Image

B U Ô N G . . . . .
_____________________________________________________________________
h o à i y ê n



em về
nặng trĩu đa đoan
cả trời giông bão
gánh đầy vai đau
 
trần gian
một bể điêu ngoa
đem chung thủy bán
chẳng vào ... xu trinh!!!
 
Em gọi phone cho tôi khóc nấc lên từng chập, giọng nói đứt quãng mà phải cố gắng lắm tôi mới nghe câu được câu mất:

- Vậy là xong rồi đó chị ... Em vừa từ văn phòng luật sư ra. Em ký tên rồi ... Em không muốn tranh cãi làm tổn thương thêm cho nhau nữa ... Em mệt mỏi lắm rồi ...

Tôi áp chặt cái phone vào tai mà cảm được bàn tay mình đang run. Những chữ "rồi" buông thõng sót sa ... Tôi im lặng không biết phải nói gì với em. Nói gì với em bây giờ? Bảo rằng tôi mừng vì cuối cùng rồi em cũng đã có đủ can đảm thoát ra được cuộc hôn nhân chỉ mang cái vỏ rỗng tuếch giả dối đấy hay bảo rằng rồi thời gian sẽ giúp em quên? Bảo rằng ra đi để giữ lại cho mình niềm tự trọng đã bị bào mòn đến hư hao là đúng hay bảo rằng em sẽ chẳng một mình đơn phương trên con đường trước mặt vì chung quanh em còn rất nhiều người thương yêu em? Bảo rằng đừng quay đầu nhìn lại 15 năm đã qua mà hãy nhìn về 50 năm trước mặt hay bảo rằng em thừa bản lĩnh để bắt đầu lại từ đầu???

Bảo gì bây giờ hình như cũng trở thành thừa thãi vì tất cả những điều đó tôi đã từng nói với em cả 5 năm qua ...Mười lăm năm làm vợ nhưng chỉ hai phần ba đoạn đường đấy em thật sự có một người chồng.

Cuộc hôn nhân của em đến từ tình yêu và rồi ra đi cũng vì tình yêu, là tình yêu chồng em giành cho một người con gái khác. Năm năm trời em đã làm tất cả để đem anh về lại với gia đình, với vợ con. Từ việc bỏ công việc mà em yêu thích để về làm gần nhà theo ý chồng cho đến việc đi sửa sắc đẹp cho xinh xắn quyến rũ hơn mặc dầu em không hề xấu. Từ việc im lặng cam chịu trước tất cả những lý do, những lời lẽ ngụy biện chói tai nhất mà người đàn ông đó dùng để biện hộ cho những gì hắn ta làm cho đến việc ngồi hàng giờ nói chuyện với cố vấn hôn nhân coi em phải sửa đổi những gì hầu giữ lại một mái ấm cho con. Từ những buổi sáng thức sớm cho đến những đêm khuya ngủ trễ cặm cụi nấu cho chồng những món ăn cầu kỳ mà anh ưa thích ... Tất cả những thương yêu và hy sinh đấy của em mà một người ngoài cuộc như tôi nhìn vào chỉ biết tròn mắt khâm phục tự hỏi ở đâu ra em có được một trời nghị lực như thế để thật sự sống quên mình... cuối cùng chỉ là công việc của một con dã tràng ... Tình yêu rồi cũng không giữ lại được người yêu... bởi người ta vẫn nói giữ người ở chứ làm sao giữ được người đã manh nha bỏ đi ...

Ừ, cuối cùng rồi bản thân dù có cố chấp cách mấy cũng phải nhận ra rằng cần buông tay người để giữ lại cho mình một vòng tay để còn ôm mình, ôm con phải không em? Ðừng dửng dưng với nỗi đau của chính mình nữa em ạ bởi yêu một người đã không còn yêu mình cũng y như việc miệt mài sát muối lên một vết thương vẫn còn đang rỉ máu... Không ai xứng đáng để mình phải đau như thế ngoài những người đã sinh ra mình và những người mình đã đứt ruột để sinh ra. Câu chuyện nàng Tô Thị năm xưa mẹ kể chỉ có trong cổ tích mà cuộc đời thì không phải là một huyền thoại đâu em ...

Ðã rất nhiều lần em hỏi tôi "tại sao đàn ông nhẫn tâm thế hở chị? mai mốt em sẽ dạy con gái em không được tin một thằng đàn ông nào hết". Tôi không biết phải trả lời em ra sao. Tôi không có con gái, nhưng tôi nghĩ nếu tôi có con gái chưa chắc tôi đã dám khuyên con tôi một điều như thế bởi nếu sống mà lúc nào cũng phải dè chừng không tin tưởng thì thật là một điều đáng buồn.

