Image


g ở i .e m , .n g ư ờ i .b ạ n .p h ư ơ n g .x a . . .
_____________________________________________________________________
h o à i y ê n



Em thương yêu,

Những ngày này hình ảnh của em thường hiện về trong tâm trí tôi. Em, những đứa cháu còn ở lại, những người bạn không thể thoát và những người trẻ sinh ra sau ngày lịch sử sang trang, đất nước đổi chủ, thành phố thay tên. Tôi thường tự hỏi em nghĩ gì về những cụm từ “tự do” và “dân chủ”? Những điều đó có làm bận lòng em không hay nó chỉ thoáng qua vô nghĩa như hai câu mà em vẫn phải viết trên mỗi tờ đơn:

Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
Độc Lập - Tự Do - Hạnh Phúc

Tại sao “tự do” mà việc gì cũng cần phải làm đơn xin phép em nhỉ? Tại sao “độc lập” mà giặc chiếm Hoàng Sa, Trường Sa mà chính phủ vẫn co vòi lặng câm? Có “hạnh phúc” hay không những người dân Bình Thuận lầm than, trên bờ thì bị máy điện Trung Quốc hủy diệt, ra khơi thì gặp tàu bè Trung Quốc tấn công...

Hôm qua thật tình cờ tôi nghe được đoạn phê bình của một thanh niên trẻ về những cuộc biểu tình đang rầm rộ diễn ra trên mọi nẻo đường đất nước. Tôi không biết anh ta học hành đến đâu, bằng cấp thế nào nhưng anh ta gọi những người đi biểu tình là “những đứa ngu xuẩn nhất, những đứa gian xảo nhất bị giật dây bởi bọn xỏ lá ba que bên hải ngoại, bọn cờ vàng ba sọc phản động”... thoạt nghe, thú thật bản tính du côn trong tôi nổi lên định vô viết vài câu dạy cho anh ta lớn nhưng nghe thêm vài phút nữa thì nghiệm ra rằng mình không nên phí hơi để giảng cho lũ cóc đang ngồi dưới đáy giếng ngửa lên chỉ thấy trời nhỏ nhoi như trong tầm nhìn của chúng. Anh ta bảo “có ai nói rằng cho Trung Cộng thuê 99 năm đâu mà biểu tình. Đó là đặc khu lập ra để cho nước ngoài thuê, có những cơ chế thuận lợi để nước ngoài dễ đầu tư đem lợi nhuận đến cho đất nước. Trong thời gian thuê nếu không tuân theo luật lệ thì ta đuổi nó về nước …” .

Nghe xong tôi không biết rằng mình ngu hay anh ta mù bởi Formosa vẫn còn sờ sờ ở Vũng Ang chứ có dời đi đâu đâu. Bao nhiêu ngàn con cá chết phơi thây vì ô nhiễm, bao nhiêu người dân vô tội cùng con cháu của họ rồi sẽ bịnh hoạn vì chất hoá học … tất cả có lẽ đều là những điều ngụy biện của bọn phản động cờ vàng ba sọc …

Từ bao giờ lên tiếng bảo vệ đất nước đã bị ghép vào tội phản động? Từ khi nào xuống đường thể hiện sự ủng hộ hay phản đối một nghị luật nào đó do chính quyền nêu ra là bị giật dây? Cũng may chính phủ nơi tôi ở không ấu trĩ như thế chứ nếu không chắc tôi đã bị tội tử hình vì những lá thư chống đối tôi gửi lên quốc hội... những lần tôi ồn ào biểu tình khi bất đồng chính kiến...

Còn bảo rằng đặc khu kinh tế lập ra cho nước ngoài mướn chứ không phải chỉ cho Trung Quốc thuê thì đúng là lấy vải thưa che mắt thánh. Tôi hy vọng em đủ sáng suốt để thấy rằng bây giờ khi chưa tạo cơ hội thuận tiện mà Trung Quốc đã ùn ùn kéo vào đến lúc tạo thuận tiện nữa thì sẽ ra sao ??? Nếu thật sự vì quyền lợi của đất nước thì không thể mở cửa cho trộm vào nhà cho dù phải hy sinh một chút lợi nhuận Ngày xưa gần nhà tôi có con chó rất dữ mà chủ thì lại hay thả ra sân. Mỗi lần tôi dẫn con đi bộ quanh khu nó đều rủ tôi đi vòng đường khác cho dù phải đi xa một chút vì nó không muốn bị cắn càn. Thật buồn khi các đỉnh cao trí tuệ lãnh đạo cả một đất nước kia trí thông minh không bằng đứa con nít lên năm...

