Image

m ộ t .n g à y
.t r ạ i .T Ỵ .N Ạ N
___________________________________________________________________________
t r â n



Tôi bồn chồn đứng đợi đến phiên mình lãnh nước. Dãy người đằng trước dài dằng dặc. Chắc lại có người mới nhập trại. Chỉ trong một tháng, mà trại Phanat Nikom có tới ba bốn đợt thuyền nhân chuyển về từ các trại nhỏ gần biên giới. Dạo đó, vào những năm gần cuối thập niên tám mươi, đường dây vượt biên từ Campuchia qua Thái Lan rất thịnh hành. Khởi hành từ Châu Đốc,qua biên giới Campuchia bằng ghe nhỏ. Rồi từ Nam Vang, theo đường xe vận tải cắt ruộng, băng rừng để tới cảng Kompong Som-một bến cảng sầm uất ở phía Tây Nam Phnompenh. Nếu xe chạy thẳng đến tận cảng thì quá lộ liễu dễ bị bắt, nên người vượt biên phải đi bộ chừng một hay hai quãng rừng. Đây là đoạn đường gay go nguy hiểm nhất. Nếu thoát đến cảng an toàn, thì chỉ cần vượt một đoạn biển ngắn là tới Thái Lan, tránh được giông bão và hải tặc. Thật ra, vượt biên nửa bộ, nửa biển có muôn hình vạn trạng, qua những tuyến đường thập phần gian truân khác nhau, nhưng tỷ lệ thành công vào những năm đó tương đối cao. Vì vậy, số lượng thuyền nhân đến trại tỵ nạn Thái Lan ngày càng nhiều. Tuần trước, tôi cũng vừa đón bốn em mình từ trại Songkla tới. Sáu chị em mừng tủi, ôm nhau khóc cười, vì được trùng phùng trên đất Thái sau hai chuyến đi bão táp- điều mà chúng tôi không hề mơ thấy nổi.

Mãi miên man suy nghĩ, thoắt cái đã đến lượt mình. Tôi vội đẩy hai thùng tôn vào dưới vòi nước, rồi dợm mình quay về lô để gọi chị tôi ra, thì đã thấy chị đứng bên cạnh hồi nào. Nước trắng xóa, chảy tung tóe. Một vài giọt nghịch ngợm đụng phải quai thùng, bắn hàng vạn tia li ti ra ngoài. Dưới ánh nắng buổi sáng, những tia nước nhỏ lóng lánh, rực rỡ như những hạt kim cương. Khi nước đầy, tôi và chị, mỗi người xách một bên thùng, rồi thoăn thoắt bước. Bờ vai của cánh tay nắm quai thùng trĩu thấp hơn bờ vai kia vì nặng. Cánh tay còn lại vẫy lia lịa trong không khí để lấy đà và giữ thăng bằng. Chúng tôi chỉ có đúng vài giây đồng hồ để xách nước về lô, đổ vào cái lu cao nghễu nghện, và quay trở lại cho kịp lúc thùng nước thứ hai vừa đầy. Vội vã hứng thùng rỗng vào, xách thùng đầy về. Cứ nhịp nhàng như thế đến sáu lần. Nhớ lại ngày đầu mới xách nước, chị và tôi cứ lóng nga lóng ngóng, vừa đi được một hai bước là té oành oạch. Vậy mà, thùng nước chỉ bị vơi đi một ít. Ở đây, nước quý vô cùng. Hàng ngày, mỗi người chỉ đuợc lãnh một thùng nước duy nhất để tắm rửa, giặt giũ, nấu ăn…, trừ phi có tiền mua thêm. Do do, lúc té, hai chị em ráng gồng cứng cánh tay nắm quai, để thùng nước đừng bị đổ. Nước hiếm lắm; nên thỉnh thoảng nếu có mưa rào, cả lô nhộn nhịp ùa hết ra sân; người lớn tất tả hứng nước, trẻ con hí hửng tắm táp; vui như ngày hội lớn.

