Thu_Dong - tranh Nguyễn Sơn






t u y ế t .r ơ i .


Trời lạnh quá, tuyết vưa rơi buổi sáng
Một lớp dầy trắng quá, trắng tinh anh
Nơi tôi ở mười năm không có tuyết
Mà hôm nay tuyết lại đến khoe mình

Trời lạnh lắm, tôi run run mở cửa
Bước ra sân cỏ đã trắng một màu
Tôi hốt tuyết để trên bàn tay nóng
Tuyết tan dần theo cái lạnh thanh thao

Tôi vui quá thấy lòng như trẻ nhỏ
Mở lòng ra cho cái lạnh làm quen
Rồi mưa nắng sẽ trở thành bậu bạn
Tôi sẽ vui khi phố xá lên đèn

Tôi đã biết tình yêu không có thật
Nhưng cỏ cây, đất đá ở kề bên
Và có thật là mây bay gió thổi
Hãy yên vui mà xóa hết ưu phiền

Tuyết đã rơi một nơi chưa từng có
Cứ mơ đi, không phải chuyện xa vời
Nếu giấc mơ, như là mơ ... có tuyết
Sẽ có khi sự thật đến cho người.


s ư ơ n g m a i