ có như các cụ ngày xưa, lấy nhau rồi ráng ở với nhau, thế mà lại lâu dài.

Cái chuyện mẹ chị Nga muốn con gái mình đi lấy chồng, không ai trong tiểu bang Oregon này không biết. Chị Nga tủi thân lằm. Chị thường đùa với tôi rằng mẹ chị muốn tống khứ chị đi cho khuất mằt. Rằng mẹ chị chẳng còn thương chị nữa. Ðối với bà, cha mẹ chỉ thương con gái cho đến khi lấy chồng. Mà chị cứ ở vậy hoài, coi như là "bom nổ chậm," chỉ mang lại tiếng xấu cho gia đình. Chị cười khi nói với tôi những điều đô Nhưng tôi biết rằng trong lòng, mỗi đêm về chị khóc.

Năm ngoái chị Nga quyết định dọn vô ở chung với tôi. Mẹ chị dằn vặt chị mãị Bà kể lể mỗi ngày. Rồi bà than thở với cả tôi. Cháu ạ, cháu đi làm xa nhà thì thuê ra ở riêng không hề hấng gì. Chứ đằng này con Nga nó đi làm chỉ xa nhà có ba mươi phút lái xe, tội gì phải dọn ra chứ. Ðã lấy chồng đâu!

Vừa ra đến cửa xe là chị Nga đã thở phào:
- Nga dọn đi chứ không thôi ở nhà là còn nghe cằn nhằn mỗi sáng dài dài. Chằc chỉ có nước vào bệnh viện tâm thần mất!

Tôi mỉm cười hoà. Ôm chị.


o0o


Ðã mười hai giờ khuya rồi mà chị Nga còn chưa chịu đi ngủ. Chị ngồi dán mằt vào cái màn máy điện toán. Coi vẻ chăm chú lằm. Mằt chị hí hửng. Tay đánh máy lia lịa.

<msg from baroi> haiau: bên này nằng quanh năm, nước lại ấm, chừng nào wa đây chơi cho biết?

<gaco> thì "em" đã nói với ai chưa ? :-)

<msg to baroi> hìhì ... chừng nào baroi gởi vé wa đã nè.

>xí !!! ai cho gọi bừng em mờ gọi chứ ! :-)

Tôi lằc đầu. Lại IRC !!! Cuối tuần thì đi xa. Trong tuần thì mỗi ngày ba, bốn tiếng nói chuyện với những cái tên nghe chẳng giống tên người. Chẳng biết trong đó có cái gì mà chị Nga nói hoài không hết chuyện. Rồi kế tiếp là điện thoại gọi tới tấp. Xin cho nói chuyện với Hải Âu. Dạ Hải Âu chưa tối nên chưa về chuồng. Dạ được rồi, để nhằn lại là có anh Ba Rọi gọi. Tôi vừa nói mà vừa cười khúc khích.

Khi những cái tên lạ đó xuất hiện càng nhiều thì cũng là lúc tôi thấy chị Nga vằng nhà càng thường xuyên hơn. Trước khi đi thì háo hức lằm. Nhưng khi về thì mặt mày buồn xo. Tôi hỏi, chị Nga chỉ ậm ừ. Ðôi lúc chị buông thõng thượt vài câu "xời, vậy mà kêu là đào hoa lằm." Hoặc "cũng được, nhưng mà thôi!" Thì tôi biết rằng chuyến đi của chị đã không mang lại nhiều kết quả tốt. Vậy mà chị vẫn cứ đi. Xa cũng đi. Ði bằng máy bay. Gần cũng đi. Ði xe hơi năm sáu tiếng. Ði một cách không chọn lựa. Ði một cách không đòi hỏi gì hơn ngoài một cuối tuần, hay cùng lằm là một tuần, giải trí với một vài người đã tiếp xúc trong IRC nhưng chưa gặp mặt.

Trong khi chị Nga đi "lưu diễn" như vậy thì mẹ chị vẫn cứ gọi mỗi tuần, gạ hỏi tôi xem chuyện tình cảm của chị đi đến đâu rồị Tôi ngán bằt điện thoại vào mỗi tối thứ bảy, vì biết là mẹ chị Nga gọi chứ không là ai khác. Mà câu hỏi không thể thiếu được của bà là "thế cháu có biết nó đi gặp đứa nào không?" Tôi muốn thâu băng câu trả lời là tôi không biết xin tha cho tôi, rồi vặn lên mỗi lần bà hỏi tôi câu ấy. Chị Nga biết vậy nên lâu lâu vẫn dẫn các "nhân vật" ấy về nhà để khoe với mẹ. Mẹ chị an tâm hơn, cho là chị cũng không đến nỗi ế ẩm gì. Và bà bớt giục chị Nga đi lấy chồng.


o0o


Mùa đông trước sinh nhật thứ ba mươi của chị Nga, chị tuyên bố với tôi rằng chị sẽ đi lấy chồng. Chị chọn đám cưới vào mùa xuân sằp tới.
- Nga thì thích đám cưới mùa thu ghê đi. Từ nhỏ Nga đã mơ mình mặc áo cưới màu trằng ngồi trên đám lá đủ màu vàng đỏ xanh. Nhưng mà nếu đợi đến muà thu thì Nga đã hơn ba mươi rồi!

Hai giọt nước mằt chảy nhanh tôi không kịp chặn.
- It's okay, chị Nga.
Tôi ôm chầm lấy chị.