Lúc xách thùng nước cuối cùng về lô, tôi đã thấy con bé em đang lúi húi nấu cơm. Nghe tiếng động, em ngẩng lên; hai bên tóc mai bết đẫm mồ hôi, vương đầy tro; mặt mũi lấm lem nhọ; nhưng cặp mắt sáng long lanh. Bếp lửa reo tí tách, nồi canh bí đỏ sôi sùng sục. Cơm đã nấu xong; thảo nào em vui thế. Một chút nữa, mấy chị em sẽ cùng nhau đến lớp, không đứa nào phải ở lại lô để nấu cơm cả. Dù chỉ đang lấp ló ở ngưỡng cửa thiên đường, chúng tôi vẫn chuẩn bị ráo riết. Chị họ ở Mỹ viết thơ bảo, các em ráng trau giồi anh ngữ để dễ dàng hội nhập với xã hội mới. Vì vậy, chúng tôi cứ lê lết hết lớp này đến lớp kia suốt ngày. Để kịp giờ học, mỗi ngày em tôi dậy từ sáng sớm, loay hoay nhóm bếp. Củi độn mạt cưa nên rất khó nhen lửa. Đầu tiên, phải khéo léo chồng những khoanh củi lên nhau như dựng nhà lầu. Sau đấy, nhét mồi lửa - những miếng nhựa cắt từ đôi dép Lào bị đứt quai-vào bên trong, rồi hì hục quạt. Khi bếp đỏ lửa, đặt nồi cơm lên, em ào đi lãnh thực phẩm: vài loại rau củ héo hắt, lèo tèo mấy con cá hay dăm ba miếng thịt. Thức ăn có chừng ấy thứ, gia vị thì độc có một hũ muối, nên em chỉ nấu nướng qua loa. Đun nước sôi, nêm chút muối rồi bỏ rau vào; thế là đã có tô canh. Còn thịt kho, em ướp một muỗng muối, rưới vào chén nước lã rồi đun cho chín. Thật ra, chúng tôi cũng còn ít chỉ vàng, và mỗi tháng vẫn nhận thơ bảo đảm; có thể mua thêm thức ăn ngoài chợ. Nhưng vì ngày được định cư còn quá xa vời, tương lai thật mờ mịt nên mấy chị em bảo nhau ráng dè sẻn, tiện tặn.

Buổi chiều, sinh hoạt trong lô có vẻ nhộn nhịp, rộn ràng hơn. Ngoài sân, vạt nắng chiều le lói vẫn còn đang nhảy nhót. Lâu lâu, một vài cơn gió nhè nhẹ mơn man thổi qua, không đủ cường độ làm dịu mát bầu không khí gay gắt, oi ả. Trước lô, ba đứa bé nhễ nhại mồ hôi đang cãi vã chí choé, giành nhau từng ca nước để tắm. Mẹ chúng, cô Trang, vừa nấu cơm, vừa phân xử- miệng la hét om xòm. Từ góc bếp nhà hai mẹ con chị Hoàng-gia đình giàu nhất lô, mùi thịt bò bí tết thơm phức bay ngào ngạt, làm những cái bụng lép kẹp ở xung quanh kêu rồn rột. Ở trên mảnh sân lót xi-măng xù xì, nơi nối lô này với lô khác, các bà các cô đang tụ tập giặt giũ, nói cười huyên thuyên. Dãy nhà bên kia, nơi mấy anh thanh niên độc thân vui tính ở, đang văng vẳng tiếng đàn guitar trầm bỗng với những bài tình ca ngọt ngào, du dương. Mọi người như tạm quên thân phận tha hương bọt bèo trong chốc lát, để tận hưởng những giây phút thoải mái cuối ngày. Đúng lúc ấy, bài quốc ca Thái Lan hùng dũng phát ra từ các loa phóng thanh. Ngay lập tức, mọi âm thanh náo nhiệt ngưng bặt. Đến giờ chào cờ rồi đấy. Đang lui cui xào rau, cô Trang bật dậy đứng trang nghiêm, không kịp bắt chảo rau xuống đất. Con cô, bé Trung giành mãi mới được ca nước từ tay hai anh, đang hí hửng sắp dội lên đầu, vội dừng lại, chắc lưỡi tiếc rẻ. Bên cạnh Trung, anh nó đang nhăn nhó như khỉ ăn ớt vì nước chảy tong tong trên mặt mà không dám đưa tay vuốt. Đàng kia, anh Du đứng như trời trồng, tay phải khuỳnh khuỳnh ôm chiếc guitar, tay trái buông thõng thượt, khuôn mặt lộ vẻ nhẫn nhục, chịu đựng. Mấy chị em tôi lúc đó đang quây quần bên mâm cơm đạm bạc, vội vàng bỏ đũa, đồng loạt đứng dậy; miệng bé út còn đang nhai cơm nhóp nhép.

