Image

T Ấ M .T H I Ệ P .
_____________________________________________________________________
h o à i y ê n



buổi trưa tháng hai mặt Trời đã lên đến đỉnh đầu mà cái rét vẫn còn căm căm .. Từng ngọn gió thổi như xoáy vào thịt da. Chàng trai trẻ đang nằm trên giường mở hé một mắt nhìn ra ngoài khung cửa kiếng rùng mình khi nhìn thấy những cành cây khô đang oằn mình chịu trận. Trời buốt giá như thế này hoạ hoằn chỉ có… điên mới rời bỏ căn phòng có máy sưởi điều hòa không khí cùng chăn ấm nệm êm để đi ra đường. Chỉ mới nghĩ đến thôi đã đủ muốn ... hắt xì hơi vì cảm lạnh. Chàng nhìn cái đồng hồ trên mặt chiếc iPhone bên cạnh rồi lẩm nhẩm tính toán thiệt hơn giữa nói láo với giảng viên rằng mình bị ... sốt 102 độ và bị một chứng bịnh nhiễm trùng hay lây nào đó ... để bỏ lớp nằm nán lại trên giường.

Nhưng rồi chỉ lăn qua lăn lại vài cái chàng lại vùng dậy tung chăn nhảy phóc xuống giường. Chàng vừa nghĩ đến nhiệm vụ phải hoàn thành vào buổi trưa ngày hôm nay. Chàng muốn đi mua một tấm thiệp Valentine. Ừ, thì tấm thiệp vốn không phải là một điều cần thiết. Ừ, thì người nhận vốn chẳng bao giờ muốn chàng phải lặn lội bỏ công sức thời giờ làm những điều vô bổ ấy. Ừ, thì có tấm thiệp hay không thì tình yêu đó vẫn là một điều bất diệt duy nhất không đòi hỏi một tình yêu đáp lại. Ừ, thì khoảng cách của họ thật xa vời và chưa chắc tấm thiệp đã đi đến được bến bờ mong muốn vào đúng vào cái ngày được dành cho tình yêu vì chàng chỉ mới bốc đồng nghĩ ra điều này ngày hôm qua. Ừ, thì chàng đã biết và hiểu tất cả mọi lý do để tấm thiệp không cần phải gửi đi. Thế nhưng chàng vẫn muốn đi mua một tấm thiệp, có đôi khi người gửi cần phải gửi hơn người nhận cần phải nhận… Chỉ cần mường tượng ra ánh mắt ngạc nhiên cùng sự vui mừng òa vỡ trong giọng nói của người cầm tấm thiệp đã đủ để tấm thiệp trở nên một điều cần thiết vô chừng rồi…

Tấm thiệp nhỏ lười biếng ngáp dài, đang định lẩn mình sau những tấm thiệp đủ màu sắc khác như nó vẫn thường làm để ngủ một giấc ngon lành thì ánh mắt nó chạm phải cái nhìn đăm chiêu của chàng thanh niên trẻ. Cái dáng vẻ lừng khừng cùng cái đầu rối bời không biết mấy mươi đời chưa chạm phải cái lược kia làm nó tò mò nghểnh cổ lên ngắm. Người con trai mang cái vẻ luống cuống trước hàng ngàn tấm thiệp đủ loại, đủ cỡ, đủ kiểu đến buồn cười, hết cầm tấm thiệp nọ đến đọc tấm thiệp kia, ngẩn ngơ, tính toán, nghĩ suy… Chỉ cần nhìn thoáng qua đã biết ngay chàng không hay làm những việc lựa chọn tỉ mỉ như thế này. Tấm thiệp nhỏ chợt thích thú với ý nghĩ người con trai chắc đang ngỡ mình vừa nhìn vào một lăng kính vạn hoa qua cặp kiếng cận. Rồi không hiểu tại sao thay vì ẩn mình đàng sau thiệp anh, thiệp chị, tấm thiệp nhỏ lại chen lấn để len ra đàng trước. Dưng không nó muốn mình được người con trai chú ý và cầm chọn. Cố gắng của nó đã được thành công, chàng trai nhẹ nhàng nhấc nó ra khỏi kệ, mở ra đọc và … mỉm cười. Vậy là mơ ước của nó đã được toại nguyện.

Tấm thiệp nhỏ chẳng thể nào ngờ được cái hành trình mà nó sắp phải trải qua, cùng những trọng trách mà nó được ủy thác. Mãi đến khi nằm trên bàn học của chàng nó mới giật mình nhận ra mình sắp phải đi qua cả hàng ngàn cây số mới có thể đến được nơi chàng cần gửi. Nó im lặng quan sát chàng trai, một thoáng suy nghĩ trên vầng trán thông minh trước khi đặt bút xuống cẩn thận với những con chữ. Chừng như chàng muốn trải hết những thương yêu ắp đầy trong tim xuống từng mẫu tự. Trong ánh nắng xiên từng sợi vàng óng ánh li ti trên trang giấy, chàng lấy ngón tay mình đặt lên môi rồi in nhẹ xuống trên mình tấm thiệp thì thầm "I love you" trước khi dán kín tấm thiệp bằng những hạt nước của chính mình.

Dưng không tấm thiệp nhỏ thấy nước mắt mình ứa ra cảm động trước hình ảnh thật thương yêu mà nó đang được mục kích… Tình yêu, tình yêu làm sao có thể đẹp hơn thế nữa…

Vài ngày sau, đúng 1424 dặm về phía nam, những người đi qua đường không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy một người đàn bà vừa mở hộp thư đã hét òa lên rồi ngồi thụp xuống ngay bên lề đường nước mắt ràn rụa không che giấu... trên tay bà là một tấm thiệp... Tấm thiệp in hình con gấu nhỏ với hàng chữ viết tay ngoằn ngoèn bên trong:

"Cho Valentine đầu tiên, tuy đôi khi không phải là duy nhất, nhưng chắc chắn sẽ là mãi mãi, của con. Con yêu mẹ!"




V-day 2017

Image



_______________________________________________
Dư Hương - thơ - Phiến Băng _______________________________________________

Image

Từ khi trần thế nổi chìm
Có em se tóc đi tìm hương dư
Mai đi xuân thể thì như
Mùa sang đốt trụi lá từ bi ai

xem tiếp...

_______________________________________________
Trở Về - văn - Hoài Yên _______________________________________________

Image

Rồi nó tâm sự:
- Vịnh Hạ Long đẹp lắm mẹ, buổi tối con ngồi trên mạn thuyền bỏ hai chân xuống khua nước chung quanh là núi, trên cao là sao mà thấy lòng thật bình an như con chưa bao giờ cảm thấy bình an như thế mẹ ạ. Mai mốt ba mẹ về con sẽ dẫn ba mẹ đi đến những nơi con đã đi qua, sẽ đến Vịnh Hạ Long bằng thuyền, sẽ ngủ trên nhà sàn và chèo xuồng trong đêm. Cuối tuần tới tụi con sẽ đi Nam Ðịnh, quê hương của bà nội và bà ngoại...

xem tiếp...

_______________________________________________
Ngày Mai Mưa Gió Qua Trời - nhạc - Nguyễn Quang Tấn _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Diện Bích - origami - Giang _______________________________________________

Image


xem tiếp...