439_just_like_yesterday




n ỗ i .b u ồ n . .

Tôi mang nỗi buồn cuả tôi
máng lên cành cây
Những chiếc lá non chấp chới trong gió
Tôi lo sợ nổi buồn rớt xuống
Và sợ gió cuốn bay đi

Tôi cuộn nỗi buồn thành sợi giây
Đem nó giăng ngoài đầu ngõ
Cho đàn chim đáp xuống nghĩ chân
Tôi dán nỗi buồn cuả tôi lên giấy
Tô cho nó màu tím, màu nâu
Rồi tô lên màu xanh màu, màu đỏ...
Và màu hồng cho nỗi buồn tươi sáng

Tôi vẽ nỗi buồn
thành hình tròn, hình vuông
Rồi bôi bôi, xoá xoá...
Vì tôi không biết nỗi buồn màu gì?

Tôi cắt nỗi buồn thành từng mãnh vụn
Đem gom lại thành một đống vu vơ
Tôi nâng niu nó như những bài thơ
Để dỗ mình những khi lòng sầu muộn
Tôi hơ nỗi buồn cuả tôi cho nó chảy ra
Cho nó tan vào không gian
Hoá thành những cánh chim
Thả cho bay về miền... quá khứ.


s ư ơ n g m a i