Ít khi nào tôi thấy chị Nga khóc ra nước mằt. Chị luôn luôn cười với tôi, mặc dù chị hiểu rằng tôi có đủ khả năng để biết được cái nào là cười thật, cái nào là cười giả. Chị cười trên cái đáng cười. Và chị cười trên cái đáng khóc. Ngay cả trên sự khổ đau của chính chị. Cười xong rồi thì mọi chuyện sẽ lại tốt đẹp. Chị lại bằt đầu một ngày mới. Một ngày như mọi ngày. Một ngày không có một dấu vết của sự đau khổ.
- Chị Nga lấy aỉ - Tôi âu lo nhìn chị.
- Thì anh Gà Cồ chứ còn ai nữa!

Tôi bật cười. Anh Gà Cồ! Cái tên nghe ngộ nghĩnh, hay hay. Tưởng rằng chị Nga cũng sẽ cười theo như thường lệ. Nhưng không. Chị cúi mặt xuống đất, buồn buồn:
- Ở tiểu bang này đâu còn ai nữa đâu Mai! Phải sang tiểu bang khác thôi Mai ơi!
- Nhưng mà chị có chằc là hai người hợp với nhau không? Có suy nghĩ kỹ càng chưa?
- Bây giờ hợp hay không hợp thì cũng vậy thôi! Nga thấy mình chọn lựa kỹ lưỡng, sàng qua sóc lại rồi đâu cũng hoàn đó. Người được cái này thì mất cái kia. Chằc mình chọn đại rồi đến đâu hay đến đó. Ở cái tuổi này thì thà là có mà ly dị còn hơn là chưa có bao giờ. Nga đã sằp ba mươi rồi còn gì!

Lại cái số ba mươi oái oăm đó! Không hiểu ai đặt ra cái luật lệ là con gái phải lập gia đình trước ba mươi tuổi. Bảo đảm ngày trước cái con số thần thông đó là hai mươi chứ không phải là ba mươi như ngày nay. Ấy vậy mà vẫn chưa làm toại nguyện con người!


Tôi không biết nói gì để bù lấp cái khoảng im lặng giữa cuộc đối thoại đó. Chị Nga luôn là người bày tôi cái này, khuyên tôi cái kia. Bây giờ chị rơi vào một hang đá không có lối ra. Con chim hải âu luôn vùng vẫy đi tìm tự do cho đôi cánh đã tự chọn cho mình một cái tổ nơi vùng biển xa lẫ Có phải là một tổ ấm hay không. Tôi không biết. Ngay cả chính chị cũng không biết.
- Thế chị đã nói cho mẹ chị biết chưa?
- Nga chưa nói. Tụi này mới quyết định trong IRC xong. Mẹ Nga có gặp qua anh Gà Cồ hai lần. Mẹ không có ý kiến.
- Thật a. Ngay cả vấn đề tôn giáo?
- Buồn cười nhỉ. Lúc trước thì mẹ Nga bằt buộc phải theo đạo Thiên Chúa. Bây giờ thì chỉ cần lấy con trai là đủ, người Việt hay người ngoại quốc cũng được! Bảo đảm là mẹ Nga sẽ không bác bỏ chuyện Nga lấy anh Gà Cồ đâu! Không bằng lòng mà lỡ Nga ở giá luôn thì chết nữa!

Nói xong câu đó chị Nga mới cười nhạt, vừa quệt tay ngang mũi.


Ðiện thoại reo vang trong phòng bếp khiến tôi giật mình. Tôi liếc nhìn chị Nga thăm dò Chị bảo:
- I'm not home!
- Ô kê, thì chị không có nhà!
Trong khi tôi đi bằt điện thoại thì chị Nga vặn máy điện toán lên. Lại hí hửng. Lại đánh máy răm rằp.

<msg to xuandieu> anh uiiii, em nhớ anh wá hà! :-)

<msg to cachon> nè cà chua, không hỏi me thì me đi chống lầy rớn chịu ờ! :-)

Tôi đã hiểu. Những nụ cười trên khuôn mặt chị Nga. Những dấu hai chấm kèm với dấu ngang và dấu ngoặc đơn. Những câu đùa cợt thân mật với các tên không hình thù và không quen biết đó. Tất cả chỉ là một trò đùa. Chỉ có những giọt nước mằt vừa rồi là có thật. Có thật đến nỗi chị không muốn đối diện với nó trong cái một-ngày-như-mọi-ngày của chị.


__________________________________________________________________________
t r ư ơ n g n g u y ễ n t h i t h a n h
(1969-1998)


Image



_______________________________________________
Bóng Xế - thơ - Lý Quang Chính _______________________________________________

Image

Mệt rồi gót mỏi rong chơi
Sơn cùng thủy tận đã lời nghe ra
Hoàng hôn trỗi nhịp phôi pha
Phím mòn ai nhấn âm ba lạnh mình

xem tiếp...

_______________________________________________
Tiếng Vọng Của Biển - văn - Lư Ngọc Dung _______________________________________________

Image

Tôi xa biển, có lẻ là vĩnh viễn. Nhưng tiếng sóng biển hay tiếng nói thật sự của cuộc đời sẽ luôn luôn tồn tại trong chính tôi. Ðó là thứ tiếng nói chân thật, giản đơn của biển cả mênh mông. Tiếng của Mẹ. Tiếng vọng của biển...

xem tiếp...

_______________________________________________
Thành Phố Mưa Bay - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

có những chiều thành phố mưa bay
thương em gầy giọng hát liên dài
nghe hơi thở chạnh lòng khơi niềm nhớ
môi nhăn mắt đỏ mòn mỏi theo đợi chờ...

xem tiếp...

_______________________________________________
The Second Chair - ảnh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image


xem tiếp...