Em thương yêu,

Năm ngoái khi tôi về lại quê hương sau 35 năm xa cách tôi đã phải giật mình khi nhìn thấy số người Trung Quốc tại Việt Nam. Nhất là ở Nha Trang, đi đâu cũng chỉ nghe tiếng Hoa và đến chỗ nào cũng thấy ồn ào vô trật tự. Khách sạn chúng tôi ở là khu du lịch 5 sao. Vậy mà họ cũng chen lấn khi lên xe, cũng tranh giành trong nhà hàng, cũng khạc nhổ bừa bãi khắp nơi. Tôi chưa đến Trung Quốc nhưng theo nhiều người đã đi kể lại thì Beijing rất sạch. Vậy đó, họ biết giữ đất nước họ sạch sẽ nhưng lại qua quê hương mình xả rác... Phải chăng vì Việt Nam dưới con mắt của họ chỉ là một đất nước nhược tiểu đáng khinh ?

Vài năm trước tôi làm chung với một nhóm người từ Trung Quốc qua, một kỹ sư trẻ đã than thở với tôi rằng:

- Ở Trung Quốc muốn lấy vợ khó lắm, vì chính sách chỉ có một con nên đã biến cả đất nước thành trai thừa gái thiếu. Muốn lấy vợ người Hoa phải có nhiều tiền hay thành công . Còn nghèo hay không có việc làm nhất định thì phải về Việt Nam lấy vợ. Lấy vợ ở Việt Nam thì dễ lắm, chỉ cần một ngàn dollars là có được vợ đẹp …

Nghe đau lòng quá phải không em? Khi biết tôi người Việt Nam, anh ta đã quay qua nói một câu đãi bôi:

- Xin lỗi cô nhưng sự thật là thế .

Tôi đã trả lời với anh ta rằng:

- Nếu đó là sự thật thì không cần phải xin lỗi tôi. Không ai phải xin lỗi khi nói lên một sự thật. Nhưng anh có muốn nghe một sự thật khác không? Ðó là đất nước tôi sẽ không trở thành tội nghiệp như thế nếu như nó không rơi vào tay Cộng Sản.

Giờ đây khi ngồi viết lại những dòng này mà tim tôi còn đau và cổ họng tôi còn đắng …

Em thật thương yêu,

Tôi, một người đàn bà ngu ngơ về chính trị, dốt nát về lịch sử, kém cỏi về tư duy… Tôi, con bé rời Việt Nam khi còn chưa học xong lớp 8... Chữ nghĩa tôi không đủ để thuyết phục em một điều gì bởi lẽ địa lý Việt Nam tôi dốt hơn em rất nhiều. Nhưng những ngày này tôi thật ngậm ngùi thương ông Lý Thường Kiệt tác giả bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên:

Nam quốc sơn hà Nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư

Có lẽ bây giờ ở bên kia thế giới ông đã vỡ lẽ "thiên thư" cũng không quyền hành bằng những người lãnh đạo ưu việt nơi đất nước của em, của tôi . Những người hiểu thật sát nghĩa câu ca dao mẹ dạy thuở còn thơ "một tấc đất là một tấc vàng" nên cứ ung dung đem từng tấc đất quê hương đổi lấy tấc vàng cho trương mục của mình.

Ôi, mỉa mai thay cho những kẻ đã từng lộng ngôn buộc bố tôi cùng những người đã hiến dâng cả tuổi trẻ cho tổ quốc vào tội "bán nước" ...bây giờ đất nước mới thật sự bị bán bằng những mị từ “đặc khu kinh tế”.

Em thật thương yêu,

Tôi muốn nói cho em nghe nỗi lòng của những người lính Việt Nam Cộng Hoà sa cơ thất thế, những người già tha phương cầu thực, những người trẻ xa quê lạc lõng... Những người đang bị gọi là “bọn xỏ lá ba que bên hải ngoại, bọn cờ vàng ba sọc phản động..." Những người biểu tình đấu tranh dưới cái lạnh cơ hàn của vùng Bắc Âu hay cái nóng thiêu người của miền Nam Mỹ. Những ngườI mỗi lần nghe tin một thiên tai bất trắc nào đó xảy ra cho quê hương, cho đồng bào đã không quản ngại gây quỹ, bỏ công quyên góp để gửi về... cho dù biết những đồng tiền mồ hôi của mình một phần lớn sẽ rơi vào túi những kẻ đang nắm quyền hành.