Con tôi là trai. Là con trai tôi chưa bao giờ dạy con phải tỏ ra hào phóng trước mặt một người con gái nhưng tôi luôn bảo với con rằng trái tim một người con gái là một vật vô cùng mỏng manh, dễ vỡ và khó hàn gắn. Tôi chưa bao giờ dạy con phải nói những lời hoa mỹ với một người con gái nhưng tôi vẫn bảo với con rằng đừng bao giờ hứa một điều gì mà con không nghĩ rằng mình sẽ làm được. Tôi cũng chẳng hề bắt con phải yêu ai, quen với một người như thế nào nhưng tôi hằng nhắc nhở con trong tình yêu đừng quá tham lam ...

Ngày con trai tôi còn trong đại học, vấn đề tình cảm trai gái qua đường một đêm xảy ra rất thường tình ngay cả trong nhóm bạn rất thân của nó. Nhưng đối với nó thì tuyệt đối không. Một người mẹ của bạn nó nói với tôi:

- Mấy đứa trong nhóm cứ bảo J. nó quá nghiêm chỉnh và thẳng thắn trong chuyện tình cảm trai gái. Nó chỉ đi chơi khi nó thật sự có tình cảm với người nào đó còn nếu chỉ là lăng nhăng vớ vẩn cho vui thì nó không chịu làm.

Tôi đã cười trả lời với bà rằng với tôi đó là lời khen tặng vô giá vì như thế là tôi đã làm tròn nhiệm vụ một người mẹ của một đứa con trai đúng nghĩa.

Ngày thằng bé từ Việt Nam trở về cậu và các chú nó cứ chọc là ngay cả ông già 70 tuổi về cũng lấy được vợ bằng tuổi cháu mình đem qua mà tại sao nó đi không rồi lại về không. Nó thản nhiên trả lời:

- Vì trước khi đi mẹ bắt hứa là đi một mình thì cũng phải về một mình. Mỗi lần mẹ text trước khi chấm dứt thay vì nói "I love you" như những người mẹ bình thường khác thì mẹ lại nói "đừng có bồ nha con" nên cháu bị ám ảnh có muốn cũng chẳng có bồ được.

Một lần chỉ có hai mẹ con tôi trêu nó:

- Mẹ biết con không ngoan như vậy vì khi con mới vô đại học mẹ cũng đâu muốn con có bồ đâu nhưng con cũng vẫn có đấy thôi. Nói thiệt cho mẹ nghe coi con có hứa hẹn với ai không để mẹ còn biết đường tính toán. Trường con dạy toàn là con gái, đứa nào nhìn hình cũng xinh chẳng lẽ con không mảy may có tình cảm với ai? Hay là tụi nó chê mặt con non?

Nó đã nhìn tôi nghiêm nghị:

- Một cô gái thông minh dễ hớp hồn con hơn là một cô gái đẹp. Ở một môi trường khác và vào một thời điểm khác có lẽ con đã bị chinh phục bởi những cô gái vừa thông minh vừa đẹp nơi đó nhưng con là thày, họ là học sinh, con không thể để tình cảm của mình vượt ra khỏi phạm vi ấy. Vả lại con còn phải về đi học ba năm nữa. Tương lai biết sẽ ra sao. Con không muốn bắt đầu một việc làm mà mình biết sẽ không có một kết thúc đẹp.

Tôi đã nói với con rằng câu trả lời đó vượt trên tất cả mọi thành quả mà con tôi đã đạt được là niềm tự hào của riêng tôi cho một thằng con trai đã trưởng thành, ít nhất là trong lãnh vực tình cảm. Bởi tôi biết con trai tôi cũng có thể tán tỉnh và hứa hẹn, cũng có thể vung vãi tình cảm một cách vô thưởng vô phạt rồi bình thản quay đi ... Có thể cũng có những người con gái tin tưởng rồi vấp ngã bởi bản tính con gái là dễ tin, bản chất đàn bà là yếu đuối. Ðã không ít người đàn ông đã lợi dụng vào những điều này để chà đạp lên niềm tin và lòng chung thủy của những người đàn bà mà họ đã hơn một lần thề thốt suốt đời yêu thương.

