vao_dong - tranh Vũ Công Điền








ả o .ả n h . .



mùa đông đến bằng cơn gió
thổi vào một chút dửng dưng
có khoảng tối nào dấu mặt
cất dùm ta chút muộn phiền

sao trời đêm nay cao qúa
cho ta lạ với chính mình
có ai, gần như nỗi nhớ
hay là một thoáng phù du

ủ tay ấm bằng hơi thở
chỉ mình tha thiết mình thôi
không gian bốn bề tĩnh mịch
rất xa một ánh lửa mờ

đã tự ru mình ảo ảnh
treo tình lên mảnh trăng non
trách chi một làn mây mỏng
cho đêm đổ xuống nhọc nhằn



m ư a v à l a m