Năm phút đồng hồ trôi qua; nhạc chấm dứt. Mọi người trở lại sinh hoạt bình thường. Tôi chợt thấy no ngang, không muốn ăn tiếp. Hình ảnh người thanh niên bị đánh tàn nhẫn hôm nào lại hiện về. Hôm ấy, đang trên đường từ bưu điện về lô, nghe tiếng nhạc quốc ca trỗi lên, tôi vội bấm bụng đứng lại và gồng mình chịu trận cho xong phút chào cờ. Đang lơ mơ ráng nhớ lại tâm trạng mình ngày xưa đứng chào cờ dưới lá cờ đỏ sao vàng như thế nào, tôi bỗng nghe tiếng đấm đá bình bịch đâu đây. Thì ra, anh thanh niên mới nhập trại, chưa quen thuộc luật lệ, nghe tiếng nhạc chào cờ mà cứ phom phom đi, liền bị trật tự cho ăn đòn chí tử. Từ đó, hàng ngày vào tám giờ sáng và năm giờ chiều giờ chào cờ, tôi lại nhớ tới cảnh tượng ấy. Rồi buồn bã cho đời tỵ nạn. Hình như chúng tôi cũng có một đất nước, một quốc kỳ để sống và để tự hào. Nhưng bị buộc ra đi, sống kiếp lưu đầy, chúng tôi biết làm sao hơn ngoài việc ngậm ngùi chấp nhận. Một năm trời sống vật vờ ở trại, chị em tôi được phái đoàn Mỹ nhận. Ngày rời trại, kỷ niệm mang theo là những thùng nước mát lạnh làm oằn vai tôi và chị, là bếp củi mạt cưa khói cay nồng đôi mắt em tôi, nhưng sâu sắc nhất vẫn là những giây phút chào cờ tủi nhục.



Image



_______________________________________________
Làm Sao Cho Hết Sẹo - thơ - Phiến Băng _______________________________________________

Image

Chỉ còn những đợi chờ và ước mơ buồn như tiếng thở dài
nên viết thương dù cũ
cũng không thể liền da
nói chi là hết sẹo

xem tiếp...

_______________________________________________
Mobile Friendly - văn - Nguyễn Khoa Hội _______________________________________________

Image

Ban đầu tôi sẽ chơi bài nào dễ chút cho chắc ăn như Ave Maria chẳng hạn. Cả hai bài cũng nên. Dĩ nhiên tôi sẽ cố nhét bài Traumerei vào chơi và sẽ cố gắng bình tĩnh, chẳng là mấy mươi năm nay có bao giờ chơi cho ai nghe chính thức như chiều nay? Nhưng nhớ đến đôi mắt trong sáng và mong đợi của "mẹ bề trên", tôi chẳng thể nào từ chối đề nghị này được.

xem tiếp...

_______________________________________________
Trộm Nhìn Em - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

đôi khi trộm nhìn em
xem dung nhan đó bây giờ ra sao
em có còn đôi má đào như ngày nào
kể từ khi vắng anh...

xem tiếp...

_______________________________________________
Một Nét Vẽ - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...