Ðầu năm nay trong một chuyến về thăm con chúng tôi có dịp tham dự bữa tiệc họp mặt với những người bạn của chồng tôi. Khi nói đến vấn nạn của những cuộc hôn nhân tan vỡ từ ngày có làn sóng Việt Kiều về thăm quê hương, một chị đã nói:

- Trách con gái Việt Nam giật chồng thì cũng không công bằng vì không ai có thể chen vào hạnh phúc của gia đình mình được nếu mình thật sự có một gia đình đầm ấm. Mình nghe nói đàn bà Việt Nam ở bên Mỹ cũng dữ dằn bắt nạt chồng ghê lắm nên mấy ông về đây thấy con gái nó ngon ngọt nhỏ nhẹ là bị rơi vào tròng ngay.

Tôi không muốn tranh cãi với chị vì dù sao chị cũng là bạn học cũ của chồng nhưng biết bao người đàn bà chung quanh tôi có địa vị, học thức và thành công trong công sở nhưng khi về nhà vẫn lo lắng chu đáo cho chồng, cho con từng miếng ăn giấc ngủ. Biết bao người đàn bà vừa giỏi giang ngoài xã hội vừa khéo léo trong gia đình. Biết bao người đàn bà có thể hét ra lửa mửa ra khói với người khác nhưng vẫn nhỏ nhẹ nhu mì với chồng con. Vậy mà tất cả những người đàn bà đó đều bị phản bội đó thôi. Có thằng đàn ông nào tán gái mà lại khen rằng vợ anh ngoan còn anh mới chính là người đổ đốn? Có thằng đàn ông nào đang ngoại tình lại nhận rằng vợ chồng anh đang hạnh phúc?

Thế nên tôi đã nửa đùa nửa thật nói với chị:

- Cũng không hẳn là vậy đâu chị . Các cụ ngày xưa bảo đàn ông cũng giống như những con mèo. Mà mèo thì không bao giờ chê mỡ cho dù nó đã no bụng và đó chỉ là một miếng mỡ thiu.

Nếu tôi có thể nói với những người con gái đang nhởn nhơ tự đắc vì đã chiếm hữu được một người đàn ông đã có vợ cho riêng mình thì tôi sẽ nói:

- Xin đừng để mình làm một miếng mỡ bởi vì các em thật sự có giá trị hơn như thế rất nhiều. Vì một kẻ đã nhẫn tâm bỏ một người đàn bà đã đi bên mình suốt những ngày khốn khó thì cũng sẽ bỏ được các em sau này. Vì không có một hạnh phúc nào có thể xây dựng trên nền tảng của một đổ vỡ. Vì cuộc đời thật sự có những quả báo nhãn tiền ...

Còn nói tôi phải nói một lời nào đó với những gã đàn ông đang tưởng rằng mình giỏi giang tài ba chinh phục được một đứa con gái chỉ bằng tuổi con mình thì... xin lỗi tôi không thừa lời và rỗi hơi...



(chỉ là những lời vu vơ viết vào một buổi chiều nhớ con, không nhằm để dạy ai cách sống, không trách ai vô tâm, không cười ai dại khờ... đơn thuần chỉ vì rảnh rỗi thì sinh nông nỗi :-))

09.06.18


Image



_______________________________________________
Tuyết - thơ - Không Quán _______________________________________________

Image

Trắng xóa nỗi buồn
Hòa gió đông thổi
Trắng xóa khắp nơi...
Từng cánh tuyết rơi...

xem tiếp...

_______________________________________________
Gởi Em, Người Bạn Phương Xa... - văn - Hoài Yên _______________________________________________

Image

Bởi họ, cũng như tôi, ở xa quê hương đến vạn dặm đã và đang hội nhập vào đời sống nơi đây với một cuộc sống sung túc, một tương lai sáng lạn, với đầy đủ quyền lợi của một công dân nơi một cường quốc dân chủ tự do. Họ làm một cách thật tận tình, đầy nhiệt huyết chỉ vì cho dù sinh sống ở bất cứ nơi đâu trên thế giới, mang bất cứ một quốc tịch nào họ vẫn là một người Việt Nam...

xem tiếp...

_______________________________________________
Đông Về Trên Thành Phố - nhạc - Nguyễn Triết _______________________________________________

Image

thế là đông trở lại
trên thị trấn hoang vu
gió lúc đâu trở lại
giá buốt hồn đơn côi...

xem tiếp...

_______________________________________________
The Penguin Santa - ảnh - Giang _______________________________________________

Image


xem tiếp...