anh_dao - tranh Nguyên Khai








t r o n g. b ờ. l a u. l á c h



tháng ba, trời ngại mưa, thừa nắng
những cụm mây còn chưa biết dịu dàng
đàn cải dại hung hăng, loang bờ đá
kỷ niệm sau mưa mọc loạn mênh mang!

dòng sông cũ vẫn trầm ngâm, phẳng lặng
chia đau thương vết tích hai bờ
anh lau lách cưu mang tình thơ dại
giữa mầm xanh, mục ruỗng tự bao giờ?!

em là gió, sâm soi muôn hướng
chẳng là xuân, hạ đơn điệu càng thêm
trong thu biếc, vờ thâm uyên, nhạt thếch
buồn thạch cao, rỗng vỡ một trái tim

thôi chua xót, làm bù nhìn tay vẫy
áo mong manh đã bạc trắng, sờn vai
ta đứng lặng trơ nụ cười hoá thạch
thôi kiếp người, thôi một giấc mơ dài



t h ú c s i n h