Họ tranh đấu chẳng phải mong hòng một ngày trở về dành quyền lãnh đạo. Họ phản đối chẳng phải cho bớt tức, cho hả giận hay để... sướng miệng. Họ làm tất cả những việc đó chẳng phải vì họ là một nhóm người lưu vong bảo thủ, cực đoan và đầy hận thù đâu em. Bởi họ, cũng như tôi, ở xa quê hương đến vạn dặm đã và đang hội nhập vào đời sống nơi đây với một cuộc sống sung túc, một tương lai sáng lạn, với đầy đủ quyền lợi của một công dân nơi một cường quốc dân chủ tự do. Họ làm một cách thật tận tình, đầy nhiệt huyết chỉ vì cho dù sinh sống ở bất cứ nơi đâu trên thế giới, mang bất cứ một quốc tịch nào họ vẫn là một người Việt Nam.

Em ạ,

Họ làm tất cả chỉ để giữ lại mảnh đất tên gọi “Việt Nam” cho tôi, cho em, cho cả những đứa trẻ sinh ra và lớn lên bên ngoài tổ quốc nhưng vẫn khao khát tìm về như thằng bé 21 tuổi đã bỏ cha mẹ, ông bà, bạn bè và tất cả những tiện nghi quen thuộc để vượt đại dương tìm hiểu về một đất nước mà tiếng nói nó cũng không rành chỉ vì đó là quê cha, là đất mẹ...

Họ làm để trong tương lai em không phải chỉ vào bản đồ thế giới mà nói với con rằng:

- Cái phần đất hình chữ S thuộc về Trung Quốc này hồi xưa là một đất nước hiền hoà với hơn 4000 năm văn hiến. Hồi xưa tên nó là Việt Nam!

Em ạ,

Riêng tôi, tôi còn làm vì một lý do rất riêng tư, tôi làm để một mai khi em lập gia đình em sẽ lấy được người em yêu và yêu em chứ không phải vì một ngàn dollars để giúp mẹ, để cứu cha...

Em thương yêu,

Cám ơn em đã kiên nhẫn đọc hết những lời văn lộn xộn, những ý tửơng lung tung này... Xin lỗi em vì lá thư quá dài, nhưng tôi phải viết vì sợ rằng một mai tôi có viết em cũng không còn được đọc...

Ơi em, những người còn ở lại ... hãy nhận nơi tôi niềm tri ân cho những đấu tranh em đang làm, cho nền công lý em đang đánh đổi tất cả để tìm, cho những quyền lợi tối thiểu của một người công dân mà em không có... Cám ơn em đã mạnh dạn nói lên những bất công nhan nhản đang xảy ra nơi ấy. Cám ơn em đã cho tôi niềm hy vọng rằng tôi chưa thực sự mất quê hương.

Ngày mai khi em xuống đường, xin hãy đem theo chúng tôi trong tim... xin hãy nhớ, chúng tôi những ngừơi viễn xứ lưu vong tuy xa mặt nhưng chưa hề cách lòng...



Houston, 06.15.18

Image



_______________________________________________
Chữ - thơ - Giọt Sương Tím _______________________________________________

Image

Có mơ ngoan nào
rất
thật.
đáng giá như tiếng chuông nhà thờ.
dỗ dành linh hồn đêm?

xem tiếp...

_______________________________________________
Hai Viên Gạch - văn - Nguyễn Quang Tấn _______________________________________________

Image

Cái hang không rộng lắm, nhưng bây giờ lão thấy mênh mông như một ngôi đền vắng. Bên ngoài nắng đã lên cao, một tia nắng đi lạc chiếu xuống tờ báo có những tấm hình của nước Thụy-sĩ với những đêm thái bình chan chứa đèn mầu, những mặt hồ sớm mai xanh thẳm, nhấp nhô buồm trắng với thiên nga...

xem tiếp...

_______________________________________________
Trở Về Surriento - nhạc - Nguyễn Thành Vân _______________________________________________

Image



xem tiếp...

_______________________________________________
Chiếu Diện - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...