Image


c ầ n N H A U .



Đất khô rang. Nứt nẻ làm những đường ngoằn ngoèo chia lìa nhau sâu hoắm. Từng mảng từng mảng rời rạc ra thành những khuôn mặt dị hợm xấu xí vô song. Người người kinh hoàng, nhà nhà hốt hoảng vì khô vì hạn. Một số bỏ đi, bơi trong vô biên thăm thẳm trập trùng. Lớp chết, lớp tới được bến bờ êm đẹp, lớp bị nhốt lại trong hầm sâu vùng hạn hán khô sầu.

Rất nhiều vẻ mặt cam chịu, như gục xuống. Có vẻ mặt ngang tàng há hốc miệng ra vì đói. Có vẻ mặt hí hửng mập phì nung núc như má lợn. Có vẻ mặt đanh lại như muốn nuốt lấy những gương mặt khác. Thế nhưng cũng có những điểm khác nhau trong từng khuôn mặt. Hình như ở nơi những chỗ mập béo, khuôn mặt ướt át như được bơm tưới bí mật lén lút. Nói chung là lẫn lộn không biết đâu mà lần.

Vùng khô khốc vang lên những âm thanh căm hờn. Có khi là tức tưởi. Có lúc lại gào thét vang ầm. Những mảnh mặt đất khổ đau kia cứ nhẫn nhục cam chịu trải qua từng năm này đến năm khác, có đến mấy mươi năm.

Ấy thế mà có sự chuyển động không ngừng. Dường như những mảnh mặt đất cam chịu, gục xuống, ngày càng nhích lại gần nhau hơn. Những mảnh mặt đất béo tốt, núc mỡ kia cũng quây quần thành cụm, thành khối, trông xa xa như hình những cái nhà xây rất to, rất cao bằng xương bằng máu của đám đất đau khổ khô cằn.

Đất khô rang. Đất rất cần mưa. Mưa làm cho những mảnh khô cằn kia liền lạc, liên kết nhau thành một khối lớn. Thành một sức mạnh vững chải mà không bao giờ có thể chia lìa nhau ra được nữa. Những khuôn mặt khô nứt nẻ sẽ thành một. Một khuôn mặt chung đẹp, xấu xí biến mất, bao la và mạnh mẽ vô cùng.

Điều bí ẩn là... mưa cũng cần đất biết bao nhiêu!


05.12.2015



đ ì n h n g u y ê n


Image



_______________________________________________
Mùa Xuân Không Đến - thơ - Hoài Yên _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cây Hoàng Hậu - văn - Nguyễn Thị Bạch Vân _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Gánh Mẹ - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Mẹ ơi sóng biển dạt dào,
Con sao gánh hết công lao một đời.
Bông hồng cài áo đúng nơi,
Đâu bằng bông hiếu giữa trời bao la.
Cho con gánh lại mẹ già,
Để sau người gánh chính là con con...
Cho con... gánh cả đôi vai,
Thân cò lặn lội sớm mai vai gầy.

xem tiếp...

_______________________________________________
Mùa Xuân Trong Mắt